ng bếp nấu
cháo cho anh.
Cô nấu ăn cũng được gọi
là ngon, chưa thấy ai có thể nấu cháo thành thế này, còn bắt anh phải ăn bằng
hết. Người ta là thiên kim đại tiểu thư, chưa bao giờ vào bếp, lại vì anh đụng
nồi đụng muôi, thật sự không thể yêu cầu nhiều hơn.
Cô đối tốt với anh rõ như
ban ngày, mặc dù cô luôn nói đó là để chuộc lỗi, nhưng anh bị xuất huyết
dạ dày, đâu có liên quan gì đến cô? Những gì cô đã làm là quá nhiều, nếu nói để
bồi thường thì cũng đã chí tình tính nghĩa.
Từ việc theo anh đến chỗ
làm đến xâm nhập vào chỗ ở của anh, sự tồn tại của cô thực kì diệu, như nước,
hoặc như không khí, từng giọt từng giọt thẩm thấu vào cuộc sống của anh, mà sự
từ chối từ trong tiềm thức của anh, đối với cô đều không có hiệu quả.
Mỗi khi anh muốn nói lại
thôi, nhìn biểu hiện đó của anh, cô lại cười cười nói trước: “Tưởng thoát khỏi
tôi sao? Chờ đến khi anh khỏe lại như một con rồng, lúc đó tôi sẽ không xuất
hiện trước mắt anh nữa”.
Một cô gái như vậy, luôn
luôn tươi sáng, tự tin, biết rõ mình nên làm gì, phải làm gì, hơn nữa còn kiên
định mà thi hành, sự từ chối của anh là vô ích, sự lãnh đạm của anh không thể
làm cô cách xa… Như vậy có chút ngang ngược, nhưng lại ngang ngược đến tri kỷ,
làm cho người ta không cách nào ghét bỏ được.
Hình dung thì rất lỳ lạ,
nhưng cảm giác của anh với cô chính là như vậy.
———-
Chín giờ ba mươi tối,
Quan Nghị bàn giao công việc của ngày hôm nay, đang chuẩn bị ra về thì di động
trăm năm mới kêu một lần bỗng đổ chuông du dương. Hơi thở của anh nghẹn lại,
trái tim co thắt trong một giây. Anh lấy điện thoại ra, màn hình hiển thị một
số lạ.
“Alo, Quan Nghị…”
Anh nhíu mày, suy nghĩ
một lát: “Thải Lăng?”
“…Ừ”, có tiếng trả lời
nhẹ nhàng
Xung quanh rất ồn ào, anh
nhìn đồng hồ, gần mười giờ rồi. “Cô ở bên ngoài?”
“… Tụ tập với bạn trung
học… uống chút rượu, không thể lái xe, anh có thể tới đón tôi không?”
Âm thanh không được rõ
lắm, anh đi ra một góc, đưa điện thoại gần sát lỗ tai: “Cô đang ở đâu?”
“…” cô đọc một chuỗi địa
chỉ.
“Được, tôi biết chỗ đó,
hai mươi phút nữa là tới”. Cúp điện thoại, nói với chị Vương một tiếng, vội
vàng cầm chìa khóa xe rời đi.
Chạy đến chỗ karaoke mà
cô nói, lúc dừng xe thì đôi mắt đang tìm kiếm liền thấy cô đứng nói chuyện với
một chàng trai, anh ta đỡ lấy cánh tay cô, cô nhã nhặn nở nụ cười, lui về sau
tạo khoảng cách. Cô đưa tay đỡ lấy đầu hơi choáng và liếc thấy anh đang đi tới.
Cô rất tự nhiên chạy qua, bám vào cánh tay anh: “Quan Nghị, anh đã đến rồi”.
“Ừ”, anh khẽ trả lời. “Cô
ổn không?”
“Đầu có chút mơ màng”.
Anh nghiêng đầu nhìn cô
gái đang khẽ tựa vào vai mình. Hình như cô thực sự đã say, khuôn mặt xinh đẹp
hiện lên hai vệt đỏ bừng, cực đẹp, cực mê người.
“Lăng Lăng …” Chàng trai
vừa nói chuyện với cô bỗng lên tiếng.
“Cảm ơn, nhưng không cần
làm phiền bạn, có người đón tôi rồi”.
“Vậy… được rồi.”. Trên
khuôn mặt tuấn tú kia không giấu được vẻ thất vọng cùng với tình yêu say đắm,
Quan Nghị đã nhìn ra.
“Đi xe của tôi”, quơ quơ
một chùm những vật kim loại, chiếc chuông được gắn ở vòng khóa phát ra âm thanh
leng keng.
Cô dễ dàng đem chìa khóa
giao cho anh, không nghi ngờ gì mà tin cậy và dựa vào, mặc cho anh đỡ cô rời
đi.
“Oh? Thải Lăng có bạn
trai từ khi nào vậy?”, một bạn nữ thoáng nhìn thấy bóng dáng hai người rời đi
với nhau, kinh ngạc hỏi. Sự tin cậy và dựa dẫm đến như vậy, có ngu ngốc mới đi
nghi ngờ quan hệ của họ. Thế này, kiểu gì cũng có một đám người cùng tan nát
cõi lòng.
Bên trong xe, Quan Nghị
đi với vận tốc trung bình 50km/h, không dám đi quá nhanh, sợ cô vừa uống rượu
sẽ thấy không thoải mái.
Gió đêm lành lạnh thổi
vào cửa sổ xe, cô tỉnh táo lại đôi chút. “Lên núi ngắm cảnh đêm được không? Tôi
nghĩ còn quá sớm để trở về”. Về nhà, vẫn là đối mặt với sự cô đơn. Ở cùng với
anh, cho dù anh luôn trầm mặc, ít nhất cô cũng không phải chỉ có một mình.
Quan Nghị nhìn cô một
cái, đến ngã tư tiếp theo thì quay xe lại.
Cô nhẹ nhàng nở nụ cười:
“Cảm ơn”.
“Cô không sợ?”, nửa đêm
nửa hôm, một cô gái xinh đẹp cùng một người con trai không quá quen thuộc đi
ngắm cảnh đêm, xảy ra chuyện gì làm sao tìm thấy hung thủ.
Cô cười nhẹ, nhìn anh.
“Anh sẽ không làm gì”. Anh sẽ không làm thương tổn cô, cho dù có chuyện gì
ngoài ý muốn, nhất định anh sẽ là người đầu tiên bảo vệ cô.
Tuy rằng anh luôn nói rất
ít, nhưng cô cảm thấy anh là một người con trai rất dịu dàng, có một trái tim
mềm yếu, không biết sao, nhưng cô nhận định là thế.
Thật ra, quơ đại một số
trong danh bạ của cô thì cũng có thể tìm được một người đến đón, nhưng khi nãy,
cô tìm số của anh theo bản năng, không kịp suy nghĩ.
Có lẽ bởi vì trong bữa
tiệc tối nay, có vài lần trong đầu tự nhiên nghĩ đến anh, lại vài lần lo lắng
anh không ăn đủ ba bữa, thiếu chút nữa là gọi điện hỏi anh ăn chưa…
“Ăn rồi, lúc 6 giờ 51
phút” mãi đến khi anh trả lời, cô mới phát hiện mình đã bất giác hỏi ra miệng.
“Nói hơn 6 giờ hay 7 giờ
là được rồi, cái gì mà 6 giờ 51 phút, anh cho là anh đang viết chương trình máy
tính sao, t