ba, rối rắm
quay người nhìn Nhan Noãn Noãn: “Noãn Noãn, người ta chỉ có hai tay thôi!”
“Trên bàn có giỏ, xếp tất cả đồ ăn vào trong giỏ rồi mang ra
ra xe ngựa đi, lấy thêm mấy món nữa là được rồi!” Nhan Noãn Noãn thản nhiên sai
bảo.
“Đúng nha, Noãn Noãn thật thông minh nha!” biểu tình rối rắm
của Long Trác Việt hoàn toàn biến mất, cười đến phá lệ. Theo chỉ thị của Nhan
Noãn Noãn, đem tất cả thức ăn bỏ vào trong giỏ rồi vội vàng chạy theo ra cửa.
“Hiền vương phi, làm gì vội vã như vậy, không bằng ở lại
cùng nói chuyện phiếm với chúng ta đi, cũng coi là tăng chút tình cảm!”
Diêu Hương Vân thân hình khẽ chuyển đã đứng chắn trước mặt
Nhan Noãn Noãn, cản trở nàng ra về, trên gương mặt xinh đẹp là nụ cười hữu hảo,
bất quá thì sự khinh miệt cùng chán ghét trong đáy mắt cũng không hề che giấu.
“Đúng vậy, tuổi tác chúng ta cũng không sai biệt lắm, trước
đây chưa có dịp nói chuyện với Hiền vương phi, hôm nay gặp mặt, Hiền vương phi
sẽ không nể mặt mà ra về như vậy chứ?”
Diêu Hương Vân vừa nói xong, Văn Dao lập tức phụ họa, rõ
ràng trong lòng thập phần thống hận Nhan Noãn Noãn khiến huynh trưởng trọng
thương nhưng lại không thể không cười cười nói nói với nàng.
Nhan Noãn Noãn lạnh lùng nhìn vào đám người như hổ rình mồi,
trong lòng không khỏi cười lạnh. Nói chuyện phiếm? Tăng thêm tình cảm? Những lí
do như vậy cũng có thể nói ra, bọn họ không thấy ghê tởm sao?
Khóe miệng Nhan Noãn Noãn cong lên thành nụ cười châm chọc,
thờ ơ nói: “Chủ nhân cũng không nói muốn chúng ta ở lại, chúng ta sao có thể vô
liêm sỉ ở mãi không đi?” Hàm ý rất rõ ràng là ám chỉ đám người Diêu Hương Vân
vô sỉ, không biết xấu hổ.
Sắc mặt đám người khẽ biến, trừng mắt nhìn Nhan Noãn Noãn
cùng Diêu Hương Vân, Văn Dao.
Tư Đồ Tử Ngôn nheo mắt nhìn Nhan Noãn Noãn, trong đôi mắt
đen lấp lóe từng đợt tinh quang, cao thâm khó dò.
Từ lần đầu tiên gặp mặt đến lần thứ hai đối đầu, cộng thêm cả
lần này, Nhan Noãn Noãn trước mặt khiến hắn cảm thấy những tin tức hắn nhận được
trước đây hoàn toàn không đúng với thực tế.
Một hai lần thì hắn có thể nghĩ là Nhan Noãn Noãn giả bộ để
mình chú ý tới nàng ta. Nhưng mà hết lần này đến lần khác, Nhan Noãn Noãn này
luôn đối đầu với hắn, muốn hắn không hoài nghi những tin đồn trước giờ về Nhan
Noãn Noãn là chuyện không thể!
Chẳng lẽ sự yếu đuối, nhu nhược trước kia của nàng ta mới là
giả?
Tư Đồ Tử Ngôn không thể không thừa nhận, Nhan Noãn Noãn
nhanh mồm nhanh miệng thật sự khiến người ta tức giận nhưng lại giống như đóa hồng
có gai, kiều diễm mê hoặc khiến người ta không thể không bị thu hút, mặc kệ cả
người đầy gai thì trên người nàng cũng tản ra khí chất tao nhã vô cùng.
Nhan Noãn Noãn, đến tột cùng thì đâu mới là bộ mặt thật của
ngươi?
Ánh mắt Tư Đồ Tử Ngôn trầm xuống, ánh mắt lên xuống nhìn
Nhan Noãn Noãn đầy ý nghiên cứu, dò xét.
Chỉ là rất nhanh sau đó, thân hình xinh đẹp của Nhan Noãn
Noãn đột nhiên bị một tòa tường thịt cao lớn che mất.
Tư Đồ Tử Ngôn không hờn giận nhíu mày, ngẩng đầu lên thì thấy
gương mặt khủng bố đến cực điểm của Long Trác Việt, đáy mắt xẹt qua tia chán
ghét, rất nhanh ngoảnh mặt về phía khác.
Long Trác Việt sau khi chuyển đồ ăn ra xe vào thì thấy đôi mắt
sắc mị của Tư Đồ Tử Ngôn nhìn chằm chằm Nhan Noãn Noãn, không vui chắn trước
người nàng. Đúng vậy, chính là cái ánh mắt sắc sắc mị mị kia dừng ở trên người
Noãn Noãn như thể muốn dính hẳn lên người nàng vậy.
“Con thỏ chết, Noãn Noãn là nương tử của người ta nha, ngươi
không được nhìn nàng như vậy!”
Phụt… Tư Đồ Tử Ngôn thiếu chút nữa hộc máu, gương mặt tuấn mỹ
phẫn nộ, bất quá thì người khác nhìn vào cũng nhận ra hắn đang chột dạ. Lời này
của Long Trác Việt chẳng phải là muốn nói Tư Đồ Tử Ngôn có ý đồ với Nhan Noãn
Noãn sao?
“A, Vương gia cứ nói đùa, cho dù người có coi Nhan Noãn Noãn
kia là bảo vật thì ta xem nàng ta cũng thật chướng mắt!”
Tư Đồ Tử Ngôn ngạo mạn liếc nhìn Nhan Noãn Noãn, ánh mắt đầy
khinh thường. Hắn chính là đang muốn nói cho những người khác biết hắn sẽ không
bao giờ chú ý tới Nhan Noãn Noãn, cũng là đang muốn tự nhắc nhở bản thân mình
không được để nàng thu hút.
“Noãn Noãn chính là bảo bối của người ta, con thỏ chết chỉ
có thể xứng với con thỏ chết, không cho phép ngươi nói xấu Noãn Noãn!” Long
Trác Việt trừng lớn mắt như hai cái chuông đồng, ánh mắt hừng hực lửa giận
thiêu đốt.
Sắc mặt Tư Đồ Tử Ngôn xanh mét như bị ngạt nước lâu, gương mặt
bình tình phút chốc vặn vẹo như thể sắp bùng phát.
“Vương gia, người hết lần này tới lần khác vũ nhục ta, người
không biết cái gì gọi là quá đáng sao?”
Con thỏ chết, con thỏ chết… Tư Đồ Tử Ngôn hắn sống hơn hai
mươi năm trên đời chưa bao giờ bị người khác gọi hắn như vậy, tên ngốc đáng giận
này thật sự nghĩ hắn không dám ra tay sao?
Nhan Noãn Noãn từ phía sau Long Trác Việt bước lên, lạnh
lùng nhìn Tư Đồ Tử Tử Ngôn nói: “Tư Đồ công tử bất kính với Vương gia cũng
không cảm thận quá phận sao?”
Tư Đồ Tử Ngôn thấy thái độ Nhan Noãn Noãn đối với mình không
hề có hảo cảm nhưng lại đối với Long Trác Việt ôn nh