g lại, ngẩng đầu nhìn Nhan Song Song đầy mong chờ.
“Sau đó Vương phi cũng đã nói rõ với nô tỳ, người không có
muốn rời xa Vương gia a!”
“Người ta biết!” Long Trác Việt khinh thường liếc nhìn Nhan
Song Song, ánh mắt như muốn nói: Ngươi toàn nói điều vô nghĩa!
Khóe miệng Nhan Song Song giật giật, Vương gia thật biết hù
người mà!
“Lời của Vương phi với Vương gia nhiều khi là nói cho có lệ,
nhưng với nô tỳ sẽ khác, đó là những lời thật lòng của Vương phi. Nếu Vương phi
đã nói vậy thì từ nay Vương gia sẽ không cần lo lắng người sẽ rời đi nữa!”
Mắt đẹp Long Trác Việt sáng lên, vẻ tán thành gật gật đầu,
vui sướng nhìn Nhan Song Song hỏi lại: “Ngươi nói thật sao? Noãn Noãn sẽ không
bỏ rơi người ta?”
“Nô tỳ là nha hoàn của Vương phi, tâm tư của Vương phi, nô tỳ
đương nhiên sẽ hiểu rõ hơn Vương gia rồi!”
“Có lý nha, vậy về sau Noãn Noãn nghĩ gì, Song Song có thể
nói cho người ta nghe không?”
Nhan Song Song thấy Long Trác Việt nhìn mình đầy mong đợi,
biết hắn không còn giận nàng nữa, đương nhiên vui vẻ gật đầu nói: “Nô tỳ tuân lệnh!”
Nhan Song Song lần nữa đưa kẹo hồ lô tới trước mặt Long Trác
Việt, lần này hắn không chút do dự cầm lấy.
Nhan Noãn Noãn từ phòng bếp nhỏ đi ra, thấy Nhan Song Song
cùng Long Trác Việt hòa hợp, mỗi tay Long Trác Việt còn cầm một xâu kẹo hồ lô,
ăn đến quên cả đất trời.
Nhan Noãn Noãn buồn cười, sáng nay lúc xuất môn, mặc dù nói
là không giận Nhan Song Song nữa nhưng gương mặt vẫn chất đầy ủy khuất, hiển
nhiên là trong lòng cũng không thoải mái gì. Hiện tại là sao đây, nhanh như vậy
đã hết giận rồi?
Nhan Noãn Noãn lắc lắc đầu, nàng nghĩ chắc là do tâm tính
Long Trác Việt đơn thuần, là vì ngây thơ nên dễ giận mà cũng dễ quên. Như vậy
cũng tốt, không phải sao?
“Việt Việt, giấy cam kết hôm qua có đem theo không?”
Long Trác Việt vừa nghe thấy giọng Nhan Noãn Noãn đã lập tức
ngẩng đầu, vội vàng đứng dậy, bước mấy bước liền tới trước mặt nàng, trong miệng
vẫn còn ngậm đầy kẹo hồ lô: “Ân, có mang theo nha!”
“Vậy chúng ta đi thôi!” Nhan Noãn Noãn cởi tạp dề xuống nói.
“Oãn Oãn, úng a i âu a?” (Noãn Noãn, chúng ta đi đâu a?”)
“Tiến cung gặp Thái hậu!”
Nắng vàng chiếu xuống, từng vụn kim quang đọng trong mắt
Nhan Noãn Noãn, lấp lánh ánh vàng.
Long Trác Việt ngẩn người, đôi mắt phượng mạnh mẽ co rút, vẻ
kinh hoàng hiện rõ ra ngoài,
“Tại sao lại phải đi gặp lão yêu bà đó?” Long Trác Việt bất
mãn kêu lên khiến một vài người tò mò quay đầu qua nhìn, trong lòng thầm đoán
xem lão yêu bà mà Vương gia nói tới có phải là Thái hậu trong lời nói của Vương
phi không.
“Nếu ngươi không muốn tiến cung thì ở lại Tụ Hiền lâu chờ
cũng được.”
Nhan Noãn Noãn vừa dứt lời đã nghe thấy Long Trác Việt mạnh
mẽ phản đối: “Người ta vẫn là nên tiến cung cùng nàng a!” Nói rồi, cả thân hình
to lớn nhào đến bên cạnh Nhan Noãn Noãn.
Hoàng cung nguy nga, lộng lẫy, ánh mặt trời chiếu trên tầng
ngói đỏ, gạch lưu ly sáng bóng, trăm hoa đua nở không thua kém gì ngự hoa viên.
Một mùi thơm nhẹ nhàng lượn lờ trong không trung Từ Ninh
cung, thấm vào từng ngóc ngách. Gió nhẹ theo cửa lớn ùa vào đại điện tĩnh lặng.
Thái hậu nằm nghiêng trên nhuyễn tháp nhắm mắt dưỡng thần,
gương mặt được trang điểm kỹ lưỡng lúc này thiếu đi sự sắc bén cùng tàn nhẫn.
Đột nhiên, đại điện im lặng vang lên tiếng bước chân, thanh
âm dồn dập khiến cho Thái hậu đang nửa tỉnh nửa mê cũng phải giật giật mi mắt.
Vạn Toàn biểu tình rối rắm đứng trước nhuyễn tháp, trong
lòng mâu thuẫn không thôi, hắn có nên đánh thức thái hậu không?
“Có gì muốn nói thì nói đi!” Thái hậu nằm trên nhuyễn tháp đột
ngột lên tiếng.
Vạn Toàn đang đấu tranh tư tưởng, nghe thấy tiếng Thái hậu
thì giật mình hoảng sợ, giương mắt nhìn lên nhuyễn tháp đã thấy Thái hậu vẫn
đang nhắm hai mắt, bộ dáng tăng thêm vài phần ung dung thoải mái. Rõ ràng đã là
thiếu phụ trung niên vậy mà vẻ bề ngoài nhìn thế nào cũng không tới bốn mươi,
xem ra kỹ thuật dưỡng nhan quả thật không tồi chút nào, từ hiện tại suy ra,
Thái hậu lúc thanh xuân nhất định là một mĩ nhân phong tình vạn chủng.
Vạn Toàn lấy lại bình tĩnh, cung kính cúi người nói: “Hồi bẩm
Thái hậu, Hiền vương gia cùng Hiền vương phi cầu kiến ạ!”
Vạn Toàn vừa dứt lời, đôi mắt phượng vốn vẫn nhắm chặt của
Thái hậu đột ngột mở bừng, đáy mắt hiện rõ tia âm lãnh.
“Cái gì? Nhan Noãn Noãn đến?”
Đối với Thái hậu mà nói thì Nhan Noãn Noãn chính là cái gai
trong mắt, tên của nàng như cơn ác mộng nhắc nhở bà ta là nhược điểm của bản
thân bị nàng nắm được, mà bà ta không có cách nào khác là để mặc Nhan Noãn Noãn
khống chế mình.
Thái hậu từ trên nhuyễn tháp đứng dậy, gương mặt bình tĩnh
mà cao quí xuất hiện tia bối rối cùng lo lắng.
“Ngươi ra nói với nàng ta, ai gia hiện tại không có trong
cung!” nói rồi xoay người định đi vào tẩm cung. Có điều, câu tiếp theo của Vạn
Toàn giống như chậu nước lạnh dội thẳng lên bà ta.
“Nô tài đã nói vậy nhưng Hiền vương phi nói là nàng ta sẽ ngồi
bên ngoài chờ Thái hậu hồi cung hoặc là nàng ta sẽ đến lãnh cung thử vận may!”
Vạn Toàn thuật lại lời Nha