Polaroid
Nương Tử Vi Phu Bị Người Bắt Nạt

Nương Tử Vi Phu Bị Người Bắt Nạt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328203

Bình chọn: 8.5.00/10/820 lượt.

đâu nói rõ thân phận, chuyện

xung đột chỉ là ngoài ý muốn, nhưng dù sao thì hắn cũng đã đánh hoàng đế của một

nước, nếu Thương Nam quốc muốn truy cứu, sư phụ cũng không thể bao che cho hắn

được. Huống chi chuyện hôm nay lại có nhiều người tận mắt chứng kiến, nếu truyền

ra ngoài thì nhất định sẽ ảnh hưởng không tốt tới danh tiếng của Thần Tôn giáo.

Hoa Khê nhìn theo bóng Trác Dương rời đi, gương mặt xinh đẹp

nở nụ cười mỉa mai, nàng ta đưa tay quấn quấn lọn tóc trước ngực rồi cũng ra khỏi

phòng, mỗi bước đi đều mang theo ngàn vạn phong tình, xinh đẹp vô song khiến

người ta nhìn muốn lòi con mắt.

Đáng tiếc, Hoa Khê là tú bà Nguyệt các, nếu là cô nương

thanh lâu, sợ là cái giá phải trả để có thể cùng nàng một đêm sẽ không thua kém

gì Lam Tiêm Tiêm!

“Các cô nương, đóng cửa không tiếp khách!” Hoa Khê đứng ở

hành lang lầu hai, cả thân người dựa vào hành lang, hai tay khoanh trước ngực,

mị nhãn như tờ nhìn đám khách nhân dưới lầu trấn an rồi tiễn bọn họ ra về! Khóe

miệng khẽ nở nụ cười mị hoặc, thập phần mê người.

Long Cẩm Thịnh thương tích đầy mình hồi cung đương nhiên sẽ

không qua mắt được Thái hậu, đừng nói tới người của Thái hậu trong cung thật sự

rất nhiều, sự thật là những vết thương của Long Cẩm Thịnh quá rõ ràng, người ta

muốn coi như không thấy cũng không thể được, cung nữ thái giám truyền tai nhau,

một đồn mười, mười đồn trăm, hiển nhiên cuối cùng cũng tới tay Thái hậu.

Thái hậu không triệu kiến Long Cẩm Thịnh mà trực tiếp cùng Vạn

Toàn tới Hoa Thanh cung!

*~*

Chương 100. Cung chủ lên tiếng!

Hoa Thanh cung là tẩm cung của Long Cẩm Thịnh, là cung điện

lớn nhất, xa xỉ nhất trong hoàng cung, vách tường điêu khắc không biết bao

nhiêu tượng rồng bay phượng múa. Trần điện dát nói lưu ly sáng chói, mỗi góc đều

khảm ngọc, cổ kính mà lại thập phần nguy nga.

Long Cẩm Thịnh lúc này đã thay long bào thêu kim long, tôn

quí vô cùng. Hắn ngồi trên nhuyễn tháp để cho thái y thay mình bôi thuốc.

“Ai da, đau…”

Thái y vừa dùng miếng bông chạm tới vết thương trên người

Long Cẩm Thịnh, hắn đau đến hét lớn lên.

Long Cẩm Thịnh vừa kêu đau, tay thái cũng run rẩy theo, tim

cũng đập nhanh hơn mấy nhịp so với lúc thường.

“Triệu thái y, cẩn thận một chút!” Nhâm Văn Hải đứng bên cạnh

cau mày vì khẩn trương, vừa nghe thấy Long Cẩm Thịnh hét lớn vội vàng dặn dò

thái y.

“Dạ, dạ!” Triệu thái y mồ hôi đầy đầu, vạn phần không yên

đáp.

Mĩa đến khi bôi thuốc cho Long Cẩm Thịnh xong, Trệu thái y mới

thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy như vừa trải qua mấy năm thời gian vậy, vừa định

hành lễ rồi rời đi thì bên ngoài đã vang lên tiếng thái giám thông báo.

“Thái hậu giá lâm!”

Tuấn mi Long Cẩm Thịnh theo bản năng nhíu lại, rất nhanh liền

từ nhuyễn tháp đứng dậy.

Thái hậu được Vạn Toàn dìu vào trong đại điện, phượng bào

màu đen pha lẫn với màu vàng làm tăng thêm vẻ thần bí mà lại áp bức, gương mặt

được trang điểm tinh tế, đôi môi đỏ khẽ nhếch lên, cả người tản ra hơi thở cường

thế.

Bà ta đi thật chậm, đoan trang mà lại cao nhã, từng bước dẫm

lên nền đá cẩm thạch mày đen trong Hoa Thanh cung, từng tiếng bước chân thanh

thúy vang lên.

“Nhi thần tham kiến mẫu hậu!”

“Vi thần khấu kiến Thái hậu.”

“Nô tài tham kiến Thái hậu.”

Toàn bộ những người có mặt nhất loạt quì xuống hành lễ.

Ánh mắt Thái hậu thủy chung nhìn về phía trước, không chớp mắt

đi đến ghế lớn ngồi xuống, một lúc lâu sau mới lạnh nhạt nói: “Tất cả đứng lên

đi!”

“Tạ Thái hậu!”

“Mẫu hậu vì sao lại đến đây?” Long Cẩm Thịnh hỏi, mắt phượng

do bị người đánh mà thâm đen, híp lại.

Thái hậu liếc mắt nhìn những vết thương trên mặt hắn, thản

nhiên hỏi: “Mặt con sao vậy?”

“Hồi mẫu hậu, chỉ là xung đột nhỏ với người ta thôi!” Long Cẩm

Thịnh cúi đầu trả lời.

“Sẽ không là vì nữ nhân thanh lâu kia chứ?” Thái hậu nhấn mạnh

hai chữ ‘thanh lâu’, thanh âm mang theo vài phần ngoan lận cùng khinh thường.

Long Cẩm Thịnh đột ngột ngẩng đầu, oán giận nói: “Mẫu hậu,

Tiêm Tiêm không giống với những người khác!”

“Không giống?” Thái hậu nhếch miệng đầy giễu cợt: “Kĩ nữ

chính là kĩ nữ, có cái gì khác nhau? Ngươi thích đi Nguyệt các ta cũng không phản

đối, nhưng mà vì một kĩ nữ mà thương tổn tới chính mình, để bá quan văn võ

trong triều biết được chẳng phải sẽ là trò cười sao?”

Long Cẩm Thịnh đè nén tức giận trong lòng, nói thật dễ nghe,

hắn dám chắc trong lòng bà ta còn đang thầm cầu cho bá quan văn võ cười nhạo hắn

nữa kìa.

“Mẫu hậu, người không biết đó thôi, Trác Dương kia thật sự rất

kiêu ngạo, một chút cũng không nể mặt trẫm, ở Thương Nam quốc hệt như một bá

vương thỗ lỗ, tự cho mình là cao hơn cả trẫm, trẫm vì quá tức giận nên mới động

thủ.”

“Trác Dương? Người của Thần Tôn giáo?” Thái hậu nghe Long Cẩm

Thịnh nói, vẻ mặt bình tĩnh có chút xao động, nghi hoặc hỏi lại.

Long Cẩm Thịnh làm như không thấy biểu tình kinh ngạc của

Thái hậu, khinh thường nhếch môi nói: “Cũng không phải kẻ nào của Thần Tôn giáo

cũng có thể…” Vô pháp vô thiên như vậy, Long Cẩm Thịnh còn chưa kịp nói những lời

cuối kia đã bị tiếng quát của Thái hậu cắt ngang.