ong Trác Việt thêu cho Nhan Noãn Noãn tinh xảo mà lại
có hồn như vật thể sống, rõ ràng là một con thỏ bình thường mà lại sống động,
có hồn vô cùng. Lúc Long Trác Việt đưa hà bao cho nàng, Nhan Noãn Noãn cũng được
một phen giật mình, chỉ vừa nhìn đã yêu thích không rời.
Nhan Noãn Noãn từ trong hà bao lấy ra mười hai quan tiền đưa
cho thiếu phụ, còn chưa kịp cất đi thì một bàn tay đã đột ngột vươn tới đoạt lấy
hà bao trong tay nàng.
Nhan Noãn Noãn cả kinh, trong lòng hô to: Có trộm!
“Nha, hà bao thật đẹp, con thỏ thêu thật sống động, trông
như thể sắp nhảy ra tới nơi a, cô nương, hà bao này cô mua ở đâu vậy?” thanh âm
thánh thót mang theo phong tình, vô cùng đáng yêu vang lên.
Nhan Noãn Noãn nghe nữ tử nọ nói chuyện mà ngẩn cả người,
đưa mắt nhìn lại thì thấy một nữ tử mặc y phục màu hồng phấn, da thịt trắng tuyết,
nõn nà không tì vết, hai hàng lông mày thanh tú, làn mi cong vút, đôi mắt linh
hoạt, đôi môi nhỏ đỏ mọng, chúm chím hoa hoa sen mới nở, kinh diễm bức người.
Biết đối phương không phải là kẻ trộm như suy đoán, Nhan
Noãn Noãn ổn định tinh thần, nhàn nhạt nói: “Vị tiểu thư này, không hỏi mà đã lấy
đồ của người khác là cướp đó!” Đối với người đã đoạt đồ trong tay mình, dù là nữ
đi chăng nữa thì Nhan Noãn Noãn cũng không thể nào vui vẻ nói chuyện được.
Nữ tử nọ nôn nao nhìn Nhan Noãn Noãn, chỉ liếc mắt một cái
đã không kìm được hít không khí, chỉ nghe nàng ta kinh hô: “Trời ạ, quả nhiên
là kiến thức ta hạn hẹp, không nghĩ tới kinh thành còn có một nữ tử khuynh quốc
khuynh thành đến vậy!”
Nhan Noãn Noãn run rẩy hàng mi dài, nhất thời có cảm giác
đàn gẩy tai trâu.
“Cảm ơn đã khen ngợi, không biết tiểu thư có thể trả hà bao
cho ta chưa?”
Lời khen ngợi thì ai chẳng thích nghe, Nhan Noãn Noãn nàng
cũng là người trần mắt thịt, đương nhiên cũng không thoát khỏi khuôn sáo cũ, vẻ
đạm mạc thoáng qua tia ôn hòa. Hơn nữa, đối phương thưởng thức hà bao của nàng
là vì nó thật sự rất đẹp, điều này chẳng phải là đang gián tiếp khen kỹ thuật
thêu xuất thần nhập hóa của Việt Việt sao?
Nàng ta đã biết nhìn hàng như vậy thì chỉ cần nàng ta trả lại
hà bao cho nàng thì nàng cũng không so đo nữa làm gì.
“Thật có lỗi, thật có lỗi, ta chưa bao giờ nhìn thấy đường
thêu tinh tế mà có hồn đến vậy nên nhất thời kích động, mong cô nương lượng thứ!”
Gương mặt xinh đẹp của nữ tử nọ hiện rõ xấu hổ, vội vàng đưa trả hà bao lại cho
nàng, bất quá thì đôi mắt xinh đẹp kia nhìn thế nào cũng thấy luyến tiếc: “Cô
nương, không biết hà bao này cô nương mua ở đâu?”
Kỹ thuật thêu xuất thần như vậy, nàng ta sống mười mấy năm
trời chưa từng thấy qua, cho dù là tú nương ưu tú nhất trong nhà nàng cũng
không thể thêu ra đường thêu tinh tế đến vậy. Nàng nhất định phải đi bái phỏng
người thêu hà bao này, tốt nhất là mời luôn đối phương về làm trong nhà.
Càng nghĩ, biểu tình trên gương mặt nữ tử nọ càng kích động,
đôi mắt phát sáng như thể sói đói nhìn thấy mĩ thực trước mắt.
Nhan Noãn Noãn quay đầu nhìn Long Trác Việt, đáy mắt xẹt qua
tia nguy hiểm, trong lòng dấy lên tia hờn giận khi nam nhân của mình bị người khác
nhòm ngó. Cho dù đối phương không phải là đang mơ tưởng tới sắc đẹp của Long
Trác Việt mà chỉ là đang mơ ước tới tuyệt kỹ thêu thùa của hắn thì cũng đủ để
Nhan Noãn Noãn ăn hẳn một thùng dấm chua.
Nhan Noãn Noãn lần nữa nhìn về phía nữ tử nọ, mắt đẹp vụt
sáng, ba quang liễm diễm: “Thực xin lỗi, điều này không thể nói được!”
Nhan Noãn Noãn quyết đoán, thẳng thắn cự tuyệt khiến cho nữ
tử nọ không kìm được kinh ngạc. Nàng ta hiển nhiên không nghĩ tới Nhan Noãn
Noãn sẽ từ chối thẳng thừng như vậy, không thể không nói, nàng ta thực không có
lễ nghi a! Bất quá thì, có thể thỉnh được cao nhân như vậy về để tăng thêm tín
nhiệm của gia đình thì nàng ta lựa chọn xem nhẹ thái độ của Nhan Noãn Noãn.
Nhan Noãn Noãn nói rồi liền cùng Long Trác Việt rời đi.
Nữ tử nọ sửng sốt, vội vàng đuổi theo Nhan Noãn Noãn, đôi
môi hồng như cánh anh đào khẽ cong lên: “Cô nương, chẳng lẽ hà bao này là do cô
nương tự thêu?” Nếu không phải do nàng ta tự thêu thì sao nàng ta phải giấu diếm
như vậy chứ? Càng nghĩ, nữ tử cảm thấy khả năng này rất lớn.
“Không phải!” Nhan Noãn Noãn thẳng thừng nói.
“Nếu không phải cô nương tự thêu thì vì sao cô nương không
thể nói? Ta bất quá cũng chỉ là ngưỡng mộ kỹ thuật thêu của người nọ mà muốn
bái phỏng một chút, cũng không hề có ý định gì xấu cả!” Nữ tử bày ra bộ dáng
chân thành nhất có thể của mình để thuyết phục Nhan Noãn Noãn. Nàng mới không
phải người xấu!
Nào ngờ, hai chữ ‘ngưỡng mộ’ kia của nữ tử kia lọt vào tai
Nhan Noãn Noãn, gương mặt xinh đẹp phút chốc đen lại, ánh mắt nhìn nàng ta cũng
trở thành không mấy thiện cảm.
Bị Nhan Noãn Noãn trừng mắt, nữ tử nọ càng không hiểu nổi,
nàng ta vì sao lại không muốn nói rõ nguyên do? Nhìn Noãn Noãn đi ở phía trước,
đôi mắt đẹp của nữ tử nọ mờ mịt, chẳng lẽ thành ý của nàng chưa đủ, cho nên đối
phương mới không muốn nói cho nàng biết chỗ ở của cao nhân? Ân, rất có khả
năng!
Nghĩ vậy, nữ tử chạy đuổi theo Nhan Noãn No
