ơng. Đây chính là tình yêu, bởi vì yêu,
cho nên quan tâm, bởi vì quan tâm, cho nên thống khổ. Đây là nhân quả.
Thiết Tĩnh Nhân khóc sưng mắt rũ mí mắt xuống, một hồi lâu, cô thừa nhận.
"Đúng vậy, tôi yêu anh ấy. Từ lần đầu tiên gặp anh ấy, tôi đã yêu anh ấy thật sâu."
Trong khoảng thời gian ngắn, người trong cả phòng, đều im lặng không nói gì.
Một người vợ thống khổ vì yêu chồng mình, chỉ sợ người khác không có
cách nào trấn an. Trong mắt của người yêu, dù sao cũng là không dung
được một hạt cát.
"Anh Nhất, cơm nước xong rồi hả? Chúng ta đi
lên lầu làm bài tập." Tâm La không đành lòng nhìn thấy gương mặt khốn
khổ vì tình của Thiết Tĩnh Nhân.
"Tôi nên làm cái gì bây giờ? Tôi không cam lòng rời khỏi hắn như vậy! Yêu nhiều năm như vậy, chấp nhất
nhiều năm như vậy, thật chẳng lẽ phải nhìn nhau càng lúc càng xa sao?"
Nước mắt lại chảy xuống, Thiết Tĩnh Nhân nhẹ giọng kêu cô.
Cô thở dài. Ở trên người người phụ nữ thương tâm khóc này, giống như có chính
bóng dáng của cô, thật đau, thật bàng hoàng. Cô vòng qua bàn dài, đi tới bên cạnh Thiết Tĩnh Nhân, kéo cái ghế ra ngồi xuống.
"Nếu thương hắn, vậy thì nói cho hắn biết, mặc dù hắn không thương cô, ít nhất lúc
cô rốt cục quyết định xoay người rời đi thì sẽ không tiếc nuối cô chưa
từng cho hắn biết tình yêu của cô đối với hắn."
"Nhưng, anh ấy
căn bản không cần tình yêu của tôi!" Thiết Tĩnh Nhân buồn bã kể. "Anh ấy lấy tôi, chỉ là vì trả thù một người phụ nữ khác."
"Cô chẳng qua là không xác định được tâm ý của hắn thôi, không cần vội ra kết luận."
Tâm La lấy khăn tay từ trong túi áo ra đưa cho cô. "Cô quá yêu hắn, yêu
đến mất đi mình, yêu đến mất đi sức phán đoán. Cô cách hắn cũng quá gần, gần đến không có tiêu điểm và chân tướng. Cô và hắn, cũng không có xác
nhận tình cảm chân chính của nhau."
"Tôi không hiểu." cô nhận lấy khăn tay lau nước mắt, yêu một người tại sao phải đau thế này?
"Thương hắn, đồng thời sao không cho mình và hắn một cơ hội và không gian để
thở? Đi làm chuyện của mình thôi, vô luận cái gì cũng tốt, chỉ cần không phải hoàn thành cùng tiên sinh của cô là được. Học tập cũng tốt, công
việc cũng tốt, kết bạn cũng tốt, trong thế giới của phụ nữ, không phải
chỉ có nam nhân, thời đại xem chồng là trời đã sớm trở thành lịch sử.
Phu nhân, khóc không thể khiến chúng ta đạt được hạnh phúc. Đi nói cho
hắn biết cô thương hắn, sau đó, đi làm tất cả chuyện làm mình vui vẻ
sung sướng, khiến mình xinh đẹp tuyệt diễm, không cần khổ khổ chờ hắn
lưu ý cô, không cần cố ý nghênh hợp hắn. Những thứ khác, giao cho thời
gian đi."
"Không phải cô muốn tôi rời khỏi anh ấy chứ?" Thiết Tĩnh Nhân dùng đôi mắt sương mù đẫm lệ nhìn Tâm La.
"Cô muốn rời đi hắn không?"
"Không!" Hồi đáp nhanh chóng như chém đinh chặt sắt.
"Đã như vậy, tôi làm sao lại khuyên cô rời đi? Chẳng qua là, phụ nữ phải
hiểu được quý trọng mình, không cần làm mình đánh mất bản thân mình.
Phải dùng một tư thế xinh đẹp nói cho hắn biết: thương hắn, cũng không
đại biểu dây dưa. Nếu hắn cũng yêu cô, tự nhiên sẽ chú ý tới sự biến
chuyển của cô, nhìn thấy vẻ đẹp của cô, tiến tới sinh ra cảm giác nguy
cơ. Đi, ngược lại khiến cho hắn quan tâm cô." Tâm La cầm tay của cô. "Cô là cô gái mảnh khảnh tốt đẹp như vậy, tội gì giấu mình ở trong buồn bã. Cô hãy biến mình thành gió mát mùa xuân, bầu trời mùa hạ, trái cây mùa
thu, ấm áp mùa đông, biến mình thành quỷ rượu brandy, kẹo của trẻ em,
giống như thân dưới của đàn ông, trở thành thứ cần thiết mà hắn cực kỳ
khát vọng lại không thể thiếu trong cuộc sống, khiến cho hắn không cách
nào kháng cự, không khỏi tự hướng tới, hoàn toàn không có ý dứt bỏ. Cô
nhất định làm được."
Người ở chỗ này, trừ Anh Nhất còn nhỏ tuổi,
còn u mê ngu ngốc, kiến thức nửa vời ra, những người khác không khỏi
trợn mắt hốc mồm, ngây ngốc nhìn Tâm La nói ra lời quả thực là kinh thế
hãi tục, lại vẫn vẻ mặt lạnh nhạt.
Tâm La cũng không nói thêm gì nữa, nói một tiếng xin lỗi không tiếp được, dẫn Anh Nhất rời đi phòng ăn, đi lên lầu.
Thiết Tĩnh Nhân nắm chiếc khăn tay Tâm La cho cô thật chặt hồi lâu, rốt cục tìm về thanh âm của mình.
"Hải Khiếu, chị muốn trở về đi Milan." Cô đứng dậy chạy ra ngoài, lại tựa
như nghĩ tới cái gì, dừng bước lại. "Chị có thể thường xuyên liên lạc
với Mật tiểu thư không?"
"Dĩ nhiên." Hải Khiếu buông tay, hắn thật sự không nghĩ ra lý do cự tuyệt.
"Còn nữa, thay chị cám ơn Mật tiểu thư, cám ơn đề nghị của cô." Dứt lời, cô ngẩng đầu ưỡn ngực, đi ra khỏi phòng ăn.
Còn dư lại ba người đàn ông, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, thái độ đều không giống nhau.
"Ách – mấy lời vừa rồi, không phải xuất phát từ ảo giác chứ?" chú Toàn lẩm bẩm tự hỏi.
"Dường như không phải vậy." Nhậm Thất đáp.
"Trước kia tôi đã không hiểu được Tâm La, bây giờ vẫn là không hiểu." chú Toàn rung chuông, kêu người giúp việc đi vào dọn dẹp bàn ăn.
"Mật
tiểu thư cũng thật là lợi hại, nghe cô nói chuyện, tẩu phu nhân (cách
gọi kính trọng đối với vợ của bạn hoặc anh) lập tức đi trở về nhà, quả
thật phá kỷ lục. Lần này cô ấy đến không tới mười tiếng." Nhậm Th