g
vẫn không phục, “Ai thèm, sao ta lại phải đau khổ”.
Nàng đột nhiên “xì” cười một tiếng, “Rõ ràng là đau khổ đến
mức sắp khóc mà”.
Tại sao ta lại cảm thấy hình như nàng rất đắc ý, ta buồn bực
quay đầu lại, Tiểu Tương Tử cuốn vải bông trên tay, nhẹ nhàng chà qua cổ ta, ta
thoải mái nheo mắt lại, “Hai người quen biết nhau từ khi nào?”.
“…”, Tiểu Tương Tử hình như rất muốn né tránh vấn đề này,
“Cúi đầu thấp một chút”.
Ta cúi đầu, nước nóng xối lên tóc ta, mùi thơm phát ra nhè
nhẹ, Tiểu Tương Tử nhẹ nhàng xoa bóp, ta bĩu môi, nàng giống như đang cố ý giấu
diếm, chẳng lẽ hai người bọn họ đã tiến hành đến giai đoạn xxoo kia rồi???
Ta rốt cuộc không kiềm chế được nữa, từ trong làn nước bất
chợt đứng lên nắm lấy bả vai Tiểu Tương Tử, “Hai người rốt cuộc là có quan hệ
như thế nào?”.
Không gian tựa hồ hoàn toàn tĩnh lặng vào giờ khắc này.
Tiểu Tương Tử há miệng thật to giống như muốn nói, tuy nhiên
lại không phát ra được âm thanh nào. Mắt nàng trừng trừng như mảnh chuông đồng,
dường như muốn nhắm lại nhưng không kịp, ánh mắt còn chậm rãi quét một vòng
trên người ta.
Ta có phải đã kích thích nàng quá mức hay không…
Nàng ngơ ngác, ta bị nhìn, cảm thấy có chút ngại ngùng, lại
ngồi xuống thùng nước. Kéo tay nàng đến trước người, nhẹ nhàng dán mặt lên lòng
bàn tay nàng.
“Tiểu Tương Tử, ta…”, ta nhắm mắt lại, những gì muốn nói thì
quá nhiều, trong thời gian ngắn cũng không nói ra hết được. “Cám ơn em”.
Không cần biết em là ai, ta cũng cám ơn em.
Tiểu Tương Tử đột nhiên sờ lên đầu ta, “… Sao cô lại ngu ngốc
thế này…”.
Giọng điệu này, đột nhiên rất rất không giống phong cách nói
chuyện của nàng từ trước đến giờ.
Tiểu Tương Tử đột nhiên sờ lên đầu ta, “… Sao cô lại ngu ngốc
thế này…”.
Giọng điệu này, đột nhiên rất rất không giống phong cách nói
chuyện của nàng từ trước đến giờ.
Ta ngẩng đầu nhìn nàng, đột nhiên có một cảm giác: Ta cùng với
Tiểu Tương Tử, dường như đã quen biết rất lâu rồi.
“Em…”, ta chần chừ mở miệng: “Có phải là…”.
“Kỷ cô nương, tướng quân cho mời”, một giọng nam có vẻ khắt
khe bất ngờ vang lên ngoài cửa, ta giật mình vội vàng hụp xuống làn nước.
Lúc này đã hơn nửa đêm, Tư Mã Hiển Dương tìm đến ta là vì
chuyện tốt lành gì đây? Ta nhớ đến hai kẻ ăn mặc quái dị lúc trước, trong lòng
run lên, cho nên giả bộ khó chịu, nói: “Đã trễ thế này, có chuyện gì ngày mai rồi
nói”.
“Kỷ cô nương, tướng quân cho mời”.
Ngay cả giọng điệu cũng không đổi, ta bỗng ngửi được mùi vị
uy hiếp. Đành phải bảo Tiểu Tương Tử cầm quần áo đến cho ta, nàng vừa thấy ta
bước ra từ trong thùng nước liền vội vàng quay đầu đi, thời điểm quan trọng như
vậy mà nàng còn xấu hổ, ta thật không hiểu nổi…
“Cái này, ta không đi có được không?”, ta vừa mặc quần áo vừa
ôm hi vọng hỏi.
“Kỷ cô nương, tướng quân cho mời, nếu như Kỷ cô nương không
hợp tác, vậy tại hạ sẽ tự tiến vào”.
Cái này rõ ràng là uy hiếp vũ lực a, Tiểu Tương Tử chớp mắt
mơ màng, nói: “Tiểu thư cô muốn đi à?”.
“Đây là địa bàn của người ta, hai ta đánh không lại bọn họ
đâu”, ta mặc vớ vào, nghiêm túc nói: “Nếu như hai canh giờ sau ta vẫn chưa trở
lại, thì kêu Tiểu Liên và lão Trương đi cứu ta, có biết không?”.
Tiểu Tương Tử nhìn ta với sắc mặt quái dị, “Cô thích gặp hắn
đến vậy sao?”.
Có quỷ mới thích gặp. Ta đã không còn thời gian để trả lời
Tiểu Tương Tử đang ăn dấm chua linh tinh, ngoài cửa lại có tiếng gõ lạnh cả người,
nói vậy nghĩa là vị đại ca truyền lời đứng ở cửa nghe bọn ta huyên thuyên đã hết
sức khó chịu.
Cái gã dẫn đường cho ta rất giống Mộ Dung Kích, cũng một bộ
mặt lạnh băng như nắp quan tài, đi ở phía trước ta tựa như thần chết đang dẫn hồn.
Nhưng mà đường đi này hình như không phải là đi đến đại sảnh của phủ tướng
quân, đường đi này giống như là đi đến… Tẩm cung của tướng quân?
Có chuyện gì mà nhất thiết phải đến chỗ ngủ của anh ta a…
Bước vào trong phòng, Tư Mã Hiển Dương liền vội vàng tiến
lên đón, vẻ mặt anh ta kích động và mừng rỡ, khuôn mặt tuấn tú giãn ra, lọn tóc
còn tản ra mùi thơm sau khi tắm rửa, toàn thân nồng đậm hormone giống đực. (*phụt*)
“Triển Nhan! Triển Nhan!”.
Ta lui về phía sau một bước, “Anh muốn làm gì?”.
“Tôi tìm được rồi! Tôi thật sự tìm được rồi!”, anh ta kích động
nắm lấy tay ta, “Cô đi theo tôi!”.
Ta bị anh ta lôi kéo về phía trước, anh ta nắm rất chặt, cổ
tay của ta cơ hồ đã sắp đứt ra.
“Anh muốn mang tôi đi đâu?”.
Anh ta chỉ lo bước nhanh về phía trước, trong lòng ta vừa sợ
vừa run, nhìn thấy anh ta khởi động một cơ quan đằng sau giường, mở ra một đường
hầm tối đen đưa tay không thấy được năm ngón, bên trong lại rất rộng, giống như
là một phòng cúng tế. Tư Mã Hiển Dương mang ta đến chỗ bí mật như vậy, rốt cuộc
anh ta muốn làm cái gì?! Sau lưng ta mồ hôi lạnh dính chặt vào áo, trái tim
căng thẳng nhảy nhót không ngừng.
“Tướng quân”, đột nhiên có người nói chuyện, ta sợ hết hồn,
người nọ đội mũ trùm, giống như hai người quái dị lần trước ta gặp ở đại sảnh,
“Nghi thức còn thiếu một chút nữa”.
Nghi thức? Nghi thức gì cơ… Ta sợ hãi nhìn Tư Mã Hiển Dương
đ
