ng liền chạy tới phía sau bình phong, lệ rơi đầy mặt nói: “Ô ô,
Noãn Noãn không thể đi a, không muốn, người ta không muốn, ô ô ô, người ta sẽ
ngoan, sẽ rất ngoan a, Noãn Noãn không được đi…”
Nhan Noãn Noãn kinh ngạc nhìn Long Trác Việt, thanh âm gào
khóc phá vỡ không gian yên tĩnh buổi đêm. Rất nhanh sau đó, một tiếng thét còn
chói tai hơn cả giọng Long Trác Việt bất chợt vang lên.
“Aaaaaaaaa…”
Nhan Noãn Noãn thét chói tai, cả người ngụp xuống trong nước,
đôi mắt đẹp kinh hoàng nhìn Long Trác Việt đang đứng bên ngoài nhìn mình.
Long Trác Việt bị tiếng hét của Nhan Noãn Noãn làm cho mờ mịt,
trong phút chốc quên cả khóc lóc, những giọt nước mắt trong suốt đọng trên hai
hàng lông mi đẹp như những hạt châu, trong suốt, lấp lánh.
Long Trác Việt bĩu bĩu môi, vạn phần khó hiểu hỏi: “Noãn
Noãn, nàng làm sao vậy? Tại sao lại thét lên giống như người ta giết heo vậy?”
Gương mặt trắng nõn của Nhan Noãn Noãn phút chốc đỏ bừng
lên, cắn răng nói: “Long Trác Việt, ai cho phép ngươi vào đây?”
“Không có ai nha!” Long Trác Việt mấp máy môi, thành thực trả
lời, tròng mắt trong suốt dừng trên người Nhan Noãn Noãn, hơi nước lượn lờ khiến
cả người nàng như chìm trong mộng ảo, cho dù Nhan Noãn Noãn đã cố gắng che chắn,
nhưng là thân hình nàng dưới làn nước trong suốt như ẩn như hiện, Long Trác Việt
chỉ cảm thấy cổ họng mình dâng lên một trận khô nóng.
Cảm nhận được ánh mắt trần trụi của Long Trác Việt đang nhìn
mình, hai má Nhan Noãn Noãn phút chốc nóng phừng, đôi mắt kia rõ ràng tinh thuần
còn hơn cả tuyết đầu mùa, không hề chứa tạp chất nhưng lại khiến nàng không tài
nào che giấu được ngượng ngùng.
“Long Trác Việt, ngươi mau ra ngoài cho ta!” Nhan Noãn Noãn
thẹn quá hóa giận, lớn tiếng hét lên.
Nàng hiện tại vô cùng tức giận. Đúng vậy, Long Trác Việt mặc
dù đơn thuần những cũng là một nam nhân chân chính a! Cả người trên dưới đều bị
người ta nhìn hết rồi, cho dù người này là trượng phu trên danh nghĩa của nàng
đi nữa thì trái tim nhỏ bé của Nhan Noãn Noãn cũng khó mà chấp nhận được.
Trong khi Nhan Noãn Noãn nghĩ rằng Long Trác Việt thấy nàng
giận dữ như vậy thì sẽ ngoan ngoãn đi ra, nào ngờ Long Trác Việt bỗng dững ngồi
xổm xuống, hai bàn tay to lớn bám vào thành thùng gỗ, cả thân người cao lớn ghé
sát vào, lớn tiếng kêu khóc: “Oa oa, người ta không muốn ra ngoài, Noãn Noãn muốn
vứt bỏ người ta, mặc kệ, người ta mặc kệ, người ta không ra… ô ô ô…” Tiếng khóc
càng lúc càng lớn, càng lúc càng thê thảm hơn cả.
Trán Nhan Noãn Noãn đã giăng đầy hắc tuyến mà Long Trác Việt
cũng không có chút dấu hiệu nào cho thấy sẽ dừng lại.
“Oa oa oa, Noãn Noãn không được rời đi, người ta không muốn
Noãn Noãn đi, oa oa oa…”
Nhìn Long Trác Việt nước mắt như mưa, bộ dáng thê thảm, thập
phần đáng thương mà Nhan Noãn Noãn không hề cảm thấy đau lòng, hiện tại nàng chỉ
hận không thể nào nhảy ra khỏi thùng nước, thẳng tay thưởng cho Long Trác Việt
hai cái bạt tai.
“Nếu ngươi còn không ra ngoài thì ta sẽ đi ngay tối nay!”
Nhan Noãn Noãn nghiến răng nghiến lợi, ngữ khí đầy uy hiếp.
Long Trác Việt nghe Nhan Noãn Noãn nói vậy thì lập tức ngừng
khóc, đôi mắt đẹp khẽ chớp, sụt sịt cất tiếng hỏi lại: “Noãn Noãn, có phải người
ta ra ngoài thì nàng sẽ không bỏ đi?”
Hắn cẩn thận hỏi lại, bộ dáng ủy khuất cực kỳ giống tiểu
nàng dâu bị mẹ chồng ức hiếp. Thân hình Nhan Noãn Noãn ở trong nước cứng nhắc,
không dám cử động dù chỉ là nhỏ nhất. Nàng nghe Long Trác Việt hỏi, không kiên
nhẫn gật đầu nói: “Ân, sẽ không đi, ngươi mau ra ngoài đi!”
Những ngón tay thon dài của Long Trác Việt bây giờ mới hơi
thả lỏng, ngoác miệng cười khoe hàm răng đều tăm tắp nói: “Noãn Noãn, nàng nói
thì phải giữ lời nha, người ta lập tức sẽ ra ngoài, nàng không được bỏ đi đâu đấy!”
“Ân!”
Long Trác Việt chờ đến khi Nhan Noãn Noãn gật đầu xác nhận mới
cảm thấy mỹ mãn, xoay người bước ra ngoài.
Nhìn bóng dáng cao lớn của hắn biến mất sau bình phong, Nhan
Noãn Noãn lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cả người vô lực dựa vào thành thùng gỗ.
“Noãn Noãn, nàng đã đáp ứng người ta không bỏ đi, nàng không
được gạt người ta nha, gạt người sẽ là con chó nhỏ!” giọng nói của Long Trác Việt
đột ngột vang lên, từ phía sau bình phong, một đầu người đen thui ló ra, Nhan
Noãn Noãn giật mình sợ hãi, hai tay vội vàng ôm lấy ngực, gương mặt như hoa lần
nữa phẫn nộ: “Long—- Trác—Việt—-”
Nhan Noãn Noãn nghiến răng nghiến lợi nhả từng chữ một, Long
Trác Việt lần này rất thức thời, ngay lúc Nhan Noãn Noãn vừa mới gọi xong tên hắn
đã lập tức rụt đầu lại, vừa la hét vừa chạy ra khỏi phòng: “Aaaa, người ta đi,
người ta sẽ đi mà, Noãn Noãn không cần tức giận!”
Nhan Noãn Noãn đưa tay xoa xoa huyệt thái hương, khóe miệng
giật giật, đối với những hành động của Long Trác Việt, nàng thật sự không biết
là mình nên tức giận hay nên cảm thấy buồn cười nữa.
Kỳ thật thì bọn họ vốn là vợ chồng, cho dù Long Trác Việt có
nhìn thấy thì nàng cũng không nên tức giận mà làm lớn chuyện. Cái chính là nàng
vẫn là một thiếu nữ trong sáng a, có thiếu nữ nào đối diện với á