a mắt nhìn vào trong phòng, liếc mắt một cái liền
nhìn thấy thân ảnh màu lam kia, nàng yên lặng đứng đó tựa như biển xanh sâu thẳm,
bình tĩnh mà lại tao nhã khiến người ta thật sự hít thở không thông.
Trác Dương theo bản năng khẳng định nữ nhân này chính là Lam
Tiêm Tiêm được người đời khen tặng danh hiệu – Băng sơn mĩ nhân.
“Hoa nương, có phải là nàng không?” trong lòng tuy đã sớm khẳng
định nhưng Trác Dương vẫn quay người hỏi Hoa Khê.
Hoa Khê trong lòng khẽ động, phản xạ có điều kiện lắc đầu
nói: “Không phải!” Nếu là ngày khác thì may ra có thể sắp xếp Lam Tiêm Tiêm bồi
Trác Dương, nhưng là hôm nay không được, Tiêm Tiêm đang ở trong phòng thiên tử
Thương Nam quốc, nói thế nào cũng không thể để người ngoài làm mất nhã hứng của
Hoàng thượng được.
“Hử? Không phải?” Trác Dương không tin, mắt phượng nheo lại,
cả người không ngừng phát ra cảnh báo nguy hiểm: “Hoa nương, ngươi có biết ta
ghét nhất chính là bị người khác lừa gạt không?”
Hoa Khê kinh ngạc nhìn Trác Dương đang chuẩn bị nổi giận,
trong lòng kêu khổ không thôi.
Thần Tôn giáo ở đại lục Lạc Thiên rất được sùng bái, người
người đều muốn có cơ hội gia nhập. Tuy rằng Thần Tôn giáo thuộc Tuyết quốc
nhưng địa vị của Thần Tôn giáo chủ cũng không hề thua kém với Hoàng đế Tuyết quốc,
Hoàng đế ba nước còn lại đối mặt với Thần Tôn giáo chủ cũng phải nể mặt ba phần.
Mỗi người trong Thần Tôn giáo đều là cao thủ bậc nhất, nếu nói Thần Tôn giáo mạnh
hơn cả ba nước còn lại cũng không hề nói ngoa.
Thần Tôn giáo phân thành bốn nhánh – Thanh Long đường, Chu
Tước đường, Huyền Vũ đường, Bạch Hổ đường, bốn vị đường chủ là những người thân
tín nhất của Thần Tôn giáo chủ, nội công vô cùng thâm hậu khiến người ta sùng
bái mà lại kinh sợ không thôi.
Da đầu Hoa Khê bị hù đến tê dại cả, nụ cười trên gương mặt
xinh đẹp dần trở nên cứng ngắc: “Ta sao… sao có thể lừa ngài được, kia không phải
là Tiêm Tiêm, thân thể Tiêm Tiêm không được khỏe, còn đang nghỉ ngơi trong
phòng.”
“Không đúng Hoa nương, kia rõ ràng là Tiêm Tiêm cô nương,
ngươi vì sao lại nói dối trắng trợn như vậy được.”
Không biết là ai trong đám người bu lại xem náo nhiệt thốt
ra một câu.
Ánh mắt Trác Dương phút chốc trở nên âm lãnh đến cực điểm, từng
đạo ánh nhìn như thanh đao sắc bén, dọa cho Hoa Khê hoa dung thất sắc, trong
lòng kêu khổ không thôi. Kẻ nào cố tình gây chuyện với lão nương a?!
Hoa Khê tránh ánh mắt sắc lạnh của Trác Dương, quay đầu trừng
mắt nhìn người vừa lên tiếng, trong lòng căm phẫn: Hỗn đản, về sau lão nương
còn cho ngươi bước vào Nguyệt các, lão nương nhất định không phải họ Hoa.
Hoa Khê đột nhiên ngẩn người, không tự chủ lui về phía sau
hai bước.
Trác Dương bùng phát, dựa vào nội lực hắn phát ra lúc này,
tuy chỉ là năm thành công lực cũng đủ khiến cho người ta kinh hãi về thực lực
thật sự của hắn.
Trong phòng cũng như ngoài phòng, những người có nội lực kém
đều bị nội lực kinh người của Trác Dương đẩy văng ra xa, ngã lăn trên đất.
“Hoa nương, ta xem ngươi không còn muốn giữ Nguyệt các này nữa
rồi?!” gương mặt tuấn tú của Trác Dương âm trầm, vẻ ngưng trọng hỏi.
Nội lực Nhan Noãn Noãn mới chỉ đạt tới cấp bốn, so với cường
thế của Trác Dương đúng là gặp sư phụ, nàng một tay ôm ngực, cảm giác bức bách
đè nặng khiến hô hấp cũng dần trở nên khó khăn. Mắt đẹp khẽ khép lại, đáy mắt
phủ đầy hàn sương lạnh lẽo.
Chết tiệt! Nàng hận nhất chính là cảm giác bị người áp bức
như vậy!
Long Trác Việt trốn ở sau lưng Nhan Noãn Noãn, cả thân hình
to lớn không ngừng run lên: “Noãn… Noãn Noãn, người ta sợ… sợ!”
Nhan Noãn Noãn vươn bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy bàn tay to lớn
của Long Trác Việt, nhẹ nhàng xoa xoa trấn an hắn.
Sắc mặt Long Cẩm Thịnh dần chuyển lạnh, cho dù đối phương là
vì muốn gặp Tiêm Tiêm nên mới đến, nhưng là Hoa nương đã gạt hắn trước, khó có
thể đoán trước được Trác Dương này có mang tức giận đối với Hoa nương đổ lên
người Lam Tiêm Tiêm hay không.
Sở dĩ Thần Tôn giáo được thế nhân tôn thờ đều là vì nó giỏi
mê hoặc lòng người. Cái gì mà trừ bạo an dân, hi sinh vì nghĩa, ích nước lợi
nhà,… toàn là thứ chó má. Sau lưng thế nhân không biết đã làm bao nhiêu chuyện
thương thiên hại lí, mất hết nhân tính, táng tận lương tâm.
Mà Trác Dương này mười phần thì có tới chín phần sắc quỉ,
tàn nhẫn, bạo ngược, nếu có người dám nghịch ý hắn, đảm bảo kết cục vô cùng thê
thảm. Hắn làm sao có thể để Tiêm Tiêm ở chung với một tên ma quỉ như vậy chứ?
Long Cẩm Thịnh nghĩ vậy, cánh tay dài vươn ra kéo Lam Tiêm
Tiêm về phía sau lưng, thân hình cao lớn che đi bóng dáng nhỏ xinh của nàng.
“Đường đường là Thanh Long đường chủ của Thần Tôn giáo lại ỷ
thế hiếp đáp người khác như vậy sao?” giọng nói hùng hậu mang theo khí phách
hơn người, khí thế sắc bén từ lúc sinh ra đã có, không cần ngụy trang cũng
không cần học hỏi từ bất kỳ ai.
Nhan Noãn Noãn kinh ngạc quay đầu nhìn lại. Long Cẩm Thịnh
trong ấn tượng của nàng chính là một kẻ cà lơ phất phơ, lúc nào cũng cười cười
theo kiểu lấy lòng, đừng nói là không có phong phạm của bậc đế vương, hắn so với