hai chó, hai mèo, một gà, túm tụm bên nhau, vui đùa. Trong nhà tôi như có một lớp Mẫu giáo!
***
Hồi nhỏ khi tôi và Phương Anh vẫn còn phải ngủ chung một phòng vì nhà bé. Chúng tôi mỗi đứa được bố đóng cho cái giường một mét hai, tôi là con trai nên nằm giường trong góc nhà, còn Phương Anh nằm chiếc giường đặt bên cửa sổ – nơi có ban công sắt đóng từ tường thò ra ngoài, mẹ vẫn hay trồng vài chậu hoa. Phương Anh nói: “Anh ơi! Em nằm ở đây, bà tiên sẽ mở cửa sổ đưa em đi chơi hằng đêm”, và tôi trả lời: “Bà tiên sẽ bế em vứt vào chuồng lợn”, để rồi Phương Anh nhảy sổ lên giường bóp cổ tôi, hai anh em đánh nhau cho đến khi má hai đứa hằn đỏ những vệt cấu. Kết quả là tôi vẫn thường phải đứng úp mặt vào tường chịu phạt vì tội bắt nạt em cho đến 11h mới được đi ngủ. Và người trông tôi thực hiện hình phạt ấy không ai khác chính là em gái. Nó sẽ ngồi đung đưa chân lên giường và hỏi “Từ lần sau có dám bắt nạt Phương Anh nữa hông?”, tôi phải trả lời: “Không dám ạ!”. Cứ thế cho đến khi đủ 100 lần, nó cho tôi đi ngủ! Nhưng chưa phải đi ngủ là thoát. Chỉ vài phút sau khi đặt lưng xuống giường, nó sẽ ôm gối mò sang và ỉ ôi: “Anh Nhật cho Phương Anh ngủ mí”. Tôi bảo: “Thế không nằm đó chờ bà tiên nữa à?”. Nó phụng phịu: “Không! Sợ bà tiên ném vào chuồng lợn!”. Thế là sáng hôm sau, tôi phải nghe một trận chửi của bố mẹ vì tội “rủ rê em sang ngủ cùng” và khổ sở mang cái chăn mà Phương Anh đái dầm ra đó đi giặt.
Chúng tôi lớn lên trong một cuộc sống bình yên và sắp đặt. Chưa bao giờ nuôi một con thú cưng vì bố mẹ tôi dị ứng với lông thú. Thi thoảng đèo Phương Anh đi học, đi qua những con đường vỉa hè rộng, người ta thường dắt chó ôm mèo đi dạo, tay Phương Anh lại giật giật níu tôi đi chậm lại cho em được nhìn thêm chút nữa. Cuộc sống đôi khi có những ước mơ nhỏ nhoi mà ta vẫn phải lắc đầu cho qua.
Và Phương Anh đưa người đàn ông ấy đến thật, ngay hôm sau, khi tôi và Nguyên đang chụm đầu vào nhau tắm cho mấy con quỷ nhỏ. Tôi phải để Nguyên một mình tắm nốt cho mèo Mướp để ra tiếp khách. Nói thật là vô cùng choáng khi mẹ tôi – một người phụ nữ nghiêm khắc và có thẩm mỹ nhất định – lại chọn một người đàn ông như thế này cho con gái. Không quan tâm lắm về ngoại hình, nhưng điều mà tôi để ý nhất là đôi mắt của người đàn ông ấy. Nhỏ dẹt như mắt rắn, cái nhìn sắc như dao. Nhưng ít ra thì cũng không đến nỗi như Phương Anh kể, “bụng phệ như bụng lợn, môi thâm như thịt trâu”. Anh tả chỉ có khuôn mặt phổ thông và hơi… nhàm chán chút thôi.
- Chào anh! – Tôi đưa tay ra làm quen trước. Người đàn ông đưa tay ra nắm hờ bàn tay tôi rồi gật đầu, không đáp lại. Phương Anh đứng đó nhún vai rồi đi ra ghế ngồi. Tôi hơi hẫng.
Chúng tôi, ba người, một cặp đôi đang trong thời gian làm quen, một người là anh trai cô gái, ngồi cùng nhau trên một cái bàn, nhưng dường như mỗi người nói một câu chuyện. Tôi và em gái nói những kỷ niệm của tuổi thơ, về những sở thích của Phương Anh để thử xem người đàn ông này có quan tâm đến hay không. Nhưng tuyệt nhiên không. Anh ta thi thoảng ừ hữ gật gật với thái độ hưởng ứng không được tích cực lắm. Nói nhiều đâm chán, ba người lại lặng im nhìn ba cốc nước đặt lệch lạc trên bàn. Nguyên ngồi ngoài ban công sấy khô lông cho mấy bé mèo, không hề nói gì. Nguyên có kiểu im ỉm nhìn và cảm nhận mọi thứ. Tôi xin phép Phương Anh và khách đứng dậy ra ban công ngồi với Nguyên. Đôi khi cứ sống vô nguyên tắc như Nguyên một chút lại hay, không thích thì không làm, thậm chí trở mặt.
Nô Đen chui vào lòng tôi nằm. Những vết thương trên người em đã gần khỏi. Tôi dang tay ướm người, nhận ra Nô Đen đã lớn hơn rất nhiều ngày em mới về đây. Em gối đầu lên đùi tôi lim dim. Em đang nghĩ ngợi chăng? Nghĩ về quá khứ đã qua, nhưng ngày sắp tới, hay đơn giản chỉ là nghĩ về giây phút bình yên hiện tại? Khi em có một ngôi nhà, một chỗ dựa, những người bạn gâu gâu ngao ngao chiếp chiếp quanh em? Anh mắt của Nô Đen lại làm tôi nhớ đến chú chó Mon. Phải chăng đôi mắt của con chó nào, dù vui hay buồn, hi vọng hay tuyệt vọng, cũng đều ướt át như vậy? Ánh mắt cầu xin và dồn tất cả những hi vọng cuối cùng vào người chúng đang nhìn. Thật khó khi phải chấp nhận chấp nhận, tâm trí của tôi lại bị ảnh hưởng quá nhiều chỉ bởi một chú chó trong quá khứ.
- Bây giờ thì không cãi nhé! Anh đột nhập vào nhà và cướp chó của em!
Nghe xong câu nói đó, cả tôi và Nguyên đều hoảng hốt đứng dậy. Vì nhà đang có khách nên tôi không khóa cửa. Ly đến và xông vào tự tiện. Nô Đen nhìn thấy Ly liền chạy tọt vào phòng Nguyên, chui sâu vào gầm giường. Bé cún Su và hai bé mèo nhìn thấy vậy cũng chạy theo. Thế là yên tâm rồi, Ly sẽ chẳng chui xuống gầm giường để lôi Nô Đen ra đâu. Nguyên thấy các bé đã an toàn nên lấy lại phong thái bất cần thách thức nhìn thẳng vào mắt Ly. Phương Anh đã chạy ra ngay cùng chúng tôi đợi đối phó với bên địch. Người đàn ông Phương Anh dẫn đến ngồi nhìn chúng tôi với vẻ ngạc nhiên không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tôi trả lời Ly:
- Em lại bắt đầu đến gây chuyện rồi đấy! Ai cướp chó của em?
- Anh đột nhập vào nhà em là sai! Em sẽ báo công an