Teya Salat
Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327215

Bình chọn: 7.5.00/10/721 lượt.

ng nhìn nó, đột nhiên ánh mắt

lóe ra hứng thú, nó có chút căng thẳng nhìn sang bên cạnh rèm, ngay sau đó làm

bộ uy nghiêm hỏi dò: “Trên bả vai ngươi… Là gà sao?”.

“Gà?”, ta thất thanh kêu lên, Tiểu Âu Âu sợ hãi bay lên:

“Ngài nhìn xem nó đẹp trai sáng láng như vậy cơ mà… Còn nữa, gà mà có thể bay

sao?!”.

Các vị đại thần bên cạnh cũng ra vẻ bừng tỉnh ngộ, chẳng lẽ

bọn họ cũng cho rằng đây là gà…

Tiểu hoàng đế hết sức tò mò, “Đây là con gì?”.

“Một con chim rất mập”, ta bất đắc dĩ nhìn Tiểu Âu Âu một

cái, quả nhiên, mày cứ ăn nữa đi, sắp vượt xa chủng loại của mày rồi…

Phía sau rèm đột nhiên có tiếng ho khan.

Không khí mới vừa có chút thả lỏng đột nhiên lại cứng ngắc,

Tư Mã Hiển Dương cúi đầu, ta túm lấy Tiểu Âu Âu cũng vội vàng cúi đầu. Bà nội

nó, lại bắt chước Từ Hi thái hậu buông rèm chấp chính.

“Ngẩng đầu lên”.

Giọng nữ này thanh thúy, lạnh lẽo tới mức khiến người ta

không nói ra lời, ta không khỏi rùng mình. Khóe miệng Tư Mã Hiển Dương mấp máy

mấy chữ: “Triển Nhan”.

Lúc này ta mới nhận ra là bà ta đang nói chuyện với ta, cho

nên ta ngoan ngoãn ngẩng đầu.

Một lúc lâu không ai nói gì, ta đột nhiên có cảm giác mình

biến thành một miếng thịt mỡ đang bị xăm soi.

“Tư Mã tướng quân đi đường mệt nhọc, công lao lần này lại

càng không thể bỏ qua, phải trọng thưởng”.

Quả nhiên là phát tiền lương a… Chỉ là tại sao bà ta nhìn ta

một cái rồi không nói gì nữa, làm cho trong lòng ta vô cùng kinh hãi.

Câu chuyện về sau toàn là về chính trị, đối với ta, đây hoàn

toàn chính là ngược đãi hành hạ đầu gối một phen, ta dùng ánh mắt không tiếng động

trao đổi nỗi thống khổ với Tiểu Liên, thì ra là kẻ có võ công khi quỳ cũng

không thoải mái hơn kẻ không có võ công bao nhiêu, trong lòng ta vừa sảng khoái

được một chút, đầu gối lại lên cơn đau nhức.

Sau đó ta gần như là để mặc Tiểu Liên xách ta về phủ tướng

quân của Tư Mã Hiển Dương, Tư Mã Hiển Dương sắp xếp cho bọn ta hai gian phòng,

một đống nha hoàn hộ vệ, nói trắng ra vẫn là sợ ta chạy mất. Ta vào trong phòng

tránh né mọi người kể cả Tiểu Liên, vội vàng móc cuộn giấy kia, run rẩy mở ra.

Phía trên quả nhiên là nét chữ cong vẹo của lão Trương:

Kỷ gia đã đổi toàn bộ chưởng quỹ, Kỷ Thủy Nhi là người của

Tiểu Hồng, các ả đang tìm Ngân Hàng của ngươi. Phá Thiên Ấn đặt ba cái ở Đông

Lăng, cái chính để ở Tây Trạch. Hắc Đào đã đến đủ, cẩn thận Tư Mã Môn chủ, Tiểu

Hồng ở Đông Lăng, Lộ Văn Phi không rõ tung tích.

Tiểu Hồng lại ở Đông Lăng, ta có chút thất vọng, không có cơ

hội giao đấu chính diện rồi. Ta đặt cuộn giấy lên trên ngọn nến đốt trụi, tâm sự

trong lòng cũng dần dần héo tàn như tro bụi dưới ngọn lửa đỏ, mùi vị âm mưu đã

quá rõ ràng, ta lại giống như con cừu nhỏ không có chút phòng bị, bọn họ đang

bày ra cái gì đây? Bọn họ muốn cái gì trên người ta? Ta không ngốc, nhưng cũng

không phải là thông minh tuyệt đỉnh, cứ như vậy, làm sao có thể thắng được Tiểu

Hồng?

Ban đêm dài dằng dặc tạo nên quầng thâm khá đậm trên mắt. Thật

vất vả mới ngủ thiếp đi, lại gặp một cơn ác mộng vô cùng kinh khủng, trong mộng,

Dạ Kiếm Ly hung hăng giơ đao muốn ta đền bảo bối Tiểu Tương Tử cho hắn, ta dập

đầu cầu xin tha thứ cũng không được, cuối cùng bi tráng để yên cho hắn chém,

khi lưỡi đao cách cổ còn có một thước, ta sợ hãi tỉnh lại, bên tai vẫn còn nhộn

nhạo tiếng cười, giống như thật sự có người mới vừa cười khẽ bên tai ta.

Kinh dị quá, ta quyết định rồi, lần sau nhìn thấy Dạ Kiếm

Ly, tuyệt đối không nói nhảm, lo mà chạy trối chết.

Sáng sớm ngày hôm sau ta đánh thức Tiểu Liên đi dạo Tây Trạch,

Tư Mã Hiển Dương đồng ý nhưng vô cùng miễn cưỡng, sau đó còn nói muốn La Yến

Thanh đi theo. Như thế còn gọi là đi dạo yên bình dưới ánh mặt trời sao… Ta biết

Tư Mã Hiển Dương phải cẩn thận, nhưng bất luận thế nào ta cũng không rõ đáy

lòng anh ta rốt cuộc đang suy nghĩ gì, cho dù anh ta từng là Tô Hà.

Người như vậy, mới thật là đáng sợ.

Ta cùng với Tiểu Liên giả nam ra cửa, lại quên đem theo tiền,

dọc theo đường đi cướp đoạt được tổng cộng tám mươi hai lượng, dư dả cho ta

cùng Tiểu Liên làm đại gia một lần. Cho nên bọn ta ở trên đường khoa trương như

thể những kẻ vừa phát tài, thấy cái gì hay hay liền mua, thấy món ăn ngon liền

ăn, La mỹ nhân ở rất xa phía sau bắn tới vô số ánh mắt cóc ghẻ, ta cùng với Tiểu

Liên thì mừng rỡ, giống như con chuột chạy trái chạy phải, đột nhiên nhìn thấy

phía trước có một nhóm người bu lại, cho nên liền nhiều chuyện chạy tới xem.

Nghe những người bên cạnh kể lại, hình như là một ngư dân

đang ép buộc một cô gái mà hắn cứu được phải gả cho hắn, nàng ấy không chịu, hắn

ta làm ầm ĩ lên. Ta đẩy đám người ra, thoáng cái liền đứng ngây ngẩn.

Tiểu Tương Tử.

Người mà ta cho là ta sẽ không còn gặp lại nữa, cứ như vậy

mà sống sờ sờ đứng trước mắt ta, giống như ảo giác, mạnh mẽ hùng hổ tặng cho gã

đàn ông kia một cái tát.



Người mà ta cho là ta sẽ không còn gặp lại nữa, cứ như vậy

mà sống sờ sờ đứng trước mắt ta, giống như ảo giác, mạnh mẽ hùng hổ tặng cho gã

đàn ông kia một cái tát.

“Ta cứu cô, cô lại còn đánh ta