nhìn thấy, nhịn không được cười lớn.
Một người cười sẽ khiến những người chung quanh chú ý, ánh mắt
nghi hoặc của đám người nương theo ánh mắt của người kia nhìn lại, nhất thời tiếng
cười nhạo vang khắp đại sảnh.
“Việt Việt… ngươi… ngươi cũng quá phúc hắc đi… ha ha ha…”
Nhan Noãn Noãn cười đến chảy cả nước mắt, nàng đã biết trước mà, Long Trác Việt
sao có thể vô duyên vô cớ chạy đến phía sau Hoa Khê mà không làm gì được chứ.
Hoa Khê vô duyên vô cớ bị vẽ rùa sau váy mà đương sự lại hồn
nhiên không biết.
Nhan Noãn Noãn cười nghiêng ngả, Long Trác Việt vô tội trừng
mắt nhìn nàng, vẻ mặt mờ mịt, hắn dám chắc là không ai có thể đoán ra con rùa
vĩ đại trên váy Hoa Khê là kiệt tác của hắn.
Nhan Noãn Noãn thấy hắn trưng ra bộ mặt nai tơ thuần khiết,
nhất thời cảm thấy lo lắng. Người đã làm chuyện xấu mà có thể thản nhiên như
không có chuyện gì xảy ra, Long Trác Việt chính là người duy nhất nàng biết.
Hàn Thế Hiên nhướn mày, ánh mắt kỳ quái nhìn Nhan Noãn Noãn,
trên lầu đánh đến hôn thiên địa ám, nàng ta ở đầy cười đến thoải mái, tuy rằng
con rùa kia xác thực khiến người ta cảm thấy buồn cười nhưng là toàn bộ đại sảnh
không có ai cười không cố kỵ như nàng a! Cho dù muốn cười cũng phải có ý tứ một
chút, tùy trường hợp mà cười chứ?
Nữ nhân này quả nhiên khác với người thường mà! Hàn Thế Hiên
lần nữa thầm khẳng định!
Trong đám người vây quanh xem náo nhiệt đột ngột có tiếng
người hút không khí, chỉ thấy một đạo thân ảnh từ trong phòng Lam Tiêm Tiêm
trên lầu hai bay ra ngoài lan can.
Có người kinh hãi, tròng mắt như thể sắp rớt ra tới nơi, với
lực đạo như vậy mà rớt xuống, nếu không chết thì cũng sống dở chết dở a!
“Aaa…”
“Chủ tử?!”
Hai tiếng nói đồng thời vang lên, một là của Lam Tiêm Tiêm,
hai chính là Nhâm Văn Hải.
Lam Tiêm Tiêm vừa thấy thân ảnh kia bay ra, bị dọa đến trắng
bệch mặt mày, hai chân mềm nhũn, ngã ngồi trên đất.
Nhâm Văn Hải vừa thấy Long Cẩm Thịnh từ trong bay ra liền chạy
vội lại muốn đỡ, miễn cho Long Cẩm Thịnh một vài vết thương do va chạm.
Nhan Noãn Noãn thu lại ý cười, nhìn Long Cẩm Thịnh lắc lư
trong không trung rồi lại nhìn Hàn Thế Hiên nói: “Còn thất thần cái gì, không
đi cứu người?”Tuy rằng nàng tin tưởng Long Cẩm Thịnh không có chuyện gì nghiêm
trọng, nhưng đối phương tốt xấu gì cũng là một hoàng đế, nếu chỉ ngồi một bên
xem náo nhiệt thì có vẻ không tốt cho mấy. Nàng chính là một người tốt bụng a!
Hàn Thế Hiên khinh thường nhìn Nhan Noãn Noãn rồi mới tung
người đỡ lấy Long Cẩm Thịnh trong không trung, đưa hắn xuống đại sảnh.
Nhan Noãn Noãn nhìn Long Cẩm Thịnh, thấy hắn bị đánh đến bầm
dập mặt mày, hai hốc mắt đều bị đánh đến thâm đen cả, hai má đầy máu bầm, gương
mặt anh tuấn tiêu sái giờ phút này sưng lên hệt như đầu heo.
Long Cẩm Thịnh phẫn nộ trừng mắt, đẩy Hàn Thế Hiên ra, nổi
giận đùng đùng muốn đi lên lầu hai, bộ dáng như thể muốn quyết đấu lần nữa.
Hoa Khê thất kinh lao tới, thấy Long Cẩm Thịnh bình an vô sự
mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chạy lên phòng Lam Tiêm Tiêm tìm vị đại thần
bên trong can ngăn.
“Chủ tử, chúng ta mau trở về thôi, còn đánh nữa nhất định sẽ
xảy ra chuyện a!” Nhâm Văn Hải giữ chặt Long Cẩm Thịnh, tận tình khuyên nhủ.
Đường đường là vua của một nước lại ở thanh lâu tranh chấp nữ
nhân với người khác, hơn nữa đối phương lại còn là Thanh Long đường chủ của Thần
Tôn giáo, muốn Thái hậu không biết là không có khả năng, bị giáo huấn cũng là
chuyện khó tránh khỏi, nhưng nếu lão không ngăn cản, để Hoàng thượng tùy ý đánh
tiếp, giáo huấn của Thái hậu chắc chắn sẽ không đơn giản chỉ là giáo huấn thông
thường!
Thái hậu chính là công chúa hòa thân từ Tuyết quốc, bà ta
cùng với Thần Tôn giáo đều là người Tuyết quốc, tuy Thần Tôn giáo này độc lập với
tứ quốc nhưng cũng có quan hệ mật thiết với hoàng thất Tuyết quốc a, mối quan hệ
này cũng đủ để Thái hậu tôn kính Thần Tôn giáo, mỗi khi nhắc tới đều hận không
thể công khai gia nhập vậy.
Hoàng thượng thích Lam Tiêm Tiêm của Nguyệt các, Thái hậu đối
với chuyện Hoàng thượng trêu hoa ghẹo nguyệt sẽ tưởng là người làm việc không đứng
đắn, chơi bời lêu lổng không lo chuyện quốc gia đại sự, bề ngoài thì cũng nặng
nhẹ vài câu nhưng trong lòng thì thầm vui sướng.
Lúc này đây, Nhâm Văn Hải cảm thấy, với sự hiểu biết của lão
về Thái hậu, sợ là bà ta sớm đã giận tím mặt.
Long Cẩm Thịnh vốn đang phẫn nộ, dưới sự cảnh báo cùng nhắc
nhở của Nhâm Văn Hải, rất nhanh bình tĩnh lại, lửa giận trong mắt phượng chậm
rãi tiêu tán, cước bộ cũng sớm đã dừng lại. Hắn thoáng nhìn Nhâm Văn Hải rồi lại
nhìn Lam Tiêm Tiêm đang ngã ngồi dưới chân cầu thang, nhíu mày khó xử.
Hắn đi rồi thì Tiêm Tiêm phải làm sao bây giờ? Trác Dương
kia liệu có từ bỏ ý đồ không? Hôm nay hắn và Trác Dương giao đấu, chỉ sợ hắn đi
rồi, Trác Dương sẽ trút giận lên Tiêm Tiêm thì nàng phải làm sao?
Càng nghĩ, Long Cẩm Thịnh càng cảm thấy lo lắng, như thế nào
cũng không nỡ bỏ rơi Lam Tiêm Tiêm để hồi cung.
Nhâm Văn Hải thấy Long Cẩm Thịnh do dự, vội vàng chỉ vào
Nhan Noãn Noãn, cất tiếng nói: “Chủ tử, kh