Thái định đánh tiếp, nhưng khi nhìn thấy người bị đánh là Long Trác Việt, cả
người liền ngây dại, sắc mặt chốc lát xám trắng, chính là rất nhanh, liền thu
liễm, thong dong thu hồi tay, lạnh nhạt quét mắt nhìn Nhan Noãn cùng Long Trác
Việt một cái:“Chê cười, Noãn nhi, không nghĩ tới sau khi ngươi gả đi càng làm
càn , ngay cả nhị thúc đều dám tùy ý chửi bới, ánh mắt ngươi thế nào chỉ thấy
ta đánh vương gia , nơi này có ai thấy được?”
Giọng nói của
ông trầm thấp, tràn ngập cảm giác áp bách, hai mắt lạnh lùng tràn đầy uy nghi
nhìn một vòng, tất cả mọi người trên đại sảnh đều cúi đầu, dường như là thương
lượng tốt, đều lắc đầu nói:“Nô tài [ nô tỳ '> không có nhìn thấy.”
Nhan Hướng
Thái vừa lòng nhếch môi, ánh mắt khiêu khích nhìn Nhan Noãn.
Đánh vương
gia là tội lớn, nếu là người khác, nhất định trốn không thoát tội danh coi rẻ
hoàng gia đắc, nhưng vương gia này không phải người khác, là một tên ngốc, Long
Trác Việt ngày thường cũng không ít lần bị người đánh qua, ông thân là Hầu gia,
tất nhiên sẽ không theo như mấy công tử thế gia bình thường lấy khi dễ Long
Trác Việt làm vui, nhưng sẽ không để ý tới thân phận vương gia của Long Trác Việt,
nắm cái mũi dắt đi, ông chính là đánh, thì thế nào.
Nhan Noãn
ngực nhất thời trầm xuống, giống như có khối đá lớn nháy mắt đè ép, tức giận đến
nàng thiếu chút nữa không chịu được.
Con mẹ nó,
ngươi còn có thể lại vô sỉ một chút không.
Rất không
biết xấu hổ , da mặt của Nhan Hướng Thái sợ là bom nguyên tử ném tới cũng không
ảnh hưởng, một câu nói dối cư nhiên có thể nói đúng lý hợp tình như thế.
Cặn bã, thực
mẹ nó cực phẩm trong cặn bã.
Nhan Lăng
và Nhan Xảo vốn lo lắng Nhan Hướng Thái có thể bởi vì đánh Long Trác Việt một
cái tát mà chọc phiền toái hay không, nhưng vừa nghe ông nói như vậy, hai người
lập tức nhẹ nhàng thở ra.
“Nhị muội,
phụ thân tốt xấu cũng là nhị thúc ngươi, ngươi chẳng phân biệt được tôn ti như
thế, là muốn đẩy phụ thân vào tội bất nghĩa sao? Nói như thế nào phụ thân cũng
đã ngậm đắng nuốt cay đem ngươi nuôi nấng lớn lên, đối đãi ngươi không tệ, Nhan
gia như thế nào lại có một người bất hiếu như ngươi, thật sự làm cho chúng ta
quá thất vọng.” Nhan Lăng nói một phen chính nghĩa, làm Nhan Noãn có vẻ bất
trung bất hiếu bất nghĩa .
Ngậm đắng
nuốt cay? A phi, lời như vậy mà các ngươi cũng dám nói ra, quả nhiên, luận về
không biết xấu hổ, không thể nghi ngờ là thiên hạ vô địch .
Nhan Xảo
ngay sau đó châm chọc nói:“Nuôi súc sinh còn biết phải báo ân chủ nhân, xem ra
Nhan gia là nuôi không nàng .”
Quả thực
ngay cả súc sinh cũng không bằng!
Nhan Noãn
răng nanh ma sát soàn soạt rung động, một ngụm răng trắng cơ hồ muốn cắn nát.
Đột nhiên,
nàng cảm giác được ống tay áo của mình bị người dùng lực khẽ động vài cái, quay
đầu lại, chỉ thấy Long Trác Việt rưng rưng điềm đạm đáng yêu nhìn chính
mình:“Noãn…… Noãn Noãn, người ta thật sợ, đi !”
Giọng nói
nghẹn ngào mang theo vô tận ủy khuất, ánh mắt trong suốt thỉnh thoảng liếc mắt
nhìn Nhan Hướng Thái một cái, nơm nớp lo sợ.
Nhan Noãn
chỉ tiếc rèn sắt không thành thép trừng mắt Long Trác Việt, đáy lòng không ngừng
rít gào: Làm sao có thể mau quên như vậy? Chính là nàng còn không có nói ra, cả
người liền bị một cỗ lực đạo lôi kéo ra bên ngoài.
“Uy uy uy,
ngươi sao lại thế này, làm sao kéo ta?” Sổ sách còn không có tính toán thật tốt,
Nhan Hướng Thái một câu không ai nhìn thấy đã muốn giải quyết xong sao? Nàng
Nhan Noãn là người dễ bị bắt nạt như vậy sao.
“Noãn Noãn,
ngươi đánh không lại hắn , hảo hán không ăn thiệt trước mắt.” Hai mắt Long Trác
Việt đẫm lệ lưng tròng đối với Nhan Noãn dạy bảo nói, bước chân lại giống như
gió.
Nhan Noãn
giật mình sửng sốt một chút, ngưng mắt suy tư về lời nói của Long Trác Việt, lửa
giận vốn vọt tới yết hầu cũng dần dần đè ép đi xuống, tuy rằng lời này của Long
Trác Việt rõ ràng là đề cao chí khí người khác, diệt uy phong của chính mình, bất
quá nàng cũng phải nhận rõ sự thật, người không hề có chiến khí như nàng chống
lại Nhan Hướng Thái người có chiến khí cấp cao, thật sự không phải chịu thiệt một
chút hai chút.
Đúng vậy, hảo
hán không ăn thiệt trước mắt.
Không nghĩ
tới Long Trác Việt còn hiểu một câu như thế.
Còn có một
câu, quân tử báo thù, mười năm không muộn.
Nhan Hướng
Thái nợ thân thể này cũng đồng thời nợ nàng, sợ so với biển còn sâu hơn. Chờ,
nàng nếu bỏ qua như vậy, nàng sẽ không gọi là Nhan Noãn.
Thế nhưng
khối thân thể này của nàng lại không thể tu luyện chiến khí, trong trí nhớ,
Nhan Noãn đã từng thực cố gắng muốn tập chiến khí, nhưng kết quả đều thất bại,
về phần nguyên nhân vì sao thân là người Nhan gia, trong tộc mỗi người đều có
thể tu tập chiến khí, mà nàng không thể, đến nay chưa lý giải, vì thế tất cả mọi
người nhận định nàng là triệt để phế vật.
Trước kia
Nhan Noãn không được, không có nghĩa là nay Nhan Noãn không được, nàng cũng
không tin , không có gì là trời sinh không thích hợp, hoặc là không được .
Hai mắt
trong trẻo của Nhan Noãn phụt ra kiên định mà lại sắc bén, giống
