không biết Mộ Dung Ôn Đường ở đâu, vậy tại sao hắn muốn theo bọn ta
đi ra biển? Chẳng lẽ thật sự là do Tiêu Kiến Nhân sai khiến sao?
Sau lưng ta ướt đẫm mồ hôi lạnh, Mộ Dung Kích cũng không chờ
được nữa, dường như không ngờ ta sẽ cứng đầu như thế.
“Ta hỏi một lần cuối cùng, Kỷ cô nương”, hắn cúi người ở bên
cạnh tai ta, “Mộ Dung Ôn Đường ở đâu?”.
“Đại… hiệp…”.
“Đan Hà?”, hắn lẩm bẩm nói: “Tại sao lại ở Đan Hà?”.
Ta đang định nói “đại hiệp” trong câu “Đại hiệp tha mạng”,
ai mà biết ngươi nói Đan Hà là cái nơi quỷ quái nào… Trong lòng ta gào lên,
nhưng trên mặt lại làm ra một bộ dạng vô cùng đau đớn không nói năng nổi.
“Tiêu Minh Chủ quả nhiên không gạt ta…”, hắn vui vẻ nói, ý
cười nhuộm lên bản mặt quan tài thật sự quỷ dị, “Ả ta ở Đan Hà”.
Mộ Dung Kích buông lỏng tay, ta ngã ngồi ở trên giường hớp từng
ngụm khí lớn.
“Chuyện tối nay, tốt nhất là…không nên để cho người khác biết”,
hắn vẫn nho nhã lễ độ nói: “Nếu không đối với tại hạ hay đối với Kỷ cô nương đều
không tốt”.
Ta điên cuồng gật đầu, Mộ Dung Kích nhìn ta một cái, chậm
rãi lui ra khỏi phòng.
Tiêu Kiến Nhân nói với hắn Ôn Đường ở Đan Hà? Là trùng hợp
sao? Ta thật đúng là quá tốt số…
Chẳng trách Mộ Dung Ôn Đường nàng ấy sợ đại ca, người này quả
thực là biến thái a a a a a.
Ta vuốt vuốt cái cổ vẫn còn đau, nhẹ giọng kêu: “Tiểu
Liên…”.
Không có ai trả lời.
“Tiểu Liên! Ngươi lăn ra đây cho ta!”.
“…”, Tiểu Liên đẩy cửa vào.
“Nhìn lén lâu như vậy! Lỡ đâu ta bị bóp chết thì làm sao bây
giờ hả?!”.
“Hắn từ đầu đến cuối đâu có dùng lực đâu… Cô giả bộ quá khoa
trương rồi”.
“… Vậy cũng rất nguy hiểm a”.
“Yên tâm đi, từ lúc ta không thấy cô báo ám hiệu bình an thì
ta đã tới rồi…”, Tiểu Liên ngáp dài nói: “Không có chuyện gì nữa, ta trở về ngủ
đây”.
Ta gật đầu, đưa mắt nhìn cậu ta rời đi, trong lòng dường như
lại mắc kẹt một tảng đá lớn.
Nếu nói là hắn biết ta có quen Mộ Dung Ôn Đường, tất nhiên hắn
biết thân phận thật sự của ta. Cho dù Mộ Dung Kích là do Tiêu Kiến Nhân phái tới,
hơn nữa lão còn lừa gạt hắn chuyện chỗ ở của Ôn Đường, hắn cũng không thể biết
ta là ai. Mộ Dung Kích lên thuyền là một chuyện tình cờ, nhưng lại biết Mộ Dung
Ôn Đường còn biết ta…
Như vậy, chỉ có một khả năng.
Có người bán đứng ta, là Tiểu Liên sao?
Ta cúi đầu, trong lòng lạnh lẽo.
* * *
Có lẽ là do ban đêm vô cùng mệt nhọc, ta ngủ thẳng đến khi mặt
trời lên cao, cho đến lúc La Yến Thanh dội một gáo nước biển lên mặt ta.
“Xuống thuyền đi! Đại tiểu thư!”.
Ta ai oán đứng lên giũ tóc, lúc đang vắt nước đột nhiên nhìn
thấy Tiểu Liên, cậu ta từ trong phòng Mộ Dung Kích đi ra ngoài, sắc mặt rất mất
tự nhiên. Ta theo bản năng gọi cậu ta lại. Mặt cậu ta có chút hồng, ánh mắt
không dám nhìn thẳng ta, “Lão Đại”.
“Làm sao vậy?”, ta cười thân thiết.
“…”, cậu ta hình như muốn nói nhưng lại thôi, “Không có gì”.
“Vậy thì vào trong phòng dọn dẹp một chút đi, chúng ta phải
xuống thuyền”.
“Được”.
Ta tùy tiện buộc một cái đuôi ngựa cho mình, ôm Tiểu Âu Âu
liền lên boong tàu. Rất nhiều người đang dỡ hàng xuống, người đến người đi trên
bến tàu thật là náo nhiệt. Nhìn La Yến Thanh dường như rất cao hứng, nàng thao
thao một loại ngôn ngữ kỳ lạ, ríu rít nói không ngừng với một thiếu nữ.
Ta đột nhiên chợt nhận ra, ngồi thuyền lâu như vậy, đây là
nơi nào?
Một nơi phồn vinh như thế này…
Ta cùng Tiểu Liên vịn thang dây bò xuống, Tư Mã Hiển Dương
vươn tay với ta, ôn hòa cười nói: “Triển Nhan, hoan nghênh đã tới…”, hắn dừng một
chút, “Tây Trạch”.
Tây Trạch!!!
Chính là Tây Trạch cách biển với thành Đông Lăng của Độc Cô
hoàng đế đó sao???
Không ngờ cuối cùng ta lại được ra nước ngoài một lần… Thật
không dễ dàng a, ta nhìn sang Tư Mã Hiển Dương, đột nhiên nghĩ đến, những chuyện
võ lâm loạn chiến phân tranh ngôi vị hoàng đế kia, sẽ không dính dáng đến hai
quốc gia đó chứ.
Tiểu Liên đứng ở bên cạnh ta, phía trước có một đám người áo
đen cưỡi ngựa đi đến gần, người cầm đầu nhanh chóng xuống ngựa, kính cẩn dập đầu
về phía ta.
Ta còn chưa biết làm sao, Tư Mã Hiển Dương đứng phía sau đã
nhẹ nhàng đẩy ta sang bên phải, được rồi được rồi, đó là hành lễ với anh được
chưa, tôi muốncáo mượn oai hùm một chút anh cũng không cho!
“Cung nghênh tướng quân!”, đám quân lính cưỡi ngựa khí thế
oai hùng hô to.
Tướng quân…
Ta mở to hai mắt nhìn Tư Mã Hiển Dương: Bà nội nó, quả nhiên
có liên quan tới quốc gia đại sự…
Ta mở to hai mắt nhìn Tư Mã Hiển Dương: Bà nội nó, quả nhiên
có liên quan tới quốc gia đại sự…
Tư Mã Hiển Dương khẽ mỉm cười với ta, ta mở to mắt hình chữ
O nhìn anh ta đi ra phía trước, đôi mắt hạnh của La Yến Thanh ở phía sau có thể
gọi là tình nồng ý mật, Tiểu Liên chắn trước người ta, Tiểu Âu Âu ở trong lòng
ta đột nhiên bất an giật giật.
“Tư Mã tướng quân tiếp chỉ”.
Mọi người đột ngột quỳ xuống, chỉ còn ta cùng với Tiểu Liên
đứng chính giữa, tên dẫn đầu đoàn binh mã lạnh lùng nhìn ta, lộ rõ sát ý. Lập tức,
ta không đợi hắn mở miệng nói gì, vội kéo Tiểu Liên quỳ xuống, cái này người đời
gọi là ở dưới mái hiên nhà người ta, kh
