ăn phong phú trên bàn, chẳng hề có hứng thú, sau đó ánh mắt cô dừng lại ở đĩa thịt kho tàu, cô vừa thấy nhân viên phục vụ xinh đẹp bưng món ăn lên giới thiệu, đây là món do đầu bếp Hàng Châu chế biến, thịt thơm mát hương sen hồng. Đĩa thịt kho tầu so với các món khác trên bàn kém hơn nhiều, do đó hầu như chẳng ai đụng đến.
Đồng Nhan chợt nhớ Cách Lạp nhà cô rất thích ăn thịt kho tàu, tiếc là gần đây giá thịt lại tăng, nên lâu rồi nó chưa được ăn món này. Cô tính, nếu nhận được tiền thưởng cuối năm, cô sẽ cho con trai ăn thịt kho tàu cả tháng luôn.
Đồng Nhan gắp một miếng thịt kho tàu lên nếm, không hổ là đầu bếp Hàng Châu làm, ngon hơn hẳn so với một kẻ thường dân như cô làm.
“Cô Đồng nóng sao, nếu vậy thì cởi áo khoác ngoài ra đi…”
Bỗng nhiên, có giọng nói Đài Loan vang lên bên tai cô, Đồng Nhan quay đầu nhìn, hóa ra là ông chủ Đài Loan ngồi bên cạnh nói với cô.
Đồng Nhan cười với ông ta
“Tôi không nóng”
Cô không biết thể hiện bản thân nóng lúc nào, chợt cô nhìn sang cô gái đối diện, cô ta đã cởi áo khoác từ lúc nào.
Bên trong áo khoác, mỹ nữ mặc một bộ váy lụa đỏ tươi. Từ bên này nhìn sang, Đồng Nhan có thể nhìn thấy khe ngực sâu quyến rũ, không biết từ chỗ Tần Nhiên nhìn sang, thì ‘phong cảnh’ thế nào nhỉ.
Vị mỹ nữ cười ngượng ngùng với đám đàn ông trong phòng
“Điều hòa mở rất vừa, nhưng nói chuyện với mọi người hăng say quá nên tôi hơi nóng...”
Giọng nói rất đặc biệt, rất mạnh mẽ.
Lúc này, quản lý Lương nhìn Đồng Nhan nói
“Đồng Nhan, không phải vừa rồi cô phàn nàn rằng rất nóng sao?” Chợt quản lý Lương nhìn Đồng Nhan, nói
"Đồng Nhan, không phải cô vừa phàn nàn rằng rất nóng sao?"
Lương Tuấn Siêu nói xong, Đồng Nhan có ngu nữa cũng hiểu dụng ý của anh ta - cô phải bắt đầu thể hiện giá trị của cô.
"Đúng vậy, Cô Đồng không cần đề phòng bọn tôi như đề phòng đám đàn ông háo sắc đâu"
Một vị ngồi đối diện cô đùa giỡn.
"Ha ha..."
Tần Nhiên chợt cười khẽ, đôi mắt anh như thể châm biếm nhìn cô, dường nhu muốn xem kịch vui.
Đồng Nhan nắm chặt bàn tay, ngón tay cắm chặt vào da thịt vậy mà cô lại cảm thấy chẳng hề đau đớn. Cô ngẩng đầu cười, mái tóc đen mềm mại đổ xuôi xuống
"Vừa nãy tôi thấy nhiệt độ vừa phải, thuận miệng nói một câu, nhưng thật ra tôi vẫn cảm thấy hơi nóng"
Khóe miệng cô khẽ nhếch lên, cô cố gắng không lúng túng, khiến cho bản thân trở thành một cái bia đỡ đạn, tạo điểu kiện cho người ta chê cười.
Đồng Nhan cởi áo khoác, ông chủ Đài Loan ngồi cạnh nhận lấy áo khoác trong tay cô, sau đó giúp cô để một bên, thái độ quý ông của ông ta làm cho Đồng Nhan mất tự nhiên.
Cô cố gắng ngẩng đầu lên, cô đã bị nhìn xuyên thấu nhiều lần, dù sao cô cũng không phải là người vô hình, khó khăn mấy cô cũng phải đối mặt thôi, huống hồ không phải chỉ lộ cánh tay và bờ vai thôi sao, giả bộ làm gì, chỉ cần như thế có thể dễ dàng kiếm được số tiền thưởng 5 con số cuối năm rồi, cô chẳng tổn thất điều gì, lại còn lãi lớn mà!!!
Tay của ông chủ Đài Loan nhiều lần vô tình đụng phải tay Đồng Nhan, ánh mắt lưu luyến trên đôi vai nõn nà của cô, nói
"Da dẻ Cô Đồng thật tốt, giống như trong sách viết 'phu như ngưng chi, tú sắc khả xan' "
*phu như ngưng chi tú sắc khả xan: ý nói làn da nõn nà, thanh tú
Đồng Nhan khách sáo, cười
"Ông chủ Hoàng đúng là thông thái, không biết ông xem ở quyển sách nào?"
Bàn tay của ông chủ Đài Loan từ từ lướt qua ghế của Đồng Nhan, vòng quanh hông cô
"Người trên Đại lục không phải gọi là tiểu thuyết điển cố Kim Bình Mai sao, quyển ấy rất nổi tiếng, tôi hay tìm tòi học hỏi thôi mà"
Đồng Nhan cảm nhận rõ ràng bàn tay mập mạp vây quanh hông cô, cô cố nén sự ghê tởm đang dâng lên
"Ông đúng là thông thái"
Nếu là Đồng Nhan của ngày xưa, nhất định cô sẽ lập tức cho lão ta hai cái tát, sau đó hung hăng rời đi, cô của hiện tại lại phải ngồi trước mắt lão cười xòa. Trác Chính Dương nói đúng, cô đã không còn là Đồng Nhan khi xưa, cô trở nên hèn mọn hơn chỉ vì để tồn tại.
Tần Nhiên không nhìn Đồng Nhan nữa, anh cầm chén rượu trên bàn lên, cười nói với ông chủ Đài Loan
"Hoàng tổng, chi nhánh công ty ở thành phố A làm ăn sao rồi?"
Thương nhân Đài Loan vì phải trả lời câu hỏi của Tần Nhiên nên dừng việc quấy rối Đồng Nhan, vội vàng trả lời Tần Nhiên
"Việc này còn phải nhờ cậy Tần thị giúp đỡ một tay, những lần hợp tác của chúng đều rất vui vẻ, hy vọng lần này cũng có thể cùng Tần thị hợp tác"
Tần Nhiên cười nhưng không nói gì, giơ ly rượu lên tỏ ý cùng lão cụng ly. Hành động này của Tần Nhiên khiến cho mọi người trên bàn ăn hơi hoang mang, dù sao dự án hợp tác lần này sẽ không điều động nội bộ, chẳng lẽ họ chỉ là người góp vui hay sao?
"Tần tổng, tôi cũng mời ngài một ly"
Một giọng nói mềm mại vang lên, Đồng Nhan mỹ nữ ngồi đối diện, cô ta đang nâng ly, kính rượu Tần Nhiên
Tần Nhiên vẫn mỉm cười nhận lấy ly rượu của mỹ nữ. Đồng Nhan bỗng nhiên chỉ muốn chạy khỏi nơi này, cô nghĩ cô chẳng cần số tiền khen thưởng cuối năm nữa, nhưng nếu cô không suy nghĩ kỹ mà rời đi, cô không chỉ mất tiền khen thưởng cuối năm mà ngay cả công việc cũng mất nốt. Điều này thì cô không chấp nhận