ầu vô sỉ đến cỡ nào a!
“Nhan Noãn Noãn, ta cảnh cáo ngươi, đừng có đùa giỡn quá
đáng!” Văn Dao nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt đầy uy hiếp nói. Nàng ta thật
sự rất sợ Nhan Noãn Noãn sẽ nhân cơ hội này mà đưa ra yêu cầu quá đáng nào đó
vũ nhục mình!
Nhan Noãn Noãn cười lạnh, liếc mắt nhìn Văn Dao một cái,
nói: “Xem ra tiểu thư không biết một điều, Nhan Noãn Noãn ta trước giờ ghét nhất
chính là bị người uy hiếp. Nếu Văn tiểu thư đã vội vã muốn thực hiện hứa hẹn, vậy
thì mời tiểu thư ngày mai đến cửa lớn Hiền vương phủ quì một ngày đi!”
“Nhan Noãn Noãn, ngươi nói vậy có ý gì?” Văn Dao giống như
mèo bị dẫm trúng đuôi, lớn tiếng hét lên, thanh âm chói tai như muốn đâm thủng
màng nhĩ người nghe.
Trả thù! Đây chính là trả thù cá nhân mà!
Những người chưa bị Nhan Noãn Noãn yêu cầu, nhớ tới những
hành động quá phận của bản thân với Hiền vương phi mà âm thầm đổ mồ hôi hột.
Bản cam kết viết rõ là người chiến thắng có thể chọn bất cứ
ai trong bọn thực hiện một yêu cầu của mình chứ không nói tới là chỉ có một người
phải thực hiện, bất quá thì lúc đó bọn họ đều nghĩ người thua là Nhan Noãn Noãn
nên cũng chỉ nghĩ tới việc Nhan Noãn Noãn phải thực hiện yêu cầu của người chiến
thắng. Nếu biết kết quả tệ như vậy, đánh chết bọn họ cũng không ký tên lên đó
a!
“Có ý gì? Không phải ý tứ của ta đã rất rõ ràng rồi sao?”
Nhan Noãn Noãn lạnh nhạt hỏi lại.
Sắc mặt Văn Dao từ xanh chuyển thành đen sì, rồi lại trắng bệch
cả ra, các khớp ngón tay bị nắm chặt đến nỗi vang lên những tiếng ‘lạo xạo’ nho
nhỏ.
Đúng lúc này thì Bạch Vũ đi đến bên cạnh Nhan Noãn Noãn, nhẹ
giọng nói: “Nhan tỷ tỷ, Dao nhi không phải có ý đó, mọi người chẳng qua là nhàn
rỗi nên bày trò chơi cho vui thôi, kỳ thật không cần phải làm vậy!” Hàng mi dài
cong vút khẽ chớp, ngữ điệu ôn nhu, hòa nhã mà lại quật cường. Bạch Vũ vừa dứt
lời, đám người chung quanh nhất loạt gật đầu hưởng ứng.
Đúng, đúng! Bất quá chỉ là chơi vui thôi mà, không nhất thiết
phải làm thật như vậy!
“Không cần làm thật sao?” Nhan Noãn Noãn lớn tiếng cười nhạo,
ý tứ châm chọc lộ rõ trong từng lời nói: “Nếu hôm nay ta thua, ta tin chắc các
vị ở đây không có người nào nói như thế đâu!”
Bọn họ không có ý tốt thì nàng cũng chẳng cần phải lịch sự với
bọn họ!
Ngừng lại một chút, Nhan Noãn Noãn tiếp tục nói: “Ký tên cam
kết cũng là do các người đề suất, ta cũng không có ép buộc các người, nếu đã
không muốn thực hiện yêu cầu của ta… vậy thì đừng có thua a!”
Một câu này của Nhan Noãn Noãn muốn bao nhiêu khinh bỉ thì
có bấy nhiêu khinh bỉ!
Văn, Diêu hai người nghẹn họng, lồng ngực kịch liệt phập phồng
lên xuống, hiển nhiên là đã bị câu nói của Nhan Noãn Noãn chọc giận không nhẹ.
“Muốn ta quì trước cửa Hiền vương phủ? Nhan Noãn Noãn, ngươi
nằm mơ!” Văn Dao lớn tiếng quát lên rồi quay đầu nói gì đó với Bạch Vũ, vội
vàng rời đi.
Diêu Hương Vân thấy Văn Dao rời đi, nghĩ một mình lưu lại chắc
chắn đấu không lại Nhan Noãn Noãn liền vội vàng đuổi theo Văn Dao.
“Bạch tiểu thư, hiện tại cũng không còn sớm, chúng ta cáo từ
trước!” Đám người thấy Văn Dao cùng Diêu Hương Vân đã về, lập tức lên tiếng cáo
từ. Bọn họ đâu có ngu mà ở lại, dù sao cũng là người khác khơi mào, bọn họ bất
quá chỉ hùa theo thôi.
Bạch Vũ nhìn đám người lần lượt ra về, nụ cười trên gương mặt
xinh đẹp càng lúc càng trở nên miễn cưỡng, đến cuối cùng, cả hậu viện rộng lớn
chỉ còn lại năm người: Nhan Noãn Noãn, Long Trác Việt, Bạch Vũ, Tư Đồ Tử Ngôn
cùng Hàn Thế Hiên.
Hàn Thế Hiên còn đang đắm chìm trong dòng suy nghĩ về việc
Nhan Noãn Noãn bách phát bách trúng, gương mặt tuấn tú dại ra, mãi đến khi bị
Tư Đồ Tử Ngôn đẩy nhẹ mấy cái mới hoàn hồn lại.
“Hử? Người đâu, sao không thấy ai hết vậy?” Hắn nhìn hậu viện
trống trơn, tò mò hỏi.
Thấy không ai trả lời mình, ánh mắt Hàn Thế Hiên dừng lại
trên người Nhan Noãn Noãn, mắt phượng hiện rõ tinh quang, lúc sáng lúc tối.
Hàn Thế Hiên nhìn Nhan Noãn Noãn không chớp mắt khiến Long
Trác Việt không vui.
“Người xấu, không cho phép ngươi có ý đồ với Noãn Noãn!”
Long Trác Việt vươn hai cánh tay rộng lớn, tư thế như thể gà
mẹ che chở cho gà con, phòng ngừa không cho diều hâu nhân cơ hội mà bắt trộm
con mình đi.
Khóe miệng Hàn Thế Hiên giật giật, vội vàng thu hồi lại ánh
nhìn. Làm ơn đi, hắn nào dám có ý đồ gì với Nhan Noãn Noãn, hắn bất quá chỉ tò
mò xem dã nha đầu kia có phải bị quỉ nhập hay bị trúng tà không thôi mà! Nếu
không thì sao nàng ta có thể lợi hại đến vậy được?
Tư Đồ Tử Ngôn đi lướt qua Long Trác Việt, cúi đầu nhìn thân
hình nhỏ nhắn được hắn bảo hộ, bạc môi khẽ nhếch, đột ngột lên tiếng nói: “Nhan
Noãn Noãn, số bạc thua cược ngày hôm nay ta nhất định sẽ trả, có thể nể mặt ta
mà không đưa ra yêu cầu với mọi người được không?”
“Ha!” Nhan Noãn Noãn cười lạnh thành tiếng, gương mặt tuyệt
mĩ không hề che giấu sự khinh miệt, thân hình khẽ chuyển, nàng nhìn Tư Đồ Tử
Ngôn nói: “Ta với ngươi rất thân thuộc sao? Dựa vào cái gì mà muốn ta nể mặt
ngươi? Huống chi, ngươi lấy thân phận gì mà dám yêu cầu ta nể mặt ngươi? Tư Đồ
công
