tâm, không chết được!”
Lam Tiêm Tiêm đờ người, có chút kinh ngạc nhìn Nhan Noãn
Noãn, ngữ khí lạnh lùng của nàng khiến Lam Tiêm Tiêm trong lòng sinh ra tức giận,
gương mặt xinh đẹp cũng ẩn hiện giận dữ.
Lam Tiêm Tiêm cắn cắn môi, có chút bất mãn nhìn Nhan Noãn
Noãn, bất lực dậm chân rồi chạy tới chỗ cầu thang, nhưng là vừa tới gần đã bị nội
lực của hai người kia đẩy lui lại.
Hoa Khê nghe Nhan Noãn Noãn nói vậy, cả người quay lại, mắt
phượng xinh đẹp trừng lớn, nói: “Hiền vương phi, sao người có thể nói như vậy
được, như vậy là đại nghịch bất đạo a!”
Nhan Noãn Noãn nhướn mày, vẻ hứng thú nhìn Hoa Khê. Nhãn lực
của tú bà này quả thật không tồi, có thể nhìn ra nàng là nữ tử, lại còn đoán ra
thân phận thật của nàng nữa chứ.
Thanh âm Hoa Khê thật sự rất thấp, hiển nhiên nàng ta cũng
hiểu là không thể để người ngoài biết được thân phận của Nhan Noãn Noãn, bất
quá thì sự tập trung của đám người đều đã dồn cả vào trận chiến trên lầu hai.
“Vị kia với người dẫu sao cũng là người một nhà, Hiền vương
phi thật sự không có lí do khoanh tay đứng nhìn!” Hoa Khê nói rồi liền ngồi xuống
chiếc ghế bên cạnh Nhan Noãn Noãn: “Vương phi đây là đang làm gì, một nữ tử lại
giả trang thành nam tử đến Nguyệt các, không phải là muốn làm loạn chứ? Nếu
không muốn Hiền vương gia đến Nguyệt các thì người nên quản Vương gia cho chặt,
lão nương không cho phép bất cứ kẻ nào làm loạn ở Nguyệt các này!”
“Hoa nương, ngươi không được chỉ trích Noãn Noãn!” Hoa Khê vừa
dứt lời, Long Trác Việt bất mãn kêu lên.
“Vương gia, ta cũng chỉ là ăn ngay nói thật mà thôi!” Hoa
Khê đảo mắt nhìn Long Trác Việt rồi đứng dậy, vẻ mặt đầy chăm chọc, hiển nhiên
chính là đang cố tình phát tiết rồi!
“Hừ!” Long Trác Việt hừ lạnh mấy tiếng liền, cũng đứng dậy
đi tới phía sau Khê, không biết vì sao lúc ngồi xuống, đôi mắt đẹp mở to nhìn
nàng ta.
Hoa Khê quay đầu, nhìn Long Trác Việt nói: “Vương gia là muốn
đục lỗ trên lưng ta sao?”
“Hoa nương đáng ghét!”
Đúng lúc này, Nhâm Văn Hải vội vàng chạy vào Nguyệt các,
nhìn đống hỗn độn bên trong mà không khỏi cả kinh, vừa liếc mắt đã nhìn thấy
Nhan Noãn Noãn cùng Long Trác Việt nhưng lại không thấy chủ tử mình đâu, vội
vàng chạy lại hỏi: “Vương gia, chủ tử ta đâu?”
Nhâm Văn Hải nhìn Long Trác Việt ở phía sau Hoa Khê hỏi, bất
quá lão cũng thật xui xẻo vì Long Trác Việt ngoảnh mặt làm ngơ, coi như không
nghe thấy câu hỏi của lão. Long Trác Việt thật ra cũng chẳng mấy lo lắng, cho
dù Long Cẩm Thịnh đánh không lại Trác Dương thì nhiều lắm cũng chỉ bị vài vết
thương là cùng.
Nhan Noãn Noãn hảo tâm liếc về phía lầu hai, bĩu môi nhắc nhở.
Sắc mặt Nhâm Văn Hải phút chốc trắng nhợt, ‘a’ lên một tiếng
rồi vọt tới cầu thang.
Nhâm Văn Hải vừa đi, Hàn Thế Hiên cùng Nhan Song Song đạp cửa
bước vào, nhìn cảnh tượng trước mặt mà không khỏi kinh ngạc, rất nhanh đã tìm
thấy Nhan Noãn Noãn, vội vàng đi tới.
Nhan Song Song khẩn trương nhìn Nhan Noãn Noãn, há miệng thở
dốc, thấy Nhan Noãn Noãn đang cải trang, biết là không thể gọi nàng là Vương
phi, thức thời nói: “Thiếu gia, người có sao không?”
Nhan Noãn Noãn thấy Nhan Song Song thì có chút sửng sốt,
nàng thật sự không nghĩ tới Nhan Song Song sẽ đến đây tìm mình, nhìn thấy sự lo
lắng của nàng ta, ôn hòa cười nói: “Ta không sao!”
Hoa Khê vừa thấy có nữ tử chạy vào Nguyệt các, nhíu mày lên
tiếng: “Di? Lại thêm một nữ nhân nữa? Người của Vương phi có phải đều kinh hãi
thế tục như vậy a?”
Dùng ‘kinh hãi thế tục’ để hình dung thật không quá chút
nào, một cô nương có giáo dục làm sao có thể chạy tới thanh lâu được? Chuyện
này mà truyền ra ngoài, thanh danh sẽ bị tổn hao không ít a!
Nhan Noãn Noãn tự mình rót một chén trà, nhẹ nhàng nhấp một
ngụm, ung dung nhìn Hoa Khê nói: “Hoa nương còn nhãn rỗi mà nghiên cứu xem
chúng ta có kinh hãi thế tục hay không sao? Rảnh rỗi thì xem thử hai người trên
kia thế nào rồi, đừng quên nơi này chính là Nguyệt các do ngươi quản lý, bất kể
người nào xảy ra chuyện thì ngày Nguyệt các bị san bằng sẽ không còn xa a!”
Khóe miệng Nhan Noãn Noãn nhếch lên thành nụ cười mỉa mai, vẻ thanh lệ động
lòng người.
Ấn tượng của nàng với Hoa Khê cũng không tệ, tính tình nàng
ta ngay thẳng, tuy rằng lời nói không chút khách khí nhưng đều rất chân thật,
không quanh co, lòng vòng.
Hoa Khê vừa nghe Nhan Noãn Noãn nói vậy, sắc mặt nhất thời đại
biến, hét lớn: “Ai a, Nguyệt các của lão nương cũng không thể bị người phá hỏng
a!”dứt lời liền đứng bật dậy, hấp tấp chạy lên lầu. Võ công nàng không bằng
Trác Dương, tuy đánh không thắng nhưng cũng phải nghĩ biện pháp ngăn cản a! Hiền
vương phi nói rất đúng, mặc kệ là Long Cẩm Thịnh hay Trác Dương xảy ra chuyện,
Nguyệt các của nàng nhất định sẽ bị ảnh hưởng a! Nếu để chuyện này xảy ra, chủ
tử không ngược chết nàng mới lạ đó!
Ánh mắt Nhan Noãn Noãn nhìn tới làn váy Hoa Khê, một con rùa
xanh lè uốn lượn theo từng bước chân nàng ta, ngụm trà vừa uống không kìm được
phun ra ngoài.
“Ha ha ha…”
Con rùa xanh theo từng bước chân của Hoa Khê trở nên sống động
vô cùng, có người
