ch với cô, sợ cô hiểu lầm. Nhìn dáng vẻ hốt
hoảng, nói năng lộn xộn, cô vừa bực mình vừa buồn cười, nhưng cũng rất
vui vẻ, vui vẻ vì anh đã thích cô như vậy, vì thích cô mà căng thẳng như thế, không phân biệt được biểu hiện của cô là thật hay giả. Mặc dù từ
lâu cô đã không còn nghi ngờ tình cảm của người đàn ông này nữa, nhưng
tận tai nghe được những lời thổ lộ kia, cho dù thế nào, trong lòng vẫn
cảm thấy rất vui.
"A, nói thật, không có cách nào khác sao?"
Cô áp sát anh, lại nhìn thấy trên mặt anh nổi đầy ban đỏ, vẻ mặt rầu rĩ, "Anh không biết, trước đây chưa từng thử qua..."
Vậy cô là người đầu tiên sao?
Đường Tương Mạt không khỏi có chút đắc ý, ngay sau đó lại cảm thấy mình thật
nông cạn. Cô bật cười, chuyển suy nghĩ, "Hay là chúng ta thử xem?"
"Thử thế nào?" Hoắc Vu Phi tò mò hỏi, một giây sau liền trợn mắt, nhìn khẩu
Python trong tay cô nhắm thẳng lên đầu mình, anh sửng sốt: "Em làm gì
vậy?"
"Bây giờ bắt đầu, nếu anh không đụng vào người em, em sẽ bắn chết anh." Cô suy nghĩ một hồi, nói tiếp: "Sau đó sẽ tự sát."
"Trong súng của em không có đạn." Anh cười khổ, ‘tốt bụng’ nhắc nhở.
"Ồ." Cô đúng là giả vờ mà, sắc mặt Hoắc Vu Phi tái nhợt rồi. Dĩ nhiên anh
không cho rằng Đường Tương Mạt nghiêm túc... Gì chứ? Đạn không có mắt,
trên thế giới không có bất kỳ một khẩu súng có thể đảm bảo 100% không
phát nổ, nếu như không cẩn thận bóp cò, dù anh có đi góp nhặt may mắn cả đời lại cũng không đủ dùng.
"Honey à, chúng ta nhất định phải chơi trò ‘kích thích’ này sao?"
“Em sợ không kích thích sẽ rất nhàm chán thôi." Cô cười ngọt ngào, lắp đạn
vào, lên cò lần nữa, "Hơn nữa, không phải anh rất thích ‘kích thích’
sao?"
Nhưng không phải kiểu này! Hoắc Vu Phi nhìn cô, cô cầm súng tiến lại gần anh. Không thể không nói phương pháp kia thật đúng là con
mẹ nó có tác dụng! Anh tập trung nghĩ đến súng có thể cướp cò, lại không nhận ra khoảng cách với cô càng lúc càng gần... Cô hôn anh, hơi thở nóng bỏng quấn lấy anh, lần này không còn kích động
đến môi răng va vào nhau nữa. Môi lưỡi của cô mềm mại, vừa thơm lại
ngọt, giống như miếng bánh gato thơm ngọt, khiến người ta vừa ăn đã
nghiện, hơn nữa còn không thể khống chế được mình. Cảnh tượng này kỳ
quái đến thế nào chứ? Anh đang bị một khẩu súng chĩa thẳng vào đầu...
Thẳng thắn mà nói anh rất ghét cảm giác này, nhưng anh nghi ngờ liệu sau này mình có thể thích nó không.
Cơ thể trơn mềm thơm mát của cô
áp sát cơ thể anh, dường như không có một kẽ hở nào, cô mặc chiếc áo in
hình Tweet đi mà anh nhìn chỉ muốn đánh. Khi còn bé, anh luôn cảm thấy
cái con mèo kia thật ngu ngốc, để bị một con vịt bắt nạt, cứ cắn nó
không phát không phải là xong rồi sao?
Nhưng bây giờ anh đã hiểu
rồi. Có lẽ là vì rất yêu, cho nên mới không bỏ được, để mặc đối phương
đùa giỡn, trêu chọc mình, nhìn đối phương vui vẻ. Mặc dù thỉnh thoảng
bản thân mình sẽ bực tức, chán nản. Giống như bây giờ vậy, rõ ràng anh
có thể chế ngự cô, nhưng lại cam tâm tình nguyện để cô chĩa súng vào
mình, để mặc cô xâm phạm.
Anh thấy đôi mắt màu nâu của Đường Tương Mạt như phát sáng, đôi con ngươi như hổ phách khiến người ta chói mắt.
Cô hài lòng khi nhìn thấy ánh lửa trong mắt người đàn ông kia như sáng
hơn, mang theo dục vọng khó xua tan đi được. Cô cười khẽ một tiếng,
tiếng cười như tiếng chuông bạc vang vọng trong lồng ngực của Hoắc Vu
Phi.
"Thích không?"
"Nói nhảm..." Không thấy anh kìm nén đến sắp chết rồi sao?
Cô híp mắt cười, cưỡi lên người anh, cởi chiếc áo T-shirt thùng thình trên người ra, "Đúng là đứa trẻ thành thực..."
Ông trời ơi...
Hoắc Vu Phi bị cơ thể trắng muốt trước mắt làm cho choáng váng, cũng không
để ý được đến khẩu súng đáng ghét kia nữa. Da cô trơn mềm, như lụa như
ngọc, nhìn tưởng mềm yếu, nhưng lại rất dẻo dai. Bụng dán sát lên người
anh, chỉ cách anh một lớp áo mỏng... lại vẫn là trên người anh.
Hôn sâu hơn, anh không cách nào kìm nén được sức nóng trong người mình. Nơi nào đó bị dục vọng kích thích mà cương cứng giương cao, chạm vào cơ thể cô. Thoạt đầu Đường Tương Mạt vì phản ứng bản năng này của anh mà sững
người, ngay sau đó liền đỏ mặt lên, khẽ đẩy người anh ra, "Xem ra anh
rất..."
"Ông đây rất bình thường!" Hoắc Vu Phi cắn răng nghiến
lợi, đến nước này rồi mà không làm được nữa thì anh nhất định sẽ đoạn
tuyệt với cậu nhỏ của mình!
Thân nhiệt anh đột nhiên tăng cao,
giống như lò lửa vậy. Mặt Hoắc Vu Phi đỏ bừng, toàn thân phát ban. Đường Tương Mạt nhận ra mình hơi quá, đang định lui lại, eo lại bị cánh tay
rắn chắc nóng như sắt nung ngăn lại, một tay ấn người cô lại, oán hận
nói: "Đốt lửa còn muốn chạy trốn, còn không chịu trách nhiệm đi!"
Giọng điệu của anh giống như cô vừa phạm tội lớn vậy, khiến cô dở khóc dở
cười, "Ai bảo anh bày ra bộ dạng chết đến nơi rồi làm chi? Này, anh
không sao chứ?"
Đầu anh choáng váng, mẩn đỏ nổi lên ngày càng
nhiều, chắc chắn là chỉ chốc lát nữa thôi sẽ phát sốt, nhưng lúc này rồi ai còn để tâm đến những thứ kia nữa? "Anh chưa thử..."
"Hả?"
"Anh chưa thử bị dị ứng thì hậu quả nghiêm trọng nhất là gì