n nghe rõ tiếng động do Long Trác Việt lăn qua lộn lại trên sàn, hiện
tại thấy bộ dáng đáng thương vì thiếu ngủ của hắn không khỏi có chút áy náy.
Aizzz, ngược đãi Long Trác Việt chính là tự ngược mình, nàng
có thể không tha thứ sao?
Long Trác Việt ôm chặt Nhan Noãn Noãn, lãm nũng nói: “Noãn
Noãn, cùng nhau ngủ đi!” Được ôm Noãn Noãn ngủ là thoải mái nhất a!
“Ngươi có đi ngủ hay không hả? Không ngủ bây giờ thì đêm nay
cũng đừng hòng ngủ!” Nhan Noãn Noãn đột nhiên nói cứng.
Long Trác Việt không nói hai lời, lập tức buông Nhan Noãn
Noãn ra, ánh mắt u oán nhìn nàng: “Vậy… đêm nay có thể ôm Noãn Noãn ngủ sao?”
Lời nói trắng trợn, tuy Nhan Noãn Noãn biết Long Trác Việt
cũng không có tâm tư gì khác nhưng cũng nhịn không được đỏ mặt, trừng mắt liếc
Long Trác Việt một cái. Tên ngốc thối tha, nói chuyện cũng không chịu nghĩ xem
tình huống hiện tại là như thế nào?
Nhan Noãn Noãn nhếch môi, không hề chớp mắt nhìn Long Trác
Việt, bộ dáng như muốn bộc phát khiến Long Trác Việt thức thời ngậm miệng lại,
vừa muốn đi lại bị Nhan Noãn Noãn giữ lại khiến hắn tưởng nàng đã nghĩ thông rồi,
muốn bồi hắn ngủ, đôi mắt đẹp phút chốc bừng sáng.
Nhan Noãn Noãn nhìn hắn nói: “Ăn điểm tâm xong rồi hãy ngủ!”
“Được, người ta nghe theo Noãn Noãn a!”
Ba người thong thả đi tới đại sảnh. Lam Tiêm Tiêm đi bên cạnh
Nhan Noãn Noãn, nhìn Long Trác Việt vô cùng ỷ lại, cười nói: “Vương phi cùng
Vương gia thật ân ái!”
Nhan Noãn Noãn nhìn qua, đáy mắt phản chiếu ánh mặt trời
nhìn thẳng vào mắt Lam Tiêm Tiêm, thấy trong mắt nàng ta ngoại trừ hâm mộ cũng
chỉ còn hâm mộ.
“Lam cô nương thanh nhã thoát tục khiến người ta vừa gặp đã
sinh ra ái mộ, ta tin tưởng sẽ có ngày cô nương gặp được một người thật lòng với
mình!” Nhan Noãn Noãn cười cười nói.
Lam Tiêm Tiêm cúi đầu, khóe miệng cong lên thành nụ cười buồn,
khẽ lắc đầu nói: “Từ lúc lưu lạc phong trần, chuyện nhân sinh ta cũng không còn
dám ước mơ nữa, chốn phong trần xưa nay rất hiếm chân tình, cho dù có thì cũng
không phải thuộc về ta, ta sớm đã không còn cưỡng cầu nữa rồi!”
“Người trong lòng Lam cô nương có phải là Hoàng thượng?”
Nhan Noãn Noãn đột nhiên hỏi khiến Lam Tiêm Tiêm chấn động,
gương mặt như phù dung hiện rõ u buồn cùng chua xót, nàng quay đầu nhìn Nhan
Noãn Noãn, cười buồn nói: “Vương phi trí tuệ hơn người, Tiêm Tiêm biết mình
cùng Hoàng thượng thân phận khác biệt, có thể được người yêu thương, Tiêm Tiêm
đã cảm thấy vô cùng mĩ mãn rồi, không cầu gì khác, chỉ nguyện thấy người được
vui vẻ là đủ rồi!”
Nàng làm sao không muốn cùng người trong lòng chung sống cả
đời, chỉ là khoảng cách giữa hai người bọn họ thật sự quá lớn, nếu hắn chỉ là một
công tử thế gia thì nàng còn có cơ hội, cho dù làm thiếp nàng cũng sẽ cam nguyện
ở cạnh hắn, nhưng hắn không phải. Hắn là hoàng đế Thương Nam quốc, phi tử của hắn
phải là tiểu thư danh môn có thể trợ giúp hắn quản lý giang sơn xã tắc, không
phải là một nữ tử thanh lâu như nàng, nếu nàng cưỡng cầu sẽ khiến hắn sinh ra
chán ghét mất. Kết quả như vậy không phải là thứ nàng muốn!
Nhan Noãn Noãn cười lãnh đạm, cũng không có ý định nói tiếp.
Mỗi người đều có suy nghĩ cùng cuộc sống riêng của mình, nàng cũng không thể mạo
muội khuyên Lam Tiêm Tiêm nên dũng cảm theo đuổi tình yêu của nàng ta, dù sao
thì cuộc sống ở thời đại phong kiến này khác xa thời hiện đại, cho dù cuối cùng
Lam Tiêm Tiêm có thể ở bên cạnh Long Cẩm Thịnh thì cũng chưa chắc gì nàng ta đã
hạnh phúc! Ít nhất thì với thân phận hiện tại của Lam Tiêm Tiêm, muốn ở cạnh
Long Cẩm Thịnh là chuyện không thể.
Hơn nữa, nàng cũng không biết Long Cẩm Thịnh đối với Lam
Tiêm Tiêm là loại tình cảm gì, có thật lòng yêu thương Lam Tiêm Tiêm không? Nếu
nàng tùy tiện nói ra điều gì khiến bọn họ khó xử, chẳng phải là quá nhiều chuyện
sao? Giao tình của nàng với Lam Tiêm Tiêm cũng chưa đến mức có thể thành thật với
nhau, nếu là người thân thiết của nàng, chỉ cần có một tia hi vọng, nàng cũng
nhất định sẽ giúp Lam Tiêm Tiêm.
Hiện tại, nàng vẫn là nên tìm Long Cẩm Thịnh tính toán sổ
sách đi thì hơn.
Nhan Noãn Noãn ăn xong điểm tâm liền mang theo Nhan Song
Song tiến cung.
Thời điểm nàng đến ngự thư phòng vừa vặn lúc Long Cẩm Thịnh
hạ triều, hoàng bào màu vàng dưới ánh mặt trời càng tôn quí bức người, Long Cẩm
Thịnh hai tay chắp sau lưng, sải từng bước đi về phía nàng, bạc môi nhếch lên,
ánh mắt thâm trầm, mày kiếm nhíu chặt cho thấy tâm trạng hắn lúc này không tốt
lắm.
“Sáng sớm tinh mơ, là ai chọc Hoàng thượng ngài tức giận?”
Nhan Noãn Noãn đứng ngoài hành lang, gương mặt xinh đẹp nở nụ cười tươi rói, giống
như ánh trăng huyền bí trong trời đêm, kinh diễm động lòng người, đẹp đến không
sao tả xiết.
Long Cẩm Thịnh nghe thấy tiếng nói liền dời sự chú ý tới, vừa
nhìn thấy Nhan Noãn Noãn, mày kiếm đang nhíu chặt có chút thả lỏng: “Noãn nhi
sao lại đến đây?”
“Có phải trận đấu hôm qua khiến trí nhớ Hoàng thượng gặp trục
trặc? Hôm nay ta tới chính là muốn Hoàng thượng thực hiện lời hứa hôm qua của
người.”
Long Cẩm Thịnh nhìn chằm chằm Nhan Noãn N
