cười người là lãnh khốc vô tình, ngay cả nữ nhi cũng có thể hạ
thủ ngoan độc!”
Mi tâm Nhan Hướng Thái nhíu chặt, quay đầu nhìn Nhan Noãn
Noãn:“Việc này vốn là Lăng nhi xin lỗi ngươi, ngươi nói xem muốn xử phạt nàng
như thế nào?” Nhan Hướng Thái trong lòng thầm tính toán, để nàng ta xử lý chuyện
này cũng tốt, sẽ không kinh động đến Thái hậu.
Nguyễn Mai đầy hi vọng nhìn Nhan Noãn Noãn, hi vọng nàng hạ
thủ lưu tình.
Lâm Hương Y khẽ hạ hai hàng mi dài, có chút bất mãn liếc
nhìn Nhan Noãn Noãn, trong lòng tự hỏi: Nhan Noãn Noãn chết tiệt này rốt cuộc
muốn làm cái gì a?
“Một cô nương chưa gả chồng như nhị muội mà đã thân mật cùng
một nam nhân, chuyện này có không ít hạ nhân tận mắt chứng kiến, giấy không gói
được lửa, chuyện này sớm muộn gì cũng truyền ra bên ngoài, nhị muội muốn gả cho
người khác là chuyện không có khả năng. Nói như thế nào thì ta cũng là người
Nhan gia, danh dự của Nhan gia cũng là danh dự của ta, so với việc xử phạt nhị
muội, không bằng… gả nàng cho nam nhân kia đi, như vậy thì danh dự Hầu phủ cũng
được bảo toàn.”
Nhan Noãn Noãn vừa dứt lời, Nhan Lăng phẫn nộ hét lên: “Nhan
Noãn Noãn, ác phụ nhà ngươi lại muốn gì hả? Muốn ta gả cho hắn, ta chết cũng
không chấp nhận!”
“Nhị muội, ta cũng chỉ là nghĩ cho ngươi cùng Nhan gia
thôi!” Nhan Noãn Noãn vẻ tiếc hận nói.
“Ta phi, không cần ngươi ở chỗ này giả bộ hảo tâm!”
Lâm Hương Y đang bất mãn, vừa nghe thấy Nhan Noãn Noãn muốn
gả Nhan Lăng ra ngoài, cao hứng nói: “Hầu gia, ta thấy đề nghị của đại tiểu thư
cũng tốt lắm, Hầu gia vừa không phải mang tiếng lãnh khốc mà Vũ Dương hầu phủ
cũng không phải mất mặt!”
Nhan Hướng Thái trầm mặc, ánh mắt nhìn Nhan Lăng có chút đăm
chiêu, một lúc lâu sau mới gật đầu nói: “Làm như vậy đi, người đâu, lập tức chuẩn
bị đồ cho nhị tiểu thư, để nàng cùng nam nhân này đi đi!”
Nguyễn Mai nghe vậy liền cảm thấy trước mắt tối sầm, hôn mê
bất tỉnh.
Nam tử nọ nghe Nhan Hướng Thái nói vậy, nhất thời vui không
thốt nên lời, ngơ ngác nhìn một lượt những người có mặt, gương mặt xanh xao
vàng vọt khiến người khác nhìn mà buồn nôn vừa mừng vừa sợ.
Hắn cứ tưởng là mạng mình lần này tiêu rồi, hủy đi sự trong
sạch của nhị tiểu thư Vũ Dương hầu phủ, nếu không bị đánh chết thì cũng là sống
dở chết dở, nào ngờ không những không chết mà còn cưới được thiếu nữ xinh đẹp về
nhà, trở thành con rể của Vũ Dương hầu phủ. Trời xanh không ngờ lại cho hắn miếng
bánh thơm ngon như vậy a!
“Thất thần cái gì, còn không mau tạ Vương phi ân điển!” Lâm
Hương Y bước đến gần nam tử, gương mặt được trang điểm kỹ càng tràn ngập đắc ý.
“Dạ, dạ, tiểu nhân tạ Vương phi ân điển, tạ nhạc phụ đại
nhân thành toàn!”
Nam tử dập đầu với Nhan Noãn Noãn rồi lại dập đầu với Nhan
Hướng Thái, một tiếng nhạc phụ của hắn thiếu chút nữa đánh ngất Nhan Hướng
Thái.
“Câm miệng, không được gọi ta là nhạc phụ, ta còn nghe ngươi
gọi một tiếng nữa ta sẽ cho người cắt lưỡi ngươi!”Nhan Hướng Thái trừng mắt, gầm
lên với nam tử nọ.
Nam tử bị hù cho rụt đầu rụt cổ, sợ hãi không dám lên tiếng.
“Không, phụ thân, ta không muốn gả cho hắn, ta không muốn gả
cho nam nhân ghê tởm này, phụ thân, van xin người, xin người tha thứ cho nữ
nhi, nữ nhi biết sai rồi, người bảo nữ nhi làm gì cũng được… đại tỷ, đại tỷ, là
ta sai, là ta đáng giận, ta không nên tính kế với tỷ, tỷ tha cho ta đi, tha thứ
cho ta được không? Ta nguyện ý làm nô tỳ cho tỷ, nguyện ý để tỷ sai khiến, xin
tỷ đừng gả ta cho hắn, không cần đẩy ta vào hố lửa…” Nhan Lăng gào khóc thê thảm,
hết cầu xin Nhan Hướng Thái lại cầu xin Nhan Noãn Noãn.
Toàn bộ đại sảnh chìm trong tiếng khóc bi ai của Nhan Lăng,
lúc này nàng ta làm gì còn là thiên kim tiểu thư cao cao tại thương nữa, bao
nhiêu kinh hoảng cùng bất an hiện rõ trên gương mặt xinh đẹp, nước mắt nước mũi
hòa lẫn khiến gương mặt tinh xảo bẩn không chịu được.
Đáy mắt Nhan Hướng Thái xẹt qua tia phiền muộn cùng chán
ghét, ngoảnh mặt sang một bên không để ý tới lời cầu xin của Nhan Lăng, trong
lòng đã sớm coi như mình chưa từng có nữ nhi này, nếu không phải sợ người ngoài
nói lão lãnh khốc vô tình thì lão đã sớm xử trí nghiệt tử này rồi!
Lâm Hương Y cùng Nhan Xảo cuối cùng cũng không nhịn được đắc
ý trong lòng, khóe miệng nhếch lên thành nụ cười lãnh đạm mà mỉa mai, rõ ràng
vô cùng vui sướng khi thấy mẹ con Nhan Lăng gặp họa.
Nhan Noãn Noãn nhìn hai mẹ con Nhan Xảo, trong lòng cười lạnh.
Thật là không biết che giấu cảm xúc, hai mẹ con nhà này cũng chẳng phải người tử
tế gì!
Rất nhanh sau đó, một vài hạ nhân cường tráng theo lệnh của
Nhan Hướng Thái đi vào nâng Nguyễn Mai đã ngất xỉu ra ngoài, một vài tên đi tới
kéo Nhan Lăng đang khóc nháo lôi đi.
Nam tử nọ quay đầu nói lời cảm tạ với những người trong đại
sảnh rồi cũng vội vàng rời đi, ánh mắt sắc mị không hề rời khỏi người Nhan
Lăng, dâm tà mà đáng khinh, nhìn dáng đi của hắn cũng đủ biết trong lòng hắn có
bao nhiêu vui mừng. Tuy rằng Nhan Lăng không đẹp bằng một nửa Nhan Noãn Noãn,
nhưng hắn dù có sắc tâm cũng không có gan lớn như vậy a!
Thanh âm khóc n
