khi ra ngoài, chỉ riêng việc
hắn bị bệnh mù đường thôi cũng đủ Nhan Noãn Noãn khẳng định là hắn không thể
nào tìm được chợ với nơi bán thịt rồi!
“Ngươi phải đi theo ta, có biết hay không hả?”
Long Trác Việt nhu thuận gật gật đầu, Nhan Noãn Noãn lần nữa
nắm lấy bàn tay to lớn của hắn lôi đi.
Lúc trước, Nhan Noãn Noãn có đi cùng Nhan Song Song ra phủ
mua đồ ăn nên nàng đương nhiên biết quầy thịt ngon nhất kinh thành ở đâu rồi.
“Chủ quán, cho ta một cân thịt ba chỉ ngon nhất!” Ở quầy thịt,
Nhan Noãn Noãn khẽ cười nhìn chủ quán nói.
Chủ quán là một nam tử trung niên mập mạp, nhiều năm dãi nắng
dầm mưa khiến cho làn da trên mặt lão vừa đen vừa thô ráp. Chủ quán vừa nhìn thấy
dung mạo Nhan Noãn Noãn, đôi mắt ti hí phút chốc mở lớn hết cỡ có thể.
Không phải lão chưa từng gặp qua cô nương xinh đẹp, rất nhiều
nha hoàn nhà quyền quý tới đây mua thịt đều rất đẹp, nhưng là dung mạo như tiên
nữ hạ phàm như vậy, lão sống hơn nửa cuộc đời chính là lần đầu tiên được nhìn
thấy.
Ánh mắt Nhan Noãn Noãn đánh giá một bàn thịt lợn tìm miếng
ngon nhất. Mà Long Trác Việt đứng bên cạnh, thấy lão bán thịt nhìn chằm chằm
Nhan Noãn Noãn, gương mặt ngăm đen phút chốc đen hơn cả lò than, biểu tình tối
tăm.
Đột nhiên, một thanh âm la hét giống như người ta giết heo
vang lên, Nhan Noãn Noãn cả kinh, vội vàng ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy bên cạnh
lão chủ quán không biết từ lúc nào đã xuất hiện thêm một thiếu phụ thanh tú nữa.
Mà thiếu phụ nọ, một tay cầm muỗng, một tay nhéo tai lão chủ
quán: “Nhìn chưa đủ hả? Ông nhìn ông xem, nhìn người ta đến chảy cả nước miếng,
vừa thấy cô nương nhà người ta xinh đẹp chút là mắt cũng sắp rớt ra ngoài…” thiếu
phụ nghiêm mặt, vừa tăng lực đạo nhéo tai lão chủ quán vừa to tiếng mắng.
Nhan Noãn Noãn kinh ngạc nhìn một màn trước mặt, chỉ nhìn sơ
thôi cũng đủ thấy lão chủ hàng thịt này thật sự rất thương vợ. Nếu không phải
thật lòng yêu thương thì sớm đã nổi trận lôi đình rồi, thử hỏi có người đàn ông
nào vị nương tử giáo huấn trước mặt bàn dân thiên hạ như vậy mà không giận chứ?
Mà nếu không yêu thương, chiều chuộng thì thiếu phụ kia không có khả năng kiêu
căng như vậy trước mặt tướng công mình. Hơn nữa nàng có thể nhìn thấy, điều lão
chủ hàng thịt quan tâm lúc này không phải là tai mình bị nhéo đau mà chính là sợ
nương tử mình nhéo mạnh mà đau tay.
Thấy tướng công mình nhìn chằm chằm nữ nhân khác có người vợ
nào mà không ghen chứ, thiếu phụ kia chính là đang dùng phương thức riêng của
mình để bày tỏ tình yêu với lão chủ quán.
Long Trác Việt nhìn lão chủ quán bị thê tử giáo huấn, trong
lòng không khỏi vui sướng: Báo ứng a!
“Nơi này không cần ông trông coi, đi vào nhóm lửa mau!” thiếu
phụ dùng sức vặn thêm một cái nữa mới chịu buông tay, nhìn lão chủ quán quát lớn.
Lão chủ quán nghe vậy, không nói hai lời liền nhận lấy muỗng
từ tay thê tử: “Được, nương tử!”
Đợi lão chủ quán đi vào trong nhà rồi thiếu phụ mới quay đầu
nhìn Long Trác Việt cùng Nhan Noãn Noãn, gương mặt thanh tú nở nụ cười ôn hòa,
nhìn thế nào cũng không thể liên tưởng được người vừa hung dữ quát mắng phu
quân là nàng ta cả: “Vi cô nương này, thật sự xin lỗi a, tướng công nhà ta cũng
không có ác ý gì đâu, hi vọng cô nương đừng để trong lòng.”
Thiếu phụ hòa nhã nói lời xin lỗi, sự chân thành của nàng
khiến Nhan Noãn Noãn rất có hảo cảm.
“Bà chủ, ta không để ý đâu!”
Về cơ bản thì lão chủ quán nhìn nàng chằm chằm chẳng qua là
do giật mình chứ cũng không có tà niềm gì, nàng vốn không để trong lòng, nay bà
chủ khiêm nhường cùng hòa nhã như vậy càng khiến nàng không có lí do gì để tức
giận cả.
Thiếu phụ nhìn nụ cười trên gương mặt tuyệt mĩ của Nhan Noãn
Noãn mà trong lòng không khỏi hoảng hốt, có chút áy náy, vừa rồi có phải là
nàng hơi nặng tay với tướng công rồi không? Nhan sắc khuynh thành bực này thì đến
cả bản thân nàng còn ngây người, không trách tướng công nhìn chằm chằm người ta
lâu như vậy. Ân, lát nữa cho hắn một bát bánh trẻo nhân thịt coi như xin lỗi vậy!
Thiếu phụ sau cơn giật mình liền nở nụ cười đoan trang nói:
“Không biết cô nương muốn mua gì?”
“Cho ta hai cân thịt ba chỉ!”
“Năm cân nha!”
Nhan Noãn Noãn vừa nói dứt lời, Long Trác Việt đứng bên cạnh
đã chen vào, bàn tay to lớn vươn ra chắn trước mặt Nhan Noãn Noãn cùng bà chủ
hàng thịt.
Thiếu phụ vừa nâng dao định cắt thịt, mờ mịt nhìn Nhan Noãn
Noãn rồi lại nhìn sang Nhan Noãn Noãn. Nàng rốt cuộc nên cắt bao nhiêu thịt a?
Nhan Noãn Noãn nhìn đáy mắt Long Trác Việt lấp lóe tinh
quang nhìn miếng thịt trước mặt, muốn cười mà cười không nổi, im lặng một lúc
lâu mới nhìn sang thiếu phụ nọ nói: “Bà chủ, phiền bà cắt cho ta năm cân thịt
ba chỉ!”
“Được!” thiếu phụ sang sảng đáp, đưa một đường dao cắt ra một
miếng thịt bự đặt lên bàn cân rồi mới gói lại đưa cho nhan Noãn Noãn.
“Cô nương, năm cân vừa đủ, mười hai quan tiền, cảm ơn!”
Nhan Noãn Noãn không vội nhận lấy thịt mà đưa tay lấy hà bao
bên hông ra. Long Trác Việt thấy vậy vội vàng đưa tay nhận lấy thịt từ tay thiếu
phụ, gương mặt hiện rõ vẻ thỏa mãn.
Hà bao L