nhìn Cổ Nhất:
“Không có!”
Lão già này thật biết cách uy hiếp người khác mà!
Cửa phòng lần nữa được mở ra, Long Trác Việt biết là Nhan
Noãn Noãn đã tắm xong liền đẩy Cổ Nhất sang một bên, vội vàng chạy vào phòng.
Thời điểm Long Trác Việt đi ngang qua Nhan Song Song đột ngột
hừ lạnh một tiếng, sau đó cũng không thèm nhìn Nhan Song Song tới một cái, đi
lướt qua nàng vào phòng.
Nhan Song Song quay đầu, ánh mắt ai oán nhìn Nhan Noãn Noãn
như muốn được an ủi.
Nhan Noãn Noãn nhìn lại, ánh mắt hiện rõ tia trấn an, lúc bấy
giờ Nhan Song Song mới yên tâm lui ra ngoài, bị Vương gia ghét bỏ, những ngày
tháng sau này tuyệt đối không dễ dàng a!
Nhan Noãn Noãn đột nhiên cảm thấy hai bàn tay to lớn áp vào
hai má mình, nhẹ nhàng xoay mặt nàng lại, Long Trác Việt giận dỗi lên tiếng:
“Không được nhìn người khác!”
Nhìn vào đôi mắt trong suốt của Long Trác Việt, Nhan Noãn
Noãn có thể nhìn thấy hình ảnh thu nhỏ của chính mình trong đó.
“Ngươi nhìn lén ta tắm rửa, ta còn chưa tức giận thì ngươi tức
giận cái gì?”
Long Trác Việt bị Nhan Noãn Noãn hỏi ngược lại, bộ dáng thập
phần ủy khuất, vội vàng giải thích: “Người ta không phải cố ý mà!”
“Ta biết, cho nên ta mới tha thứ cho ngươi!”
Long Trác Việt nghe vậy, gương mặt hiện rõ vui sướng, buông
hai tay đang giữ mặt Nhan Noãn Noãn xuống, hai cánh tay dài ôm nàng vào lòng,
đang định nói gì đó thì đã nghe Nhan Noãn Noãn nói tiếp: “Ta đã tha thứ cho ngươi,
ngươi không phải là cũng nên tha thứ cho Song Song chứ.”
“Không!” Long Trác Việt vô cùng cương quyết nói.
“Vì sao?”
“Song Song hư!” Long Trác Việt thở phì phì chỉ trích Nhan
Song Song: “Nàng muốn Noãn Noãn rời đi, là người xấu!”
Nhan Noãn Noãn nhướn mày, từ trong lòng Long Trác Việt ngẩng
đầu lên, sao trước giờ nàng không biết tên ngốc này lại thù dai đến vậy này?
“Không được giận Song Song!”
“Không thích!”
“Vậy ta cũng sẽ tức giận!” Nhan Noãn Noãn thấy Long Trác Việt
bướng bỉnh như vậy liền lên tiếng.
Long Trác Việt lẳng lặng nhìn Nhan Noãn Noãn, ngay lúc Nhan
Noãn Noãn tưởng rằng mình đã giác ngộ được hắn thì đầu vai bỗng dưng trùng xuống,
thanh âm nức nở của Long Trác Việt đồng thời vang lên bên tai nàng: “Oa oa oa,
Noãn Noãn muốn Song Song, Noãn Noãn không cần người ta, oa oa oa…”
“Việt Việt, ngươi không ngoan nha!” Nhan Noãn Noãn bĩu môi,
vỗ vỗ vai Long Trác Việt, nhẹ giọng nói. Tuy rằng ngữ khí thản nhiên nhưng
trong đôi mắt đẹp lại hàm chứa ý cười.
Tên ngốc này cũng thật thông minh đi, cư nhiên còn biết giả
khóc tranh thủ sự đồng tình của nàng.
“Ngoan, người ta ngoan mà!” Long Trác Việt nhẹ nhàng cọ qua
cọ lại trên vai Nhan Noãn Noãn, vội vàng lên tiếng nói.
“Nhưng ngươi giận Song Song!”
“Song Song hư!”
“Song Song không hư, nàng không có giựt giây ta rời bỏ Việt
Việt a!” Nhan Noãn Noãn nhẫn nại giải thích với Long Trác Việt.
“Nàng ta có!”
Nhan Noãn Noãn thấy Long Trác Việt vẫn chấp nhặt, trong lòng
bắt đầu mất kiên nhẫn. Nàng nghĩ ngợi một lúc rồi trầm giọng, giả vờ tức giận
nói: “Ta nói không có là không có, nếu ngươi không nghe lời, ta sẽ không để ý tới
ngươi nữa!”
“A, không được!”
Quả nhiên vẫn là biện pháp mạnh mới có hiệu quả. Nhan Noãn
Noãn vừa dứt lời, Long Trác Việt giật mình ngẩng đầu, khẩn trương nhìn Nhan
Noãn Noãn: “Noãn Noãn nói không có là không có nha, Noãn Noãn không được không
để ý tới người ta, người ta sẽ nghe lời, sẽ nghe Noãn Noãn, sẽ không giận Song
Song nữa!”
“Vậy thì được!” Nhan Noãn Noãn hài lòng nói.
Long Trác Việt thấy Nhan Noãn Noãn cười, tâm tình khẩn
trương mới buông lỏng đôi chút, lần nữa ôm Nhan Noãn Noãn vào lòng, chiếc cằm
cương nghị gối trên vai Nhan Noãn Noãn, đôi mắt đẹp lấp lóe tinh quang, trong
sáng mà lại lạnh lùng. Tuy rằng hắn tin tưởng Nhan Song Song không phải cố ý
xúi giục Noãn Noãn rời xa hắn, nhưng là lời của nàng ta thật khiến người ta tức
giận mà!
———-Hậu viện Tụ Hiền lâu———–
Nhan Song Song cầm theo kẹo hồ lô, sốt ruột đi vòng quanh
Long Trác Việt đang ngồi thêu hoa, trên gương mặt xinh đẹp nở nụ cười ngọt
ngào.
“Vương gia, nô tỳ đã mua kẹo hồ lô mà người thích nhất này!”
Long Trác Việt ngẩng đầu nhìn xâu kẹo hồ lô đỏ mật mê người,
không nhịn được nuốt nước miếng, nhưng là rất nhanh lại cúi đầu xuống tiếp tục
thêu, bộ dáng như thể không hề bị xâu kẹo mê người kia hấp dẫn.
“Vương gia, nô tỳ biết sai rồi, người tha lỗi cho nô tỳ đi!”
Nhan Song Song cầm xâu kẹo để trước mặt Long Trác Việt, tiếp tục dụ dỗ.
Tuy rằng lúc sáng Vương phi đã nói là Vương gia không giận
nàng nữa, nhưng là nàng vẫn cảm thấy mình nên nhận sai với Vương gia thì tốt
hơn.
“Noãn Noãn nói người ta không thể giận ngươi!”
Long Trác Việt chậm rãi nói, bất quá thì Nhan Song Song nghe
thế nào cũng cảm thấy miễn cưỡng. Qủa nhiên là Vương gia cũng không phải thật
lòng muốn tha thứ cho nàng mà!
Nhan Song Song kiên trì giải thích: “Vương gia, tối qua nô tỳ
hỏi như vậy chỉ là muốn giúp Vương gia xác nhận lại tâm ý của Vương phi với người
thôi mà!”
“Hử?” Long Trác Việt vừa nghe vậy, nhất thời cảm thấy hứng
thú, động tác thêu cũng ngừn