ử mà buông cô ra.
“Cuối cùng thì tình yêu
giữa chúng ta vẫn không thể xuất hiện. Đi thôi, đi tìm thứ em thật sự muốn.”
Ở trong lòng anh, bị anh
hôn, tim cô không hề rung động, nhưng nhớ tới mỗi khi hôn Quan Nghị, mỗi khi
đụng chạm, lại khiến tâm hồn cô như điên cuồng, run rẩy…
Cho dù có trải qua tám
năm một lần nữa, cô đau xót nhận ra, tình cảnh này vẫn sẽ không có gì khác
biệt.
Những điều Đỗ Phi Vân
nói, cô không phải không hiểu, chỉ là, dũng khí của cô, tám năm trước gần như
đã dùng hết, vì yêu anh, cô ra sức thể hiện, cũng rất cố gắng, nhưng kết quả
là, ngay cả một chút lưu luyến, cũng không đạt được.
Nói thẳng ra, cô không
phải đang tự an ủi mình, cũng không phải không thương anh, chỉ là, bị anh cự
tuyệt đã quá nhiều lần, cô thấy sợ, sự tôn nghiêm yếu ớt cùng tình cảm của cô,
rốt cuộc không thể chịu nổi lại một lần nữa đứng ngoài cánh cửa trái tim anh.
Đành phải… Lại tự ngụy
trang cho chính mình, giả vờ như cô không để ý, sợ bị tổn thương, sợ bị cự
tuyệt.
Đỗ Phi Vân không phải cô,
làm sao hiểu được tâm tình của cô? Cô không hề kiên cường như vẻ bề ngoài, sau
mỗi lần thương tổn đều có thể vẫn cười nói như không sao cả, thật sự không phải
như vậy! Tim cô cũng sẽ đau, sẽ tuyệt vọng…
Đỗ Phi Vân nhẹ nhàng thở
dài, “Anh không thể nói trước điều gì, nhưng dù sao anh cũng đã chứng kiến em
từ năm đó đến bây giờ, em đau khổ thế nào anh rõ hơn ai hết. Nhưng Thải Lăng à,
hạnh phúc thật sự là chuyện trong nháy mắt, không phải đau đớn điên dại, thì là
vui mừng khôn xiết, em phải bước ra khỏi ranh giới này, mới có thể biết điều gì
đang chờ đợi phía trước. Chần chừ không bước, thì vĩnh viễn sẽ không giành được.
Em tự mình suy nghĩ lại cho đúng đi”
Nhìn đồng hồ, “Thời gian
không còn sớm nữa, hôm nay Khải Khải tham dự đại hội thể dục thể thao, thằng bé
hy vọng anh sẽ đến cổ vũ, em muốn đi cùng không?”
Anh đã đi, cô là chị có
thể không đi sao?
Đỗ Phi Vân đối với em
trai cô thế nào ai cũng thấy rõ, tám năm qua cô không ở trong nước, là Đỗ Phi
Vân thay cô chăm sóc gia đình, khó trách tiểu quỷ kia mở miệng ra là gọi anh rể
ngọt xớt, tình cảm giữa Khải Khải và Đỗ Phi Vân thậm chí còn tốt hơn cả với
người chị là cô ấy chứ!
Không biết… Nếu như
chuyện của cô và Đỗ Phi Vân được nói rõ ràng, Khải Khải có trở mặt không nhận
cô là chị nữa không?
Không được, không được,
cô phải nhân cơ hội này bồi dưỡng thêm tình cảm chị em.
“Chờ em một phút” vừa nói
cô vừa nhanh chóng thu dọn những thứ trên mặt bàn, đang định đứng lên, di động
bên cạnh tay phải bỗng đổ chuông.
“Thải Lăng, là anh” đầu
dây bên kia là giọng nói bị đè thấp, cô nhận ra, tim nhảy dựng.
“…Vâng” anh rất ít khi
chủ động gọi điện thoại cho cô.
“Trưa nay, có thể cùng nhau
ăn cơm không?” anh vẫn muốn tự mình đưa cô đến quán mì Nhật đó, trực tiếp
thưởng thức mùi vị xem hợp hay không hợp ý cô.
“…Em có việc” rất không
tình nguyện trả lời.
Quan Nghị im lặng. “Vậy
buổi tối? Chúng ta đã lâu không cùng nhau đi xem phim, bạn anh có tặng hai vé,
nghe nói không tệ.”
Biết cô không thích anh
nhắc đến Diêu Thiên Tuệ, nên đã cố ý bỏ qua cái tên này, vốn là Thiên Tuệ muốn
giúp anh làm vui lòng người đẹp nên đã phải tận dụng triệt để những mối quan hệ
mới kiếm được hai chiếc vé này, hơn nữa bắt anh nhất định phải mở miệng hẹn
người ta, nếu không hãy đợi đấy!
“Chuyện này… ” khó khăn
lắm anh mới chủ động, cô thật sự rất muốn nhận lời, nhưng còn đại hội thể dục
thể thao của Khải Khải…
Đang do dự, Đỗ phi Vân
ngoài cửa không biết tình hình căng thẳng nên mở cửa quay đầu hỏi, “Thải Lăng,
em không đi à?”
Cô vội vàng che điện
thoại lại. Chết tiệt, anh nghe thấy không chứ?
Không khí im ắng vài
giây…
“… Em bận sao?”
“Em…” chưa kịp nói thêm
gì, đầu bên kia đã cúp máy.
Nhìn cô nắm chặt di động,
vẻ mặt có chút mất mát, Đỗ Phi Vân dường như ngộ ra. “Quan Nghị gọi tới?” Chỉ
khi nói chuyện với người đó, cô mới có biểu hiện như vậy.
“Em cứ đi đi. Chỗ Khải
Khải để anh đi là được rồi” rất biết ý.
Lạc Thải Lăng lườm anh
một cái. “Đừng có nói như thể em có bạn trai là quên hết người thân.”
“Ồ…” hơi nhướn lông mày,
“Vậy nên, vì trách nhiệm của chị gái, em phải đi?”
“…” Không tình nguyện
đóng di động lại, đi thì đi!
———-
“Chị làm sao vậy? Lạc
Diệc Khải lặng lẽ hỏi.
Ngay cả cậu bé 12 tuổi
cũng phát hiện ra, e là ai cũng biết cô có chuyện không yên lòng.
Thể xác cô ở nơi này,
nhưng mà thần chí không nghe lời, đã sớm bay đến một nơi rất xa…
Chỉ là một cuộc điện
thoại, cô đã không thể kiềm chế được tâm tư mình.
Đỗ Phi Vân cười khổ, giữa
bọn họ, chính là thiếu sự thu hút như vậy, anh không có cách nào giống được như
Quan Nghị, ảnh hưởng mạnh mẽ đến cô thế này…
Chỉ cần điểm ấy, anh nên
nhận thua, cũng nhất định thua.
Hiểu rõ điều đó, anh thở
dài nặng nề, nở nụ cười nhẹ, “Khải Khải, chị em còn có việc cần phải giải
quyết, buổi tối hai anh em mình cùng nhau đi ăn cơm được không?”
“Nhưng mà… Chị đã nói sẽ
đi ăn tối cùng em!” cậu đoạt giải nhất môn điền kinh! Chị cũng chính miệng đáp
ứng như vậy!
“Anh đi cùng em không
