The Soda Pop
Ông Xã Satan Đến Gõ Cửa

Ông Xã Satan Đến Gõ Cửa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217863

Bình chọn: 9.00/10/1786 lượt.

sờ soạng một cái, "Chậc chậc ——Cố Hành Sâm, nơi này của anh xúc cảm vẫn còn tốt như vậy!"

Cố Hành Sâm: ". . . . . ."

Sáng sớm đã ăn đậu hũ của người ta lại còn bình luận như vậy!

Anh vươn tay, nhẹ nhàng đem lấy cả người cô kéo vào trong ngực mình, bàn tay từ cổ áo của cô thăm dò vào, bao lại một bên đẫy đà của cô, học bộ dáng của cô nói: "Chậc chậc —— Cố Niệm Kiều, cái nơi này của em xúc cảm vẫn còn như tốt như vậy!"

Niệm Kiều không có da mặt dày như anh, cả khuôn mặt lập tức đỏ lên, "Sắc lang!"

"Em sờ anh thì có thể, anh sờ em lại là sắc lang?" Cố Hành Sâm mày kiếm nhếch lên, ánh mắt true tức.

Niệm Kiều 囧.

Người nào đó sáng sớm hăng hái bừng bừng, vuốt vuốt vài cái đã tức giận!

Một cái tay khác kéo cái mông Niệm Kiều, trực tiếp đem lấy cả người cô bỏ vào trên người mình.

Niệm Kiều kinh hãi, sau lưng có cái cây chống đỡ mông mình, cô cho dù dùng đầu ngón chân để suy nghĩ cũng biết đó là cái gì!

Tiểu Cố Hành Sâm, mới sáng sớm có cần phải hưng phấn như thế không?

Nhưng bây giờ đã chín giờ rồi, nếu không rời giường, thật sự không được ổn lắm.

Niệm Kiều quay đầu lại, đáng thương nhìn tới trước anh: "Lần sau bồi thường anh được không?"

Cố Hành Sâm mới không để ý tới cô, trực tiếp vén cao váy ngủ cô, thoát quần lót của anh, nhấc mông của cô lên liền rất nhanh đi vào.

Thân thể chợt trước chợt sau, chợt cao chợt thấp, Niệm Kiều rất nhanh liền toàn thân xụi lơ vô lực, trực tiếp dựa vào trên người Cố Hành Sâm.

Mà lúc này, Cố Hành Sâm chợt chế trụ hông của cô, lật người lại, hai người tư thế thành kẻ trước người sau.

Niệm Kiều nửa người trên cơ hồ là dán xuống ga giường, hai đầu gối quỳ trên giường, chỉ có cái mông nhổm cao lên, còn người kia đang ra sức đụng chạm.

Tư thế như vậy cô sợ nhất rồi, bởi vì anh tiến vào sâu, dùng sức cũng mãnh liệt.

Kết quả, cô rất nhanh liền lên đến cao triều, trong óc trống rỗng, đôi tay gắt gao níu lấy ga giường phía dưới .

Sau khi cô qua cao triều, người khác còn chưa có tận hứng, lại đem cô lăn qua lộn lại giày vò, đến cuối cùng cô thật sự là vô lực rồi, khóc cầu xin anh, đến lúc anh mủi lòng, lúc này mới bỏ qua cho cô.

Mà kết quả cuối cùng, Niệm Kiều ngày hôm đó không có xuống giường được, cả ngày ngồi phịch ở trên giường, ba bữa cơm cũng do Cố Hành Sâm mang lên.

Ngày thứ hai cô xuống lầu, Cố Hành Diên mặc dù làm bộ trấn định, nhưng ánh mắt lại một lần cũng không dám nhìn Niệm Kiều.

Cố Cảnh Niên lại không kiêng kị như vậy, trực tiếp nhìn Niệm Kiều, hai cái tay nhỏ bé che miệng của mình lại, cười trộm cười trộm lại cười trộm!

Niệm Kiều lúc ấy thật sự có xung động muốn xoay người về phòng làm thịt tên Cố Hành Sâm kia! Đều là tên khốn kia không tốt!

Cố Hành Sâm vừa lúc này bước xuống lầu, khi đi đến cửa cầu thang liền nhận được ánh mắt giết người của Niệm Kiều, anh thiếu chút nữa hụt chân từ trên cầu thang lăn xuống.

Rồi sau đó, anh bình tĩnh xoay tầm mắt, mặt vô tội giống như không biết chuyện gì!

Niệm Kiều yên lặng ở trong lòng rống giận: Cố Hành Sâm, cái tên khốn kiếp này!



Những ngày sau này cuộc sống hết sức hạnh phúc, bình thường Cố Hành Sâm phải đi làm, nhưng bởi vì Cố Hành Diên cũng đã trở lại Cố thị làm việc, nên Cố Hành Sâm cũng không bận rộn như ngày trước nữa.

Một nhà ba người ở thời điểm cuối tuần sẽ đi ra ngoài dã ngoại, thời điểm không muốn đi ra ngoài liền ở nhà xem TV, hoặc là đi dạo phố, tìm một nhà hàng thoải mái, ngồi xuống một buổi chiều.

Mỗi lần như vậy, Niệm Kiều cảm thấy rất bội phục Cố Hành Sâm!

Phụ nữ, thỉnh thoảng thích lại có suy nghĩ này, thích tìm nơi an tĩnh, tìm một quán có phong cách, nán lại một ngày.

Nhưng với đàn ông thì hoàn toàn bất đồng, bọn họ thích những nơi xa hoa truỵ lạc, ăn uống linh đình, rất ít thích cùng phụ nữ ở chung một chỗ, một người, lẳng lặng qua một ngày.

Ngày hôm đó, Niệm Kiều cắn ống hút, một tay chống cằm, nhìn chằm chằm người đàn ông ngồi đối diện.

Cố Hành Sâm ngước mắt chống lại tầm mắt của cô, nhếch môi hỏi: "Sao vậy?"

Niệm Kiều lắc đầu, "Không có gì, chỉ là muốn nhìn anh một chút."

Cố Hành Sâm đứng dậy đến bên người cô, ôm cô vào trong ngực, "Nhìn không ngán?"

"Sẽ không, dáng dấp của anh đẹp mắt như vậy, làm sao lại nhìn chán đây." Niệm Kiều vừa nói vừa đưa tay sờ sờ mặt của anh.

Hơn nữa, anh cũng ba mươi ba tuổi rồi, rất nhanh sẽ sang ba mươi bốn tuổi, nhưng anh chẳng những không có dấu vết lão hóa, ngược lại càng ngày càng có mị lực.

Thường khi hai người cùng nhau ra ngoài, trên đường liên tiếp có hoa dại hướng Cố Hành Sâm liếc mắt đưa tình, mà Niệm Kiều lại không có người hỏi thăm.

Có lúc cô còn hoài nghi, bản thân cô có phải là hòa tàn ít bướm(*), nếu không sao lại không ai để ý mình chứ?

[(*) ví với người phụ nữ già bị ruồng bỏ, như viên ngọc không còn đáng giá'>

Cô dĩ nhiên sẽ không biết, khi có người đàn ông khác có ý nghĩ dòm ngó cô, đều sẽ bị Cố Hành Sâm bóp chết!

Anh chỉ cần một cái ánh mắt, cũng đủ để cho đối phương tim gan run sợ.

Huống chi ở G thị, người hơi có chút đầu óc cũng biết, Nhị thiếu gia Cố gia là khó chọc đến cỡ nào!

Mặt khác, cũng đừng chọc Cố Niệm Kiều!