tử, lời này của ngươi thật khiến người ta chê cười mà!”
Nhan Noãn Noãn cũng không để ý tới sắc mặt khó coi của Tư Đồ
Tử Ngôn, vươn bàn tay ngọc kéo Long Trác Việt nói: “Việt Việt, chúng ta về
nhà!”
Không chịu nhận thua sao? Nàng đương nhiên sẽ có biện pháp
khiến bọn họ ngoan ngoãn chấp nhận sự thật này!
“Ân, về nhà!”
Gió đêm thổi bay làn váy Nhan Noãn Noãn, làn váy thêu hoa
lay động trong gió như thủy triều lên xuống, bóng dáng tinh tế như mộng ảo của
nàng chậm rãi khuất dần.
———–Hiền vương phủ———-
Thiên Minh cùng Nhan Song Song từ lúc ăn cơm xong đã đứng ở
cửa lớn Vương phủ, lo lắng đợi Nhan Noãn Noãn cùng Long Trác Việt trở về.
Tiếng xe ngựa vang lên trong ngõ nhỏ, gương mặt nhăn nhó của
Nhan Song Song đột nhiên thả lỏng, chạy vội xuống đường.
Xe ngựa dừng lại, Long Trác Việt vén màn xe, kích động nói lớn:
“Thiên Minh, Song Song, mau tới chuyển đồ này, rất nhiều đồ ăn ngon đó nha!”
Thiên Minh nhận lệnh, Nhan Noãn Noãn vừa bước xuống liền
không nói hai lời, lập tức biến thành phu khuân vác, đem đồ ăn trong xe chuyển
vào trong Vương phủ!
Nhan Song Song khẩn trương đánh giá Nhan Noãn Noãn từ trên
xuống dưới: “Vương phi, bọn họ có làm khó dễ người không?”
Đối với ánh mắt như tia laser của Nhan Song Song, Nhan Noãn
Noãn cũng không cảm thấy buồn bực, đáy lòng ngược lại dâng lên cảm giác ấm áp,
Nhan Song Song chính là thật lòng quan tâm tới nàng. Cho dù Nhan Song Song là nữ
nhi của Nhan Hướng Thái cũng không hề ảnh hướng tới quan hệ cùng sự tín nhiệm của
các nàng.
Nhan Noãn Noãn vừa định nói gì thì Long Trác Việt ở bên đã
hưng phấn chen ngang: “Song Song, Noãn Noãn thật lợi hại, nàng kiếm được rất
nhiều bạc nha!” Đôi mắt đẹp của Long Trác Việt lấp lóe tinh quang, giữa bóng
đêm muôn trùng hệt như những ngôi sao sáng chói.
Đối với những lời nói của Long Trác Việt, năng lực lý giải của
Nhan Song Song chậm hẳn nửa nhịp, trong đầu đầy những câu hỏi, nàng nhìn Nhan
Noãn Noãn rồi lại nhìn Long Trác Việt: “Bạc gì a?”
“Noãn Noãn cùng bọn họ chơi trò chơi cá cược, Noãn Noãn đã
thắng nha, Noãn Noãn kiếm được rất… rất nhiều bạc!” Long Trác Việt cố gắng giải
thích, gương mặt ngăm đen tràn ngập hưng phấn.
“Sao?”
Không chỉ Nhan Song Song đến cả Thiên Minh đang làm phu
khuân vác cũng đưa ánh mắt dò xét qua, khó hiểu nhìn Nhan Noãn Noãn.
Rất lâu sau đó, Thiên Minh lên tiếng hỏi: “Thắng được bao
nhiêu bạc?”
Long Trác Việt nghe vậy, tự hào giơ những ngón tay đẹp của
mình lên bắt đầu tính toán.
Nhan Noãn Noãn nhìn hành động đáng yêu này của hắn mà không
kìm được nụ cười, nàng nhìn Thiên Minh, cười nói: “Hai trăm bốn mươi vạn lượng!”
Nàng tưởng Thiên Minh sẽ tò mò hỏi nàng phương thức thắng được
nhiều bạc như vậy, nào ngờ hắn lại hỏi số tiền thằng được. Chẳng lẽ tòa băng
sơn sống này lại là kẻ tham tiền sao?
Nhan Song Song nghe Nhan Noãn Noãn nói con số, cả người giống
như bị người ta điểm huyệt, đứng đờ ra, mắt đẹp trừng lớn hết cỡ có thể, hai
cánh môi hồng há hốc không có dấu hiệu khép lại.
Một con gió thổi qua, Nhan Noãn Noãn giống như có thể thấy
được thân hình Nhan Song Song khẽ lay động. Qủa nhiên là đã bị số bạc khổng lồ
kia dọa cho kinh hãi rồi!
Thiên Minh sau một lúc đăm chiêu cũng gật gật đầu, gương mặt
lãnh khóc mang theo chút trầm tư: “Ân, con số cũng khá khả quan!”
Khóe miệng Nhan Noãn Noãn giật giật, trừng mắt nhìn Thiên
Minh lần nữa làm phu khuân vác, trong lòng không khỏi rối loạn.
“Song Song, sao người không tới hỗ trợ? Đứng không nhàn rỗi
cũng không tốt đâu nha!” Long Trác Việt nhìn Nhan Song Song cả người đơ như tượng
gỗ nói: “Thiên Minh chuyển nhiều sẽ mệt a!”
Nhan Song Song đảo tròng mắt như hai hột châu, thầm than
trong lòng nhưng cũng rất nhanh chạy tới hỗ trợ. Bất quá thì bộ dáng kia rõ
ràng là vẫn chưa hết kinh hãi.
Trong căn phòng nhỏ, phía sau bức bình phong đặt một thùng gỗ
lớn, hơi nước nóng bốc lên tràn ngập cả căn phòng.
Tiếng nước róc rách vang lên, Nhan Noãn Noãn ngồi trong thùng
gỗ, hưởng thụ làn nước ấm bao bọc lấy làn da mịn màng, lỗ chân lông cả người
như giãn nở cả ra, một cảm giác thư thái bao trùm lấy nàng.
Bởi vì nàng không quen có người hầu hạ khi tắm rửa nên Nhan
Song Song liền đứng phía sau bức bình phong chờ để thêm nước ấm cho nàng.
Nhan Song Song lấy một bộ y phục sạch sẽ mắc lên bình phong
rồi ngồi xuống ghế chờ, đôi tay nhỏ chống cằm, hỏi vọng vào: “Vương phi, nói
như vậy thì ngày mai người sẽ có hai trăm bốn mươi vạn lượng bạc?”
“Ân!” Nhan Noãn Noãn thoải mái dựa vào thành gỗ, khẽ lên tiếng.
Đôi mắt đẹp của Nhan Song Song đột ngột sáng lên, khóe miệng
cong lên thành nụ cười: “Vương phi có bạc rồi có phải sẽ rời khỏi Vương phủ?”
Chuyện xưa nhắc lại, Nhan Noãn Noãn chớp chớp hai hàng lông
mi dài cong vút, đáy mắt hiện rõ tia ôn nhu, vừa định lên tiếng thì cửa phòng đột
ngột bị người khác đá văng ra, thanh âm bi phẫn của Long Trác Việt đột ngột
vang lên.
“Không được, Noãn Noãn không thể rời bỏ người ta a. Người xấu,
Song Song là người xấu, người ta chán ghét ngươi!” Long Trác Việt mắng Nhan
Song Song xo
