ói lạnh lẽo của hắn hù
cho phun hết ra ngoài. Hoa Khê mãnh liệt ho khan, trừng mắt nhìn Thiên Minh.
“Ngươi có thể đừng vô sỉ như vậy được không? Đối đãi với bằng
hữu như vậy, ngươi có còn nhân tính không hả?”
Thiên Minh cũng không để ý tới sự tức giận của Hoa Khê, ánh
mắt lạnh thấu xương không chút dao động, thấy Hoa Khê hết ho khan rồi mới nói:
“Huyền Hỏa cùng Phong Thạc đã tìm ra nơi Kim hà trư xuất hiện, là ở trong tay
Kim Mặc Lan, bảy ngày nữa Kim Mặc Lan sẽ đến kinh thành, hai người bọn họ cũng
sẽ tới kinh thành tìm cơ hội đoạt lấy Kim hà trư.”
“Kim Mặc Lan? Lại là người của Thần Tôn giáo? Đại gia a, hôm
nay Trác Dương đã phá hủy hơn phân nửa Nguyệt các của lão nương, đợi bọn chúng
đến kinh thành, lão nương nhất định phải lấy lại cả vốn lẫn lời.”
Hoa Khê vừa nghe thấy Thiên Minh nhắc đến Thần Tôn giáo, bao
nhiêu tức giận vốn đã quên đi nhất loạt trỗi dậy, bộ dáng nghiến răng nghiến lợi
như hận không thể nghiền nát Thần Tôn giáo thành tro.
“Cung chủ nói, chuyện Nguyệt các hôm nay bị người ngoài phá
hủy, ngươi tự xuất tiền túi của mình mà tu bổ đi!” Thiên Minh đợi Hoa Khê phát
tiết xong rồi mới lạnh nhạt nói.
Hoa Khê ngẩng người, ngay sau đó liền hét lên thất thanh:
“Không phải chứ???”
Thiên Minh nhướn mày, vì hắn đang mang mặt nạ nên Hoa Khê
nhìn không thấy, nhưng ý tứ trong mắt hắn rõ ràng đang khẳng định lời mình nói
là đúng.
“Thiên Minh, ngươi đi theo Cung chủ nhiều năm như vậy, là
ngươi Cung chủ tin cậy nhất, ngươi nói với Cung chủ đừng bắt ta xuất tiền túi
ra được không?” Cánh tay Hoa Khê bám lấy cánh tay Thiên Minh, cả người như thể
không xương, dựa hẳn vào người hắn, bộ dáng mềm mại, đáng yêu, phong tình vạn
chủng.
Chiêu này nếu dùng với người khác thì cho dù có là tâm địa sắt
đá cũng phải hóa nhu tình, bất quá thì Thiên Minh không mảy may lay động, lưng
thẳng tắp như thường, cúi đầu liếc Hoa Khê nói: “Ngươi nói đi???”
Tuy hắn, Hoa Khê, Huyền Hỏa cùng Phong Thạc không thường
xuyên gặp mặt nhưng vẫn hiểu rất rõ cá tính của nhau. Hoa Khê tính nóng như lửa
nhưng bề ngoài lại mềm mại, phong tình vạn chủng, chính là thủ đoạn của nàng đối
với người khác luôn hữu dụng thì đối với hắn chưa lần nào có tác dụng.
Thiên Minh dứt lời liền thấy Hoa Khê đẩy mạnh hắn ra, thở
phì phì, đập bàn nói: “Trác Dương đáng chết, tiền của lão nương vất vả tích góp
suốt một năm trời đều bị hắn hủy rồi, chờ đó, lão nương nhất định sẽ không để hắn
yên đâu!!!”
Cung chủ cũng đã lên tiếng, Nguyệt các này nàng quản thật
không dễ dàng a, cư nhiên không thông cảm cho sự khó xử của nàng, không thưởng
bạc cổ vũ cho nàng thì chớ, lại còn muốn đào bạc trên người nàng, ô ô, nàng thật
thảm mà!
Hoa Thanh cung là tẩm cung của Long Cẩm Thịnh, là cung điện
lớn nhất, xa xỉ nhất trong hoàng cung, vách tường điêu khắc không biết bao
nhiêu tượng rồng bay phượng múa. Trần điện dát nói lưu ly sáng chói, mỗi góc đều
khảm ngọc, cổ kính mà lại thập phần nguy nga.
Long Cẩm Thịnh lúc này đã thay long bào thêu kim long, tôn
quí vô cùng. Hắn ngồi trên nhuyễn tháp để cho thái y thay mình bôi thuốc.
“Ai da, đau…”
Thái y vừa dùng miếng bông chạm tới vết thương trên người
Long Cẩm Thịnh, hắn đau đến hét lớn lên.
Long Cẩm Thịnh vừa kêu đau, tay thái cũng run rẩy theo, tim
cũng đập nhanh hơn mấy nhịp so với lúc thường.
“Triệu thái y, cẩn thận một chút!” Nhâm Văn Hải đứng bên cạnh
cau mày vì khẩn trương, vừa nghe thấy Long Cẩm Thịnh hét lớn vội vàng dặn dò
thái y.
“Dạ, dạ!” Triệu thái y mồ hôi đầy đầu, vạn phần không yên
đáp.
Mĩa đến khi bôi thuốc cho Long Cẩm Thịnh xong, Trệu thái y mới
thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy như vừa trải qua mấy năm thời gian vậy, vừa định
hành lễ rồi rời đi thì bên ngoài đã vang lên tiếng thái giám thông báo.
“Thái hậu giá lâm!”
Tuấn mi Long Cẩm Thịnh theo bản năng nhíu lại, rất nhanh liền
từ nhuyễn tháp đứng dậy.
Thái hậu được Vạn Toàn dìu vào trong đại điện, phượng bào
màu đen pha lẫn với màu vàng làm tăng thêm vẻ thần bí mà lại áp bức, gương mặt
được trang điểm tinh tế, đôi môi đỏ khẽ nhếch lên, cả người tản ra hơi thở cường
thế.
Bà ta đi thật chậm, đoan trang mà lại cao nhã, từng bước dẫm
lên nền đá cẩm thạch mày đen trong Hoa Thanh cung, từng tiếng bước chân thanh
thúy vang lên.
“Nhi thần tham kiến mẫu hậu!”
“Vi thần khấu kiến Thái hậu.”
“Nô tài tham kiến Thái hậu.”
Toàn bộ những người có mặt nhất loạt quì xuống hành lễ.
Ánh mắt Thái hậu thủy chung nhìn về phía trước, không chớp mắt
đi đến ghế lớn ngồi xuống, một lúc lâu sau mới lạnh nhạt nói: “Tất cả đứng lên
đi!”
“Tạ Thái hậu!”
“Mẫu hậu vì sao lại đến đây?” Long Cẩm Thịnh hỏi, mắt phượng
do bị người đánh mà thâm đen, híp lại.
Thái hậu liếc mắt nhìn những vết thương trên mặt hắn, thản
nhiên hỏi: “Mặt con sao vậy?”
“Hồi mẫu hậu, chỉ là xung đột nhỏ với người ta thôi!” Long Cẩm
Thịnh cúi đầu trả lời.
“Sẽ không là vì nữ nhân thanh lâu kia chứ?” Thái hậu nhấn mạnh
hai chữ ‘thanh lâu’, thanh âm mang theo vài phần ngoan lận cùng khinh thường.
Long Cẩm Thịnh đột ngột ngẩng đầu, oán giận nói: “Mẫu