tử? Nhan Song Song liếc Hàn Thế Hiên, một chút cũng không
bị thân phận của đối phương uy hiếp, nói: “Chủ tử của ta là Vương phi, ngươi
nói chủ tử ở đây là chủ tử nào?” Không biết có phải là do đi theo Nhan Noãn
Noãn lâu ngày hay không mà nàng cũng học được cách nói chuyện cuồng vọng của
Nhan Noãn Noãn. Nếu đổi lại là ngày trước ở trong Vũ Dương hầu phủ, Nhan Song
Song khẳng định cúi đầu trầm mặc, cam chịu bị người khi dễ.
Dường như nghĩ tới chuyện gì đó, Nhan Song Song lần nữa liếc
Hàn Thế Hiên, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, hai cánh mũi cũng khép chặt hơn: “Ngươi
kỳ thị nha hoàn?”
Vô duyên vô cớ bị chụp tội danh, Hàn Thế Hiên ngây ngốc hỏi
lại: “Ta có sao?”
Nhan Song Song hừ lạnh một tiếng, quay đầu không thèm để ý tới
Hàn Thế Hiên, biểu tình như muốn nói ‘Ta mới lười giải thích cho nhà ngươi!”.
Hàn Thế Hiên nghẹn khuất, trong lòng thầm cảm thán thời thế
thay đổi quá nhanh, trước kia chỉ có hắn khi dễ người ta, hôm nay cư nhiên cả một
nha hoàn nhỏ bé cũng dám đè đầu cưỡi cổ hắn, đã thế còn không cho hắn cơ hội phản
bác lại, trời cao thật bất công a!
“Thật sự có lòng tốt mà bị người biến thành lòng lang dạ
sói, đợi chủ tử nhà ngươi bị người ta bán vào thanh lâu thì đừng có mà tới tìm
ta!” Hàn Thế Hiên hờn giận quay đầu đi vào nhà bếp, tiếp tục công trình chà đạp
bột mì của mình.
Nhan Song Song vừa nghe Hàn Thế Hiên nhắc tới thanh lâu,
kinh hãi ngẩng đầu, lời vừa rồi của hắn là có ý tứ gì?
“Ngươi nói vậy là có ý tứ gì?”Nhan Song Song vội vàng đứng dậy
chạy vào phòng bếp, vẻ khẩn trương hỏi.
“Không biết!” Hàn Thế Hiên giơ cao khối bột trong tay lên rồi
thình lình đập mạnh xuống bàn, nhào qua nhào lại. Chọc ta giận, ta không thèm
nói cho ngươi biết, cho ngươi tức chết luôn!
Nhan Song Song rối rắm, đôi mắt đẹp hiện rõ khẩn trường cùng
bất an: “Ngươi không phải muốn nói Nguyệt các thực sự là một thanh lâu chứ?”
Tuy rằng chỉ là suy đoán nhưng trong lòng Nhan Song Song
càng lúc càng khẳng định suy đoán của mình là đúng, sự khẩn trương theo đó cũng
tăng cao, một nữ tử như Vương phi sao có thể đến thanh lâu được? Vạn nhất Vương
phi ở đó bị đám đăng đồ tử kia khinh bạc thì làm sao? Tuy rằng nội lực của
Vương phi đã đạt tới cấp bốn nhưng là trong đám háo sắc đó cũng không thiếu kẻ
có nội công thâm hậu a!
Càng nghĩ, Nhan Song Song càng rối rắm, dậm dậm chân rồi vội
vàng chạy ra ngoài.
Hàn Thế Hiên nghe thấy tiếng bước chân phía sau, vội xoay
người thì chỉ nhìn thấy bóng lưng Nhan Song Song hấp tấp chạy đi, gương mặt anh
tuấn đầy kinh ngạc, vỗ mạnh lên gáy nói: “Không xong, nha đầu kia chỉ sợ là chạy
đến Nguyệt các rồi!” Nếu Nhan Song Song ở Nguyệt các có chuyện gì, Nhan Noãn
Noãn nhất định sẽ lột da hắn.
Hàn Thế Hiên nghĩ vậy, vội vàng tháo tạp dề trên người đuổi
theo Nhan Song Song.
Nhan Noãn Noãn vừa rời khỏi Tụ Hiền lâu liền tới một cửa hiệu
bán y phục mua một bộ nam trang, nàng vội vàng thay váy áo trên người rồi phe
phẩy chiết phiến rời đi, bộ dáng phong lưu, phóng khoáng đi đến Nguyệt các.
Vốn là một mĩ nhân khuynh quốc khuynh thành, Nhan Noãn Noãn
mặc nam trang tao nhã vô hạn, khóe miệng nhếch lên thành nụ cười nhạt mê đắm
không biết bao nhiêu thiếu nữa, làn da trắng nõn dưới ánh mặt trời càng trở nên
trong suốt như ngọc lưu ly.
Nguyệt các là thanh lâu nổi danh ở kinh thành, Nhan Noãn
Noãn không hề mất nhiều công sức đã đến được Nguyệt các.
Mà lúc này, trong Nguyệt các…
Trong gian phòng cổ kính mà không kém phần sang trọng, ánh mặt
trời theo hoa văn trên cửa sổ chiếu vào trong phòng làm tăng thêm vẻ sáng sủa,
sạch sẽ.
Long Trác Việt cùng Lam Tiêm Tiêm ngồi cạnh nhay, trong tay
Lam Tiêm Tiêm là một kiện y phục màu tím, mặt trên dùng chỉ kim tuyến thêu hình
rồng uốn lượn, Long Trác Việt ngồi bên cạnh nàng ta ân cần chỉ điểm từng đường
thêu, nét vẽ.
“Tiêm Tiêm, không được, chỗ này không được đảo như vậy nha!”
Long Trác Việt vừa thấy Lam Tiêm Tiêm hạ xuống một đường kim, nghiêm túc chỉ ra
chỗ sai.
“Được!” Gương mặt vốn lạnh lùng của Lam Tiêm Tiêm đã sớm biến
thành bộ dáng chuyên chú, nhu hòa điềm tĩnh như dòng suối nhỏ, vừa nghe thấy
Long Trác Việt nói không được, gương mặt xinh đẹp lộ ra tia ngưng trọng, gật đầu
nói.
“Tiêm Tiêm, ngươi dừng lại một chút, như vậy thật khó coi!”
“Ân!”
Nằm nghiêng trên nhuyễn tháp, Long Cẩm Thịnh một tay chống đầu,
cười yếu ớt nhìn hai hai người trước mắt. Mấy ngày nữa là sinh thần của hắn,
Tiêm Tiêm phá lệ yêu cầu muốn tự mình may cho hắn một bộ y phục, từ cắt đến
thêu đều do nàng tự mình động thủ, vì muốn hình rồng thêm sống động nàng mới nhờ
Long Trác Việt chỉ bảo. Tiêm Tiêm đã nói vậy thì hắn chỉ còn cách mang Long
Trác Việt đến đây thôi.
Lam Tiêm Tiêm cúi đầu, hai hàng lông mi dài khẽ hạ, nhẹ nhàng
lay động tựa như con bướm chuẩn bị cất cánh bay, làn da trong suốt như gốm sứ
dưới ánh mặt trời càng trở nên xinh đẹp, động lòng người hơn cả.
Đột nhiên, ngoài cửa vang lên tiếng nữ tử mềm mại, đáng yêu.
“Ai da, vị công tử này, người không thể vào đó a!”
Ngay sau đó là một giọng nói thanh thúy khác: “Cút