ang mừng rỡ như điên trước mặt, anh ta luôn luôn không bộc lộ vui buồn ra
ngoài, cái gì có thể làm anh ta vui vẻ như thế?
A, chẳng lẽ là…
“Triển Nhan, tôi rốt cuộc đã tìm được phương pháp trở về!”.
Có thể… Trở về?
Nói giỡn a! Ta nắm lấy tay anh ta, kích động nói: “Anh đừng
có gạt tôi!”.
Cách nhau cả một thế giới lận a… Ta đã từng nghĩ, ta còn sống
ngày nào thì cũng phải ở đây ngày đó, cho tới bây giờ ta không hề nghĩ tới có
thể trở về! Tư Mã Hiển Dương anh thật vĩ đại!
Ta vội vàng theo đuôi anh ta đi tới một trận pháp màu đen hắc
ám, mấy người trùm áo choàng ngồi thành một vòng tròn miệng lẩm bẩm, bị vây ở
giữa là một đồ vật bị sương mù lượn lờ bao phủ, ta nhìn kỹ lại, hóa ra là Phá
Thiên Ấn!
Tư Mã Hiển Dương vui vẻ nói: “Nhờ có Các chủ Thanh Phong Các
cho tôi Phá Thiên Ấn thật, bảo vật này chính là chìa khóa để trở về!”.
Tiểu Hồng quả nhiên là có liên quan tới anh ta, chỉ một
thoáng ta liền tỉnh ra rất nhiều, trận pháp hình như đã sắp hoàn thành, ta đột
nhiên nghĩ đến một vấn đề, “Đây là đồ thật?”.
“Dĩ nhiên”.
“Tôi có thể xem một chút không?”.
Tư Mã Hiển Dương do dự một chút, những người trùm áo choàng
càng niệm chú nhanh hơn, ta cẩn thận bước tới, đưa tay cầm lấy con ấn bằng vàng
nặng nề, phát hiện một loạt dấu răng cùng một chữ “Kỷ” vặn vẹo ở bên góc phải,
ngoại trừ bản thân ta thì cũng không ai nhận ra được.
Đây quả nhiên là đồ thật…
Nhớ lại ngày đó lần đầu ta cầm con ấn này, muốn kiểm nghiệm
xem có phải vàng ròng không cho nên liền cắn một phát, suýt chút nữa thì vỡ vụn
hàm răng, cuối cùng không cam lòng đành phải khắc một chữ “Kỷ” lên trên để chứng
minh quyền sở hữu. Nghe nói năm đó Quỷ Phủ Thần Tượng chỉ nhìn thoáng qua con ấn
này, liền bắt chước đủ kiểu để đánh tráo, ngay cả cái chữ “Kỷ” vặn vẹo này cũng
làm giả không khác chút nào, chỉ có điều, ông ta không biết hàm răng của ta cái
thứ ba bên phải bị mẻ, dấu răng cắn rất đặc biệt, nếu không thì ngay cả chính
ta cũng không phân biệt ra được.
Ta gật đầu với anh ta, đi ra khỏi trận pháp, vừa vui sướng
suy nghĩ đến chuyện có thể trở về, nếu có cơ hội, ta nhất định phải… Ta nhất định
phải…
“Nghi thức đã chuẩn bị xong”, một người trùm áo choàng hành
lễ nói với Tư Mã Hiển Dương.
Ta và Tư Mã Hiển Dương vui mừng liếc nhau một cái, anh ta có
ý bảo ta đi vào trong trận pháp kia.
“Xin cô nương hiến máu”.
Ta giật mình quay đầu lại, nhìn thấy người trùm áo choàng
kia cầm một con dao nhỏ tới, ta nuốt một ngụm nước miếng lớn. Còn, còn phải cắt
ngón tay sao a, ghê quá đi!
Ta đứng trước Phá Thiên Ấn, tàn nhẫn đặt dao vào ngón tay
trái.
Một giây đó, đột nhiên có vô số đoạn ký ức ngắn hiện lên
trong đầu.
Năm năm rồi, làm sao có thể chỉ là một đoạn ký ức.
Mày trở về để làm cái gì? Cái thế giới đó đã không còn đất
cho mày dung thân… Không có ai nhớ tới mày, người đối xử với mày tốt nhất, cũng
đã đi sang một thế giới khác rồi.
Chẳng lẽ là vì bạn bè… Nhưng ở cái thế giới này mày không có
bạn sao? Bởi vì vào sanh ra tử, cho nên tình bạn này mới càng thêm khắc cốt ghi
tâm a… Lão Trương, Diệp Vô Trần, Tiểu Liên, Niệm Vãn… Mọi người trong thôn … Thậm
chí cả Tiểu Hồng… Còn có… Thiếu niên áo đỏ phong hoa tuyệt đại kia…
Tất cả những người này, làm sao có thể nói bỏ là bỏ được!
… Như vậy, còn trở về làm gì?
Giống như là đã trải qua một giấc mộng dài.
Ta vẫn còn có chuyện chưa làm xong.
Con dao nhỏ đột nhiên dừng lại, chỉ thêm một li nữa là đã cứa
vào da rồi.
“Triển Nhan?”, Tư Mã Hiển Dương vội la lên: “Cô làm sao vậy?”.
“… Thật xin lỗi, Tư Mã Hiển Dương”, ta xoay lưng về phía anh
ta, “Tôi nghĩ… Tôi không thể trở về”.
“Cô đang nói cái gì vậy?”, Anh ta khiếp sợ chạy vọt vào
trong trận pháp, “Thật vất vả mới có thể trở về… Sao cô lại…?!”.
Anh ta nắm lấy tay ta, con dao suýt nữa đã cứa lên tay anh
ta, người trùm áo choàng bên cạnh đột nhiên nói: “Nghi thức này nguy hiểm, kính
xin tướng quân cẩn thận”.
Lần này gã vừa mới nói xong, trong đầu ta đột nhiên lóe lên
một tia sáng.
Ta kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Tư Mã Hiển Dương, cảm giác biết
rõ chân tướng cũng không tốt chút nào, có lúc, ta rất muốn cứ tin tưởng người
khác như vậy, vĩnh viễn chỉ nhớ rõ anh ta đối xử với ta thật là tốt.
“Tô Hà?”, tên ta gọi là tên thật của anh ta, Tư Mã Hiển
Dương nhìn ta mà không trả lời.
“Anh muốn trở về như vậy… Tại sao… Không tự mình đến tế
máu?”.
Hoàn toàn là âm mưu a.
Sau khi Tư Mã Hiển Dương biết được thân phận của ta, anh ta
rất vui mừng. Anh ta đã sớm nghiên cứu biện pháp trở về… Không nói về chuyện thật
giả, mấu chốt chính là Phá Thiên Ấn của Thanh Phong Các, sau khi mọi việc đã
chuẩn bị xong, chỉ còn chờ cơ hội. Cho nên anh ta trăm phương ngàn kế gạt ta tới
Tây Trạch, chỉ vì trận pháp này rất nguy hiểm, cho nên muốn ta tới… Làm thí
nghiệm?
Ta cười lạnh nói: “Anh đều là lợi dụng tôi”.
Tư Mã Hiển Dương cúi đầu trầm mặc thật lâu, lúc anh ta ngửa
đầu lên thì đã gần phát cuồng, “Tôi phải trở về… Tôi muốn báo thù! Lợi dụng cô
cũng không tiếc… Triển Nhan! Cô nhất định phải giúp tôi! Tôi muốn báo thù!”.
Anh ta điên cu