ngay cho
ta!”
Thanh âm vừa dứt, Long Trác Việt đang cúi đầu đột ngột ngẩng
lên, mắt đẹp lộ rõ kinh hỉ: “Noãn Noãn!”
“Hả?!” Long Cẩm Thịnh vừa nghe Long Trác Việt nói vậy, kinh
hãi đến độ từ nhuyễn tháp ngã lăn xuống sàn nhà.
Không đợi hắn chứng thật, cửa phòng đã bị người bên ngoài mở
ra, mọi người nhìn lại, chỉ thấy người bên ngoài vẫn giữ nguyên động tác đá cửa,
một thân trang phục nguyệt sắc, gương mặt nhỏ nhắn ngập tràn tức giận không phải
Nhan Noãn Noãn thì có thể là ai được nữa.
Nhan Noãn Noãn đá cửa phòng, liếc mắt một cái liền thấy Lam
Tiêm Tiêm đang ngồi rất gần Long Trác Việt, vừa nhìn sẽ khiến người ta tưởng là
hai người rất thân thiết, Nhan Noãn Noãn tưởng mình vừa ăn hết cả hũ dấm chua,
cả người bốc lên mùi chua mãnh liệt.
Nhan Noãn Noãn bước nhanh mấy bước đi tới bên cạnh Long Trác
Việt, nhéo lỗ tai hắn: “Được lắm, ngươi dám trốn ta đến thanh lâu?!”
Mặc dù biết rõ Long Trác Việt bị Long Cẩm Thịnh dụ dỗ tới
thanh lâu, nhưng vừa nhìn thấy hắn thân mật cùng với một nữ nhân khác, lý trí
Nhan Noãn Noãn sớm đã bị ghen tuông thổi bay mất.
Long Cẩm Thịnh cùng Lam Tiêm Tiêm bị bộ dáng hung dữ của
Nhan Noãn Noãn dọa cho ngây người.
Gương mặt nữ tử đứng ngoài cửa đầy hắc tuyến, tiểu tử này thật
giả dối mà, đầu tiên lừa nàng nói muốn một gian phòng rồi kêu thêm một vài cô
nương, chờ nàng đưa hắn lên lầu rồi lại giả bộ lỡ lời hỏi nàng Lam Tiêm Tiêm ở
phòng nào, nàng vừa sơ ý nói ra, nào ngờ tiểu tử này vừa đi ngang qua phòng
Tiêm Tiêm liền dừng lại, nhấc chân đá bay cửa phòng. Làm loạn? Đáng giận, Nguyệt
các từ khi nào lại để cho người ta tùy tiện làm loạn?
Nữ tử nọ trừng mặt, biểu tình như thể muốn tìm người thu thập
Nhan Noãn Noãn.
Lam Tiêm Tiêm thấy vậy, vội lên tiếng ngăn cản: “Hoa nương,
là người một nhà cả!” Nàng nói ngắn gọn, vẻ nhu hòa nháy mắt thay thế bằng sự lạnh
lùng quen thuộc.
Hoa nương có chút đăm chiêu nhìn qua Long Cẩm Thịnh, hiển
nhiên nàng ta biết thân phận của đối phương, rồi lại nhìn qua Nhan Noãn Noãn
đang nhéo tai Long Trác Việt, vẻ hiểu biết lui ra ngoài.
Hoa Khê nàng trà trộn trong thanh lâu cũng mấy năm rồi, nếu
còn nhìn không ra một màn kia thì làm gì có tư cách làm tú bà Nguyệt các chứ.
Rõ ràng là thê tử tới bắt gian mà! Có thể bắt gian Hiền vương gia thì chắc chắn
chỉ có Hiền vương phi! Ôi, bắt gian thế nào cũng được, miễn là đừng ảnh hưởng tới
chuyện làm ăn của nàng là tốt rồi!
“Vương phi, mời ngồi!” Đợi Hoa Khê rời đi rồi, Lam Tiêm Tiêm
cung kính hành lễ với Nhan Noãn Noãn nói.
Nhan Noãn Noãn liếc mắt nhìn nàng ta một cái, cũng không ngồi
xuống mà tiếp tục nhéo lỗ tai Long Trác Việt kéo ra ngoài nói: “Về sau không có
sự chấp thuận của ta, không cho phép cùng bất cứ kẻ nào đi ra ngoài!” Lời này
tuy là nói với Long Trác Việt nhưng cũng chính là cảnh cáo Long Cẩm Thịnh.
Long Cẩm Thịnh ngây ngốc nhìn Nhan Noãn Noãn, nhất thời
không biết nên nói cái gì.
“Noãn Noãn, người ta không có làm bậy nha, nàng không cần tức
giận!” Long Trác Việt vừa bước theo Nhan Noãn Noãn ra ngoài vừa vội vàng giải
thích: “Hoàng huynh, huynh mau giải thích cho Noãn Noãn đi!”
Long Cẩm Thịnh nhìn bộ dáng sắp khóc tới nơi của Long Trác
Việt mới hoàn hồn, lên tiếng nói: “Noãn nhi, mọi chuyện không phải như muội thấy
đâu, Tiêm Tiêm mời đệ đệ đến nhờ đệ đệ chỉ giáo đôi điều về thêu thùa thôi!”
Nhan Noãn Noãn buông lỏng tay, quay đầu nhìn Long Cẩm Thịnh.
Bởi vì cải trang xuất cung nên Long Cẩm Thịnh ăn mặc rất đơn giản, cũng là cẩm
bào màu nguyệt sắc thêu tường vân, bên hông thắt đai lưng màu đồng khảm bảo thạch,
khí thế cao cao tại thượng bộc lộ rất rõ ràng. Mặt quan như ngọc, ánh mắt có thần,
khóe miệng nhếch lên thành nụ cười nhạt khiến cả gương mặt tuấn tú tăng thêm phần
mị hoặc.
Nhan Noãn Noãn bất mãn nói: “Hoàng thượng, lúc Việt Việt hữu
dụng thì người nhớ tới hắn, đến khi không thấy hắn hữu dụng liền bỏ mặc, đây là
đạo làm vua sao?” Gương mặt nhỏ nhắn không chút sợ hãi nghênh lên, quật cường
nhìn thẳng Long Cẩm Thịnh nói.
Nhan Noãn Noãn cũng chẳng sợ làm bại lộ thân phận của Long Cẩm
Thịnh, Lam Tiêm Tiêm nếu biết Long Trác Việt là Hiền vương gia thì đương nhiên
biết thân phận hoàng đế của Long Cẩm Thịnh. Huống chi, kiện quần áo trong tay
nàng ta còn đang thêu dở một con kim long, tuy rằng chưa rõ hình dáng nhưng
nàng cũng không phải kẻ ngốc a! Thử hỏi khắp thiên hạ này, ngoại trừ hoàng đế
ra thì ai dám thêu kim long trên quần áo hàng ngày?
Long Cẩm Thịnh sững sờ, dường như bị câu nói của Nhan Noãn
Noãn làm cho mơ hồ, vẻ mặt khó hiểu nhìn nàng: “Những lời này của muội ta nghe
không hiểu?!” Hắn làm sao lại tiểu nhân như vậy được?
Long Cẩm Thịnh thực vô tội, hắn cũng không biết chính mình
đã làm gì sai mà lại khiến Nhan Noãn Noãn có ấn tượng xấu như vậy a!
Lam Tiêm Tiêm im lặng đứng một bên, đôi mắt lạnh băng nhìn
Nhan Noãn Noãn không chớp mắt, trong lòng thầm ngưỡng mộ, Hiền vương phi này ngập
tràn sức sống cùng nhiệt tình, tính tình thẳng thắn, không thích liền nói thẳng
là không thích, không hề che giấu, cũng không hề giả bộ yê