XtGem Forum catalog
Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327014

Bình chọn: 7.00/10/701 lượt.

lượng

bạc kia, vô cùng tự nhiên nhét vào trong túi mình, Tư Mã Hiển Dương liếc ta một

cái, coi như không nhìn thấy.

Ta đột nhiên kịp nhận ra, “Không phải chúng ta đi Triêu

Thánh Môn sao? Anh mua nhiều đồ như vậy làm gì?”.

Tư Mã Hiển Dương không nói tiếp. La Yến Thanh cưỡi ngựa chạy

như điên lao tới, mồ hôi ánh lên hai má ả đỏ au hết sức động lòng người, “Khởi

bẩm Môn chủ, mọi chuyện đều đã làm thỏa đáng”.

Tư Mã Hiển Dương gật đầu tỏ vẻ hài lòng. Ta vẫn đứng phía

sau không đồng ý không buông tha, tiếp tục hỏi: “Làm chuyện gì cơ?”.

La Yến Thanh dùng ánh mắt giết người ép ta lên xe ngựa, ta

nguyền rủa ngươi sớm muộn gì cũng bị Tư Mã Hiển Dương bỏ rơi, đáng ghét. Sau

khi Tư Mã Hiển Dương lên xe, Tiểu Liên cũng đi lên theo, trong tay ôm bộ quần

áo mùa đông khá dày, đưa cho ta cùng với Tiểu Tương Tử hai bộ.

Khí trời mặc dù có chuyển lạnh, nhưng cũng không đến mức mặc

quần áo mùa đông thế này chứ. Ta vượt giới hạn dựa sát vào Tư Mã Hiển Dương,

“Anh mua nhiều đồ như vậy, bộ muốn ngủ đông hả?”.



Tư Mã Hiển Dương nhíu đầu lông mày, vừa định nói chuyện, Tiểu

Tương Tử vẫn luôn trầm mặc lại mở miệng: “Tư Mã công tử muốn đi thuyền sao?”.

Đi thuyền? Cô đừng nói đùa nha… Ta khinh thường, lại thấy Tư

Mã Hiển Dương gật đầu. Ta lập tức rung động, đột nhiên có cảm giác bị lừa bán

đi, Tư Mã Hiển Dương nói là cứu ta, nhưng chưa từng nói muốn cứu ta tới chỗ

nào, anh ta cùng với Tiểu Hồng có lẽ là…thông đồng chăng?

Ta chấn động cả người, Tiểu Liên yên lặng khoác quần áo mùa

đông lên trên người ta, cho ta một ánh mắt an tâm.

Tiểu Tương Tử ngồi đối diện lại không có phản ứng gì, nàng

chỉ ngó chừng Tiểu Liên, ánh mắt kỳ dị.

Aiz nha, nha đầu này không phải là dùng trực giác đặc biệt của

phái nữ đã phát hiện ra thân phận thực sự của Tiểu Liên đó chứ? Do đó trái tim

nguyện trao đi, tình cảm như nước sông cuồn cuộn không thể thu lại?!

Ta nghĩ đi nghĩ lại, tự mình cảm thấy hoang đường, hung hăng

lắc lắc đầu, ngăn bản thân tiếp tục nghĩ ra chuyện gì quỷ quái hơn nữa. Không

khí bên trong xe ngựa bỗng dưng có chút sượng sùng, chắc là có liên quan tới địch

ý của ta đối với Tư Mã Hiển Dương, theo lý mà nói, anh ta sẽ không hại ta,

nhưng mà chuyện có lý chưa chắc đã là công lý. Anh ta cứu ta, quan hệ giữa hai

người bọn ta lại giống như bọn cướp và con tin. Thôi thôi, nếu như anh ta thông

đồng với Tiểu Hồng thật, cũng chỉ là điều mà ta đã đoán trước rồi.

Xe ngựa đi được hai canh giờ, rốt cuộc ngừng lại. Ta cơ hồ

đã muốn nôn ra trên người Tiểu Liên, cho nên khẩn cấp xuống xe ngựa, sau đó lập

tức hóa đá dưới ánh mắt của Tư Mã Hiển Dương.

Gió lạnh ướt mặn, âm thanh sục sôi mạnh mẽ. Đây… Đây là…

Biển!

Ta tưởng rằng chỉ ngồi thuyền bè qua một cái hồ nhỏ! Đây lại

là biển, có quỷ mới biết phải trôi về nơi nào a!

Ta xoay người liếc nhìn Tiểu Liên: Chúng ta trốn đi đi.

Nhìn Tiểu Liên có vẻ cũng đã dự đoán trước, cậu ta thừa dịp

Tư Mã Hiển Dương và La Yến Thanh đi nói chuyện với nhà đò, lặng lẽ đến bên cạnh

rỉ tai ta: “Mới vừa rồi lúc cầm quần áo mùa đông, ta đã để lại ám hiệu cho lão

Trương. Chúng ta trước tiên phải ổn định theo Tư Mã Hiển Dương, rồi tương kế tựu

kế”.

Sắc mặt ta xanh lét, “Ta không lo lắng cái này, ta chỉ lo lắng…

Tiểu Tương Tử đâu rồi?”.

“Tiểu thư, em ở đây”.

“Cho ta xin thuốc chống say tàu xe”.

Tiểu Tương Tử nhận lệnh rời đi, khi ta ngẩng đầu lên, Tư Mã

Hiển Dương đang nhìn ta, có một chút đề phòng, vừa có một chút chờ đợi. Ta đột

nhiên lại mềm lòng, Tư Mã Hiển Dương đối với ta, cuối cùng cũng không phải là xấu.

Thế giới này, người có thể hiểu anh, cũng chỉ có tôi mà

thôi.

Thật sự phải lên thuyền sao? Nếu đi, bất cứ chuyện gì cũng

có thể xảy ra, bao gồm cả chuyện xấu nhất nào đó. Có lẽ, ngay cả chạy trốn cũng

không có chỗ trốn, ta còn có thể gọi là may mắn sao?

Ta đột nhiên nhớ tới lời nói của Tư Mã Hiển Dương, rốt cuộc

đã hiểu anh ta nói “không cần dùng đến bạc” là có nghĩa gì.

Ta ngơ ngác nhìn La Yến Thanh chuyển đồ trong xe ngựa lên

thuyền, trong đầu rối loạn, một lúc lâu, phía sau đột nhiên có người nói: “Tiểu

thư”.

Ta xoay người nhìn Tiểu Tương Tử, tay nàng giơ lên một bọc

cây cỏ vừa hái, ta thật sự không nhìn ra cái đống cây cỏ đó có chỗ nào giống

thuốc, nhưng ta vẫn vô cùng cảm kích, nàng nhìn ta, nụ cười rất dịu dàng.

Ta đột nhiên có dũng khí, nắm lấy tay nàng, ánh mắt liếc

nhìn Tiểu Liên.

Chúng ta, lên thuyền thôi.



Ta dắt tay Tiểu Tương Tử, trèo thang dây lên thuyền. Một bước

cuối cùng vẫn bước hụt, nếu không phải nhờ Tư Mã Hiển Dương nhanh tay lẹ mắt,

Tiểu Liên phía sau ta có thể đã gặp nguy.

Quả nhiên lúc Tiểu Liên bước lên thuyền, khuôn mặt nhỏ trắng

bệch ra, lòng ta hoảng hốt núp phía sau Tiểu Tương Tử, Tiểu Liên mà nhận ra nhất

định sẽ khinh bỉ ta. Nhưng cậu ta chỉ đứng ở đó, sắc mặt vẫn không tốt, ta ngẩng

đầu, lập tức cũng kinh ngạc không nói ra lời.

Nãy giờ cứ lo nghĩ về chuyện của mình, thế nên không có phát

hiện ra… Thuyền thật to!

Có phải là ta đã xuyên không tới tàu Titanic hay không… Ách,

cũng không khoa trương đến mức như thế