i sống mũi cao thẳng là
bạc môi mỏng đầy gợi cảm, chiếc cằm cương nghị tinh tế như tạc tượng cũng những
đường cong hoàn mĩ.
Thiên Minh khoanh tay sau lưng, thản nhiên liếc mắt nhìn Hoa
Khê nói: “Muốn tiếp nhận nhiệm vụ mới? Chuyện lần trước cung chủ giao cho
ngươi, ngươi đã làm xong chưa?”
Hoa Khê buông lồng đèn trong tay, lắc mông đi đến bên cạnh
Thiên Minh ngồi xuống, tự mình rót một chén trà, chậm rãi nhấp một ngụm nói: “Sao
có thể dễ dàng như vậy, lão nương liều mạng thu thập tin tức nhưng cũng chưa có
nghe thấy qua bao giờ a, ngươi nói xem, có phải Cung chủ đang trêu đùa chúng ta
không? Trên đời này thực sự có thứ đó sao?” Nếu thật sự có, vì sao tất cả các
khách nhân tới Nguyệt các đều chưa từng nghe qua? Tốt xấu gì bọn họ cũng là
công tử thế gia, cho dù không có một bụng kinh luận thì cũng coi là có chút ít
học thức mà.
Thiên Minh liếc Hoa Hoa Khê: “Ngươi đang hoài nghi Cung chủ?
Ta nhất định sẽ nói lại với Cung chủ lời của ngươi, một từ cũng không bỏ sót!”
“Khụ khụ khụ…” Hoa Khê bị ánh mắt sắc bén như dao của Thiên
Minh hù cho thất kinh, ngụm trà vừa uống cũng bị giọng nói lạnh lẽo của hắn hù
cho phun hết ra ngoài. Hoa Khê mãnh liệt ho khan, trừng mắt nhìn Thiên Minh.
“Ngươi có thể đừng vô sỉ như vậy được không? Đối đãi với bằng
hữu như vậy, ngươi có còn nhân tính không hả?”
Thiên Minh cũng không để ý tới sự tức giận của Hoa Khê, ánh
mắt lạnh thấu xương không chút dao động, thấy Hoa Khê hết ho khan rồi mới nói:
“Huyền Hỏa cùng Phong Thạc đã tìm ra nơi Kim hà trư xuất hiện, là ở trong tay
Kim Mặc Lan, bảy ngày nữa Kim Mặc Lan sẽ đến kinh thành, hai người bọn họ cũng
sẽ tới kinh thành tìm cơ hội đoạt lấy Kim hà trư.”
“Kim Mặc Lan? Lại là người của Thần Tôn giáo? Đại gia a, hôm
nay Trác Dương đã phá hủy hơn phân nửa Nguyệt các của lão nương, đợi bọn chúng
đến kinh thành, lão nương nhất định phải lấy lại cả vốn lẫn lời.”
Hoa Khê vừa nghe thấy Thiên Minh nhắc đến Thần Tôn giáo, bao
nhiêu tức giận vốn đã quên đi nhất loạt trỗi dậy, bộ dáng nghiến răng nghiến lợi
như hận không thể nghiền nát Thần Tôn giáo thành tro.
“Cung chủ nói, chuyện Nguyệt các hôm nay bị người ngoài phá
hủy, ngươi tự xuất tiền túi của mình mà tu bổ đi!” Thiên Minh đợi Hoa Khê phát
tiết xong rồi mới lạnh nhạt nói.
Hoa Khê ngẩng người, ngay sau đó liền hét lên thất thanh:
“Không phải chứ???”
Thiên Minh nhướn mày, vì hắn đang mang mặt nạ nên Hoa Khê
nhìn không thấy, nhưng ý tứ trong mắt hắn rõ ràng đang khẳng định lời mình nói
là đúng.
“Thiên Minh, ngươi đi theo Cung chủ nhiều năm như vậy, là
ngươi Cung chủ tin cậy nhất, ngươi nói với Cung chủ đừng bắt ta xuất tiền túi
ra được không?” Cánh tay Hoa Khê bám lấy cánh tay Thiên Minh, cả người như thể
không xương, dựa hẳn vào người hắn, bộ dáng mềm mại, đáng yêu, phong tình vạn
chủng.
Chiêu này nếu dùng với người khác thì cho dù có là tâm địa sắt
đá cũng phải hóa nhu tình, bất quá thì Thiên Minh không mảy may lay động, lưng
thẳng tắp như thường, cúi đầu liếc Hoa Khê nói: “Ngươi nói đi???”
Tuy hắn, Hoa Khê, Huyền Hỏa cùng Phong Thạc không thường
xuyên gặp mặt nhưng vẫn hiểu rất rõ cá tính của nhau. Hoa Khê tính nóng như lửa
nhưng bề ngoài lại mềm mại, phong tình vạn chủng, chính là thủ đoạn của nàng đối
với người khác luôn hữu dụng thì đối với hắn chưa lần nào có tác dụng.
Thiên Minh dứt lời liền thấy Hoa Khê đẩy mạnh hắn ra, thở
phì phì, đập bàn nói: “Trác Dương đáng chết, tiền của lão nương vất vả tích góp
suốt một năm trời đều bị hắn hủy rồi, chờ đó, lão nương nhất định sẽ không để hắn
yên đâu!!!”
Cung chủ cũng đã lên tiếng, Nguyệt các này nàng quản thật
không dễ dàng a, cư nhiên không thông cảm cho sự khó xử của nàng, không thưởng
bạc cổ vũ cho nàng thì chớ, lại còn muốn đào bạc trên người nàng, ô ô, nàng thật
thảm mà!
“Còn nữa…” Sau một lúc lâu Thiên Minh mới lên tiếng nói:
“Cung chủ nói, về sau đối xử với Hiền vương phi phải cung kính như đối với Cung
chủ vậy, không được vô lễ!”
Hoa Khê vừa nghe vậy, trừng mắt đầy quyến rũ nhìn Thiên
Minh, đôi môi đỏ mọng khẽ chu lên, một tay khoác lên bả vai Thiên Minh, ghé sát
đầu vào, tò mò hỏi: “Kỳ quái, Cung chủ vì sao lại quan tâm tới Hiền vương phi
như vậy, hay là…” nàng ngừng lại một chút rồi hỏi: “Cung chủ coi trọng Hiền
vương phi?”
Dứt lời, như để khẳng định điều mình đoán, Hoa Khê mãnh liệt
gật đầu: “Ta thấy Hiền vương phi kia quả thật thiên tư quốc sắc, khuynh quốc
khuynh thành, ta tin bất cứ nam nhân nào nhìn thấy nàng đều bị sắc đẹp của nàng
mê hoặc, Tiêm Tiêm dù có đẹp cũng không được bằng một nửa của Hiền vương phi,
Cung chủ coi trọng nàng cũng là chuyện hiển nhiên!”
Thiên Minh lé mắt liếc nàng ta. Hoa Khê này vẫn không từ bỏ
được tật xấu thích suy nghĩ miên man mà! Tuy rằng những điều nàng ta nói đều
đúng, Cung chủ đích thực rất thích Hiền vương phi. Nhưng là Hoa Khê không biết
thân phận Hiền vương gia của Cung chủ, Cung chủ sao có thể làm ra loại hành động
đoạt thê của người khác chứ?
“Bất quá thì Hiền vương phi kia cũng đã lập gia đình rồi,
Cung chủ ngày