.., Cảnh Niên bây giờ đi qua hôn cha, sau đó qua hôn mẹ nha." An Manh Manh vừa cười đối với Cố Cảnh Niên nói, vừa quay đầu nhìn lại.
Cô liếc mắt liền thấy hình ảnh Niệm Kiều cùng Cố Hành Sâm mười ngón tay đan xen, sau đó cô liền ngây người, trong đầu thoáng qua cực nhanh cảnh tượng mình và người khác mười ngón tay đan xen, tim, chợt đau xót, đau đến nỗi cô suýt nữa la lên.
Niệm Kiều thấy cô đau đớn vặn lông mày, còn tưởng cô bị làm sao, vội vàng buông lỏng tay Cố Hành Sâm ra chạy tới, "Manh Manh, cậu làm sao vậy? Có phải là không thoải mái hay không? Có muốn mình gọi bác sĩ không?"
An Manh Manh thả Cố Cảnh Niên xuống, khoát tay áo nói: "Nhìn cậu khẩn trương kìa, mình không sao, chỉ là vừa rồi hô hấp có chút không thuận, mình đi ra ngoài hít thở không khí một chút."
Nhìn bóng lưng cô vội vàng chạy ra khỏi phòng bệnh, Niệm Kiều không khỏi thở dài một tiếng, sau lưng, lại truyền đến một tiếng hỏi của ‘ Thần Tiên ’ ——
"Cô ấy chia tay với Lạc Quân Việt rồi hả?".
Niệm Kiều quay đầu trở lại, chép miệng, "Cố Hành Sâm, anh rõ ràng là cái gì cũng không nhìn thấy, tại sao chuyện gì anh cũng biết nhiều hơn em vậy?"
Cố Hành Sâm lập tức liền bật cười, "Bởi vì em đần hơn anh."
"Rõ ràng là anh so với em còn đần hơn, được rồi?" Niệm Kiều vừa nói vừa ôm Cố Cảnh Niên đi tới.
Vừa đến bên giường bệnh, Cố Cảnh Niên lập tức mở miệng, "Cha, con xin lỗi."
Cố Hành Sâm đưa tay, Niệm Kiều đem tay của anh kéo đến bên cạnh gò má của Cố Cảnh Niên, anh sờ sờ, giọng điệu ôn hòa, "Không có sao, cha không có giận Cảnh Niên đâu."
"Ân, cha là tốt nhất, Cảnh Niên là đứa bé ngoan." Cố Cảnh Niên nói xong cũng đi đến gần, ở trên mặt Cố Hành Sâm hôn xuống.
Sau đó, quay lại úp sấp trên người Niệm Kiều, cũng hôn lên khóe môi Niệm Kiều một cái.
Sau đó, hắn lục đục từ trên giường leo xuống, hướng về phía hai người nói: "Cha mẹ, con đi tìm dì Manh Manh, hai người cứ tùy ý ha!"
Niệm Kiều trợn mắt hốc mồm, cái gì gọi là cha mẹ hai người cứ tùy ý hả? Tùy ý sợi len a!
Cửa vừa đóng lại, Niệm Kiều lập tức thở dài, quay đầu lại nói với Cố Hành Sâm: "Cố Hành Sâm, em muốn biết giữa Manh Manh cùng Lạc Quân Việt rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, anh nói cho em biết được không?"
Cố Hành Sâm nhướng mày, Lão Đại mất hứng, "Không được"
"Tại sao không được?" Niệm Kiều dịch sát người lại, cầm lấy ngón tay út của anh, nhẹ nhàng sờ.
Cố Hành Sâm bị cô làm cho tâm ngứa ngáy, nhưng vẫn cố gắng giả bộ, "Tại sao phải nói cho em biết?"
Niệm Kiều hung hăng nhéo mu bàn tay của anh, bất mãn bĩu môi, "Cố Hành Sâm anh đúng là đồ xấu xa! Cố tình khơi tính tò mò của em lên, rồi lại không nói cho em biết đáp án, cảm giác như thế cực kỳ khó chịu anh có biết không?"
Cố Hành Sâm nhỏ giọng cười, lúc này chợt đưa tay chỉ môi của mình, "Hôn anh, anh liền nói cho em biết."
Niệm Kiều còn lâu mới trúng kế của anh, cái lão hồ ly xấu xa này, dù có hôn anh, anh cũng sẽ không dễ dàng nói nguyên nhân với mình!
Trong mắt lóe lên một tia giảo hoạt, cô đi đến gần, cách môi anh còn có mấy millimet thì dừng lại, thanh âm kiều mỵ mê người, "Cố Hành Sâm, nói cho em biết, Manh Manh cùng Lạc Quân Việt tại sao lại chia tay đi?"
Cố Hành Sâm cả người căng thẳng, đáng chết! Con Yêu Tinh này, lại đang dụ dỗ mình!
Nhưng bây giờ vết thương trên tay hắn còn chưa khỏe, đi bắt lời của cô chưa chắc có thể bắt được, mà đang ở trong bệnh viện, cô khẳng định sẽ không muốn cùng mình làm loạn!
Hơi thở của anh có chút rối loạn, cắn răng nói: "Không hôn, anh sẽ không nói cho em biết."
Niệm Kiều cười, đến gần một millimet, thở ra khí nóng toàn bộ phun trên mặt anh, ẩm ướt, ngứa một chút, "Thật không muốn nói cho em biết?"
Cố Hành Sâm vẫn cố kiên trì, nhất quyết không chịu đầu hàng, "không hôn. . . . . . Anh nhất định sẽ không nói cho em biết!"
Niệm Kiều nhất thời giận lên, một tay níu lấy cổ áo của anh, hung ác nói: "Nói hay không?"
Cố Hành Sâm đuôi lông mày nhảy lên, một bộ ‘ Anh không nói em có thể làm gì được anh ’!
Niệm Kiều giận đến thiếu chút nữa hộc máu, đôi tay ở trước ngực gãi gãi, cuối cùng bất đắc dĩ ôm cổ anh làm nũng: "Cố Hành Sâm, chú, lão công, anh nói cho em biết đi mà, tại sao Manh Manh lại cùng Lạc Quân Việt tách ra, nói cho em biết nói cho em biết đi ~~"
Đây cũng không phải là lần đầu tiên cô làm nũng, chỉ là khi nghe thấy cô nói ‘ lão công ’ Cố Hành Sâm nghe được hai chữ này trong lòng trong miệng đều là mật đường, nhất thời buông miệng, "Được rồi, nói cho em biết."
Niệm Kiều lập tức mặt mày hớn hở, chủ động hôn anh một cái, "Nói đi, tại sao."
Cố Hành Sâm vừa nói, vừa lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ, " An Manh Manh cùng Lạc Quân Việt chia tay là điều tất nhiên."
"Tại sao?" Niệm Kiều vặn lông mày, bọn họ yêu nhau như vậy, hơn nữa Lạc Quân Việt nghe lời An Manh Manh như vậy, đối với cô ấy tốt như vậy, tại sao bọn họ chia tay trái lại là điều tất nhiên đây?
"Ở thời điểm em chưa biết mình là con gái của Triển Thiên Lăng, em cảm thấy chúng ta ở chung một chỗ, thì được coi là cái gì?"
Niệm Kiều sửng sốt, lâm vào một mảng mờ mít, chuyện này là sao chứ?
"Sao? Không biết?" Cố Hành Sâm n
