XtGem Forum catalog
Nữ Nhân Hữu Độc

Nữ Nhân Hữu Độc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326072

Bình chọn: 7.00/10/607 lượt.

h nghĩa cũng có."

"Tôi không biết người phụ nữ của tôi có khó khăn cần tìm người khác." Lộ Thiểu

Hành cũng không biết đã đứng ở đó bao lâu, lúc này chậm rãi đi tới.

Có lẽ Lộ Thiểu Hành cũng không cố ý, nhưng khi anh cùng người đàn ông

kia đứng chung một chỗ, có chút đối lập buồn cười nói không nên lời.

La Mai nhìn thấy Lộ Thiểu Hành, không kịp thu lại nụ cười vừa rồi, đứng ở nơi đó cứng ngắc, vẻ mặt chậm chạp thay đổi.

Nhưng người đàn ông bên cạnh đã phản ứng trước, "Thật là vinh hạnh, có thể ở nơi này gặp được Nhị thiếu."

Lộ Thiểu Hành chỉ là gật đầu một cái, nhìn Lê Họa, phát hiện miệng của

cô thế nhưng mỉm cười, người phụ nữ này lại đang suy nghĩ cái gì?

Người đàn ông không buông tha cơ hội này, "Nghe nói Tam thiếu gần đây

bận thực hiện một khu du lịch, công ty của chúng tôi có thể cung cấp. .

."

Lộ Thiểu Hành ngay cả đầu cũng không có quay lại, "Công việc của em tôi, tôi cũng không hỏi đến. Xin lỗi giúp không được gì."

La Mai lập tức lôi kéo chồng của mình, làm sao có thể mất mặt trước mặt loại phụ nữ này, "Ánh mắt của Nhị thiếu càng ngày càng kém.” Rất kiêng

dè.

Lộ Thiểu Hành nhìu mày, "Mới vừa nhìn thấy một truyện cười, đối với một phụ nữ tệ nhất không phải nói cô ta khó coi, mà là người

đàn ông cảm thấy trước kia ánh mắt mình bị mù mới cùng cô ta gặp gỡ."

La Mai tức giận đến sắc mặt đại biến, trừng mắt nhìn Lộ Thiểu Hành liếc mắt một cái lúc này mới lôi kéo chồng của mình rời đi.

Bọn họ vừa đi, Lê Họa liền nở nụ cười, "Anh nói chuyện như thế nào không để cho người ta mặt mũi, tốt xấu cô ta cũng là..."

"Vậy em hi vọng anh đi lên thể hiện anh có bao nhiêu si tình?" Hừ một

tiếng, "Con người lên đối diện đi, hoài niệm làm cái gì.” Nói xong cầm

lấy tay cô, "Lâu như vậy cũng chưa mua cái gì?"

Có chút bất mãn.

Đối diện không cần hoài niệm?

Người như vậy sẽ sống rất tốt.

"Chờ anh đến trả tiền."

"A, em làm sao lại trở nên thông minh như vậy?" Lê Họa không biết nhân viên của bệnh viện khi nào thì bắt đầu đi làm, chắc chắn không tới lúc này. Dứt khoát đứng lên, sau đó lại đi bệnh viện.

Nhưng nhìn thấy người đứng trong đại sảnh, cô có chút hối hận, các cửa

bán phiếu nhiều người như vậy, có vài người cùng đi, cũng có vài người

nhìn không ra là tới để làm gì, trực tiếp ngồi vào một vị trí, vẫn thảnh thơi nhìn Chân Huyên Truyền trên màn hình thật lớn. . . Ồn ào như vậy,

nhưng cũng có thể nhìn tiếp. Cô đi xếp hàng trước, đăng ký, phải viết

một cuốn bệnh án nhỏ cái này chút mơ hồ, không biết mình nên viết cái

khoa gì.

Cô đi đến phía trước một cái bàn, nơi đó có hai người y tá đang đứng nói chuyện phiếm.

"Chỗ này của tôi bị đau, xin hỏi cần phải đến cái khoa gì?" Cô chỉ chỉ vị trí cụ thể.

Người y tá kia nhìn cô vài cái, "Là nhũ phòng đau?" Vẻ mặt có chút nghiêm túc.

Lê Họa cứng lại một chút, "Không phải, phía dưới một chút."

"Khoa nội."

Lê Họa xoa chỗ đau đớn, thực sự đau, vị trí bên cạnh nhũ phòng, sẽ

không thật sự là bởi vì nơi đó có vấn đề đi. Cô xoa trên ngực của mình

một cái, hình như cũng đau, bên trái cũng đau. . . Mấy năm gần đây tuyên truyền nơi đó bị ung thư không có ít, cô hoảng sợ, tay của mình lại ấn

xuống một cái, cứ mạnh yếu như vậy, ấn chỗ nào cũng thấy đau, làm chi

chính mình dọa mình.

Lại ngồi chờ, bên ngoài khoa nội người đứng thật dài.

Cái này cũng có thể lí giải nguyên nhân cho dù là cảm mạo cũng có thể ở bệnh viện tiêu hao một ngày, thời gian xem bệnh có lẽ một hai giờ,

nhưng thời gian chờ đợi nhiều hơn mấy lần. Trước kia khi nhìn thấy một

người nổi tiếng hiểu biết rộng oán giận ở nước ngoài xem bệnh phải ở nơi này chờ đợi nơi kia chờ đợi, cô còn không có nghĩ đến, trong lòng nghĩ

một mặt chế độ của nước ngoài hoàn thiện, bây giờ biết hoàn thiện trở

thành phiền phức đi. Nhìn đi, người Trung Quốc sợ phiền phức như vậy,

địa phương thích hợp sinh sống nhất vẫn là Trung Quốc, cái gì mà người

trong nước kết hôn với người nước khác.

Cuối cùng đến lượt cô,

cô ngồi vào vị trí người trước vừa rời đi phía trước bác sĩ, ngón tay

chỉ vị trí đau của mình. Vị bác sĩ kia nói hai lời, khiến cho đứng lên

đứng lên, đến một chiếc giường nhỏ đã chuẩn bị, "Nằm trên đó."

Lê Họa nghe theo, bác sĩ mới là lớn nhất, ông ta kêu bạn làm gì bạn phải làm như vậy. Nghĩ đến trước kia có một người bạn học đến phụ khoa khi

trở về nói tình cảnh kinh khủng cỡ nào, có thể nhận thức, cho dù là một

bác sĩ nam, bạn không có người quen, sẽ khó chịu, người ta kêu cởi bạn

vẫn phải cởi.

"Đem quần áo kéo lên."

Cô có chút không

thích ứng, nhưng vẫn nghe theo. Bác sĩ cầm một vật gì đó, kiểm tra các

vị trí trên người cô, "Thở ra, lại thở ra. . ."

Cô vẫn là nghe theo.

"Đứng lên đi." Bác sĩ đi qua, lấy ra một cái gì đó viết lên trên một chút, "Bây giờ đi siêu âm màu."

Lê Họa cầm lấy, có chút ngây ngốc gật gật đầu.

Đi đến nơi nộp phí, lại nhìn thấy Trác Dực Đình đứng ở đó, giả vờ không có thấy không tốt. Cô nhìn thấy anh đang xếp hàng, có chút hiểu được

thiện cảm lúc trước chính mình đối với anh. Anh sẽ không giống người

khác, ỷ vào thế lực nhà mình trực tiếp đi tìm người quen,