Polaroid
Nụ Hôn Của Quỷ

Nụ Hôn Của Quỷ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327902

Bình chọn: 9.5.00/10/790 lượt.

ả! Em là người hiểu rõ hơn ai hết, Thuần Hy luôn lạnh

lùng thế mà, người lạnh lùng thì dù có vui hay không ngoài mặt cũng tỏ

ra không vui!”

“Ừm! Anh nói cũng đúng! He he”.

Xem ra tôi cả nghĩ rồi, hi hi, có phải người sắp chết trở nên hay suy nghĩ lung tung không? He he…

Hôm ấy tôi không tìm Thuần Hy để xin lỗi, mà ăn chút đồ Tuấn Hạo mang đến

rồi bắt đầu ngủ vùi, vì cảm thấy rất mệt, rất buồn ngủ~, thật sự là thế, gần đây lúc nào cũng vậy, không biết có chuyện gì không, lẽ nào bệnh

tình của tôi đã xấu đi?

Còn lời xin lỗi biết làm sao bây giờ? Có

lẽ như Tuấn Hạo nói, ngày mai tôi mở mắt dậy sẽ thấy Thuần Hy ngồi bên

giường và xin lỗi tôi, vì Thuần Hy là một người con trai đích thực mà,

he he.

“Thuần Hy, em yêu anh!!!”. Ngay cả trong mơ, tôi vẫn nói thế.

Ngày hôm sau khi tỉnh dậy, trời đã sáng hẳn, nhưng tôi thất vọng vì không thấy Thuần Hy ngồi cạnh giường.

Chắc anh đang bận nghiên cứu, ngày nào anh cũng dậy sớm nghiên cứu, chắc rất vất vả! Có lẽ vì thế mà hôm qua anh mới cãi nhau với tôi chăng?

T_T Hu hu hu… lỗi do tôi hết, tôi nên ngoan ngoãn nghe lời anh mới phải! Không nên để anh lo, làm anh giận!

Nhìn chiếc đồng hồ gấu trúc, vẫn còn sớm! Tú Triết, Tịnh Mỹ sâu lười chắc vẫn còn ngủ mơ, hi hi.

Ừ~, nhân lúc mọi người chưa đến, tôi đi tìm Thuần Hy vậy!

Trước khi ra ngoài, tôi còn đảo mắt nhìn đống đồ Tịnh Mỹ mang đến.

Cứ nằm trong bệnh viện suốt, lâu quá không tặng quà cho Thuần Hy rồi, hay

là chọn một món tặng anh nhỉ, xem như làm lành với anh vậy^^.

Ừ, ý hay! Quách Tiễn Ni tôi thông minh quá, ha ha!

Tôi lấy từng món, từng món lên xem: Gấu trúc đáng yêu, CD mới, kẹp sách rất đẹp… và còn…

~^O^~ Đúng, tặng anh cái này đi! Để anh cùng tôi sống từng ngày thật mạnh mẽ, đến khi chiến thắng bệnh tật!

Hình như tôi đã nhìn thấy nụ cười vui sướng của anh rồi, ha ha…

Tôi giấu món quà vào túi áo bệnh viện, rón rén chuồn ra khỏi phòng như một

con mèo. Bác sĩ đại nhân và các chị y tá, tôi đang đi tìm người tôi yêu, đừng ngăn cản nhé!!!

Phòng anh ngủ quả nhiên đã trống trải, tôi hồi hộp đi đến phòng thí nghiệm.

“Thuần Hy! Thuần Hy!”. Tôi dè dặt gõ cửa, nhưng không ai trả lời.

Anh không có ở đây? Sáng sớm thế này mà đi đâu nhỉ?

“~︵o︵~ Chào bác, buổi sáng vui vẻ~! Xin hỏi bác có thấy anh chàng đẹp trai

trong phòng thí nghiệm không? Một người rất cao, rất đẹp trai ấy…”

Ông bác đang quét dọn nghe thế thì dừng tay, chậm rãi đáp, “Lúc nãy có hai

cậu đẹp trai đến phòng Viện trưởng rồi… Cháu muốn tìm ai?”

Tôi hứng chí cúi gập người, “Cháu biết rồi ạ! Cám ơn bác”.

Hai cậu đẹp trai, đương nhiên là Thuần Hy và Tuấn Hạo rồi! Họ mới sáng sớm

đã đến phòng Viện trưởng để làm gì nhỉ? Chắc là nghiên cứu đã có phát

triển mới, Yeah~, HOHO~!

Tôi cười híp mắt chạy đến đó, lúc đi

ngang qua những chị y tá xinh đẹp tôi đều vội vàng cúi đầu. Bó tay thôi, sắc mặt tôi mấy hôm nay hơi tệ một chút, bước chân cũng bắt đầu yếu đi, nhưng không thể để họ nhìn ra, nếu không sẽ bị tóm về phòng bệnh, hê

hê!

Khó khăn lắm mới đến được phòng Viện trưởng, tôi mệt muốn đứt hơn. Tôi lén lút nhìn qua cửa kính thấy Thuần Hy và Tuấn Hạo.

Họ đang nói chuyện với bác Viện trưởng, sắc mặt ba người đều căng thẳng, nghiêm túc như thể đang hát quốc ca.

O_O^ Lẽ nào… tôi bỗng thấy một dự cảm không lành. Tôi thấp thỏm không yên, từ từ áp sát tai vào cửa phòng đóng kín.

“Bác khuyên hai đứa nên dừng việc nghiên cứu đi, cho dù tìm ra cách mới để

chữa trị cho cô bé thì cô bé cũng không còn thời gian để đợi nữa, chi

bằng dùng thời gian ấy để ở bên cạnh cô bé, để cô bé sống những ngày còn lại vui vẻ và hạnh phúc”. Viện trưởng nặng nề nói.

“Viện trưởng tiên sinh, chúng cháu sẽ không bỏ cuộc!

Bác nói bệnh tình của cô ấy đang xấu đi, không còn bao nhiêu thời gian nữa, vậy rốt cuộc là bao lâu ạ? Chúng cháu còn bao nhiêu thời gian nữa?”.

Tuấn Hạo cuống cuồng truy vấn.

“Mọi người vẫn đang cố kéo dài

thời gian, nhưng căn cứ vào kết quả kiểm tra hôm qua thì, bệnh tình của

cô bé xấu đi nhiều rồi, e rằng… không qua nổi tuần này…”

⊙_⊙^ Cái gì…???

E rằng không qua khỏi tuần này?

E rằng không qua khỏi tuần này?

Như có một tiếng sấm nổ vang, tôi đờ người tại chỗ.

Lúc đầu khi phát hiện bệnh, bác sĩ nói tôi có thể sống một năm mà? Bây giờ mới tháng Chín… Chẳng lẽ ngày ấy lại đến nhanh thế ư?

Tôi choáng váng… dựa người vào tường, đờ đẫn nghe họ nói chuyện.

Tôi nghe thấy thấp thoáng giọng Thuần Hy run rẩy, “Bác có chắc là, cuộc sống của cô ấy đã đến lúc tận cùng rồi?”

Tiếng Viện trưởng lại lần nữa xé toạc tai tôi một cách tàn nhẫn, “Thật đáng

tiếc, chúng tôi đã cố hết sức! Với tình hình hiện tại của cô bé, việc

điều trị đã không còn ý nghĩa gì nữa, các cháu xem nên đón cô bé ra

viện, để cô bé bình thản sống nốt những ngày còn lại đi”.

“Không!!!!!” Thuần Hy và Tuấn Hạo hét lên cùng lúc.

Tôi bỗng như mất hết sức lực, ngã nhào xuống ngưỡng cửa.

“Ai? Ai đang ở đó?” Viện trưởng mở cửa, Thuần Hy lao ra ngoài, ôm chặt tôi vào lòng.

Đôi mắt anh ngập tràn bi thương, bất lực và đau đớn! Không, tôi không muốn

thấy Thuần Hy như thế! Anh phả