Phượng Tàn Phi Cẩm Tú Thiên Hạ

Phượng Tàn Phi Cẩm Tú Thiên Hạ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327380

Bình chọn: 9.5.00/10/738 lượt.

ạc Tuyết hốt hoảng kêu lên, tiểu nha đầu năm đó mới tám, chín tuổi, hôm nay đã là một cô nương duyên dáng yêu kiều rồi ! Trên gương mặt còn có rất nhiều bóng dáng của Thượng Quan Vũ Điệp, xinh đẹp đáng yêu.

Long Khuynh Nhã tiến lên, quỳ xuống trước mặt Lạc Tuyết, nói: "Khuynh Nhã gặp qua di nương!"

"Di nương?" Lạc Tuyết che kín miệng, trong nhất thời không phản ứng kịp.

"Lạc nhi, Thượng Quan Vũ Điệp nửa năm trước đã qua đời vì bệnh rồi, trước khi đi nàng giao phó, muốn Khuynh Nhã thay nàng nói lời xin lỗi, còn nói, bất luận như thế nào, đều là máu mủ, các ngươi cuối cùng vẫn ra tỷ muội ruột, nàng nhận thức rồi!" Long Ngạo Thiên giải thích.

Lạc Tuyết trong nháy mắt ngốc trệ, Thượng Quan Vũ Điệp chết? Nàng không không còn hận nàng nữa rồi ư?

Nhìn nước mắt của Khuynh Nhã, thân thể Lạc Tuyết run rẩy, từ từ đỡ Khuynh Nhã dậy, giọng nói mang theo nghẹn ngào, "Khuynh Nhã, để di nương nhìn con kỹ một chút nào, ta cũng không hận mẹ con nữa, không hận. . . . .

Lạc Tuyết và Khuynh Nhã ôm nhau khóc, khóe măt Long Ngạo Thiên cũng chảy ra những giọt nước mắt cảm động.

"Khuynh Nhã, con vào trong đại sảnh trước đi, cha có lời muốn nói với di nương con."

"Dạ, cha. Di nương, Khuynh Nhã đi xuống trước!"

Trong nháy mắt Lạc Tuyết nghĩ tới rất nhiều chuyện, tất cả những chuyện năm đó nhanh quá lướt nhanh qua đầu nàng, nàng nhỏ giọng nói: "Vương Gia, ba người chúng ta dây dưa nhiều năm như vậy, đến đây đã kết thúc! Nàng. . . . . . đã chết thật rồi sao?"

"Lạc nhi, không cần nghĩ quá nhiều, quá khứ nên để cho nó đi qua đi, nàng bây giờ, không phải sống rất hạnh phúc hay sao? Ta nhìn ra, Phong Liệt Diễm xem nàng như trân bảo, như vậy là đủ rồi!"

"Những năm này, ta không ngừng nằm mộng cùng nàng gặp nhau ở trên phố Trường An, nhớ đến gương mặt của nàng, nghĩ tới tình yêu của chúng ta lúc đó, những hồi ức này đã giúp ta chống đỡ và tiếp tục sống cho đến bây giờ. Tới thăm nàng, ta thật sự đã lấy hết tất cả dũng khí của mình, sợ Phong Liệt Diễn đối xử không đủ tốt với nàng, vừa sợ nàng hạnh phúc, trong lòng không còn nhớ đến sự tồn tại của ta.”

"Lạc nhi, sáu năm qua, nàng có. . . . . . từng nhớ ta không?"

Long Ngạo Thiên không kiềm chế được ôm lấy Lạc Tuyết, rơi lệ.

Trong lòng Lạc Tuyết run lên, tay phải nâng lên lưng Long Ngạo Thiên, cũng ôm thật chặt hắn.

"Vương Gia, ta làm sao có thể quên ngươi? Ngươi là người đầu tiên ta yêu Lạc Tuyết, vĩnh viễn sẽ không quên! Ngươi vẫn luôn ở trong đáy lòng Lạc Tuyết!"

"Tốt, tốt, có những lời này của Lạc nhi, là đủ rồi! Lạc nhi, ta muốn nàng mãi mãi hạnh phúc, nhé! Phong Liệt Diễm là một nam nhân tốt, hắn so với ta tốt hơn, hắn có thể mang hạnh phúc tới cho nàng, nàng lựa chọn hắn, đúng!"

Lạc Tuyết gật đầu, lâu sau, mới rời khỏi lòng Long Ngạo Thiên, cười rực rỡ, "Vương Gia, sau này hoan nghênh ngươi tới Sơn Trang!"

"Được! Ta nhất định sẽ tới, chỉ sợ tới nhiều, tướng công của nàng sẽ tức giận!" Long Ngạo Thiên cũng hài hước .

"Ha ha. . . . . . Ha ha, bởi vì mấy người các ngươi, khiến chàng đứng ngồi không yên!" Lạc Tuyết mím môi khẽ cười nói.

"Đúng rồi, đây là quà sinh nhật hoàng huynh đưa cho nnagf, muốn nàng nhận lấy." Long Ngạo Thiên khối ngọc bội hình rồng ra, đưa cho Lạc Tuyết.

Lạc Tuyết xem một chút, cau mày nói: "Có phải quá quý trọng rồi không?"

"Không sao, hoàng huynh nguyện ý cho, nàng hãy thu đi!" Long Ngạo Thiên ánh mắt mơ hồ nói.

"Oh." Lạc Tuyết chỉ đành phải đáp lời, nhận khối ngọc bội này.

Hai người vừa mới vào đại sảnh, mấy người chờ trong phòng đã đứng dậy, Yến Băng Hàn trực tiếp đến đây, kéo cánh tay Lạc Tuyết đi ra ngoài, Phong Liệt Diễm nhanh chóng hô to: "Ngươi làm gì vậy? Trước mặt mọi người cướp người vậy sao?"

Đáng tiếc Yến Băng Hàn ngoảnh mặt làm ngơ, Lạc Tuyết bật cười quay đầu lại, khẽ gật đầu với Phong Liệt Diễm một cái, Phong Liệt Diễm mới ngồi xuống một lần nữa, nặng nề uống một ngụm trà.

"Này, nơi này không ai rồi, ngươi có thể nói!" Lạc Tuyết dừng bước lại, rút cánh tay về nói.

"Lạc nhi, nói cho ta biết, Phong Liệt Diễm đối với nàng rất tốt, phải hay không? Ta nhẫn nhịn sáu năm, chỉ muốn biết nàng có thật sự sống vui vẻ hay không?" Yến Băng Hàn ánh mắt lấp lánh, thâm tình nhìn Lạc Tuyết.

"Umh, ta rất khỏe." Lạc Tuyết nhẹ giọng đáp.

"Ừ, trên thực tế ta đã nhìn ra. Lạc nhi, nàng nhớ, chỉ cần có một ngày, Phong Liệt Diễm phụ nàng, ta sẽ cướp nàng từ trong tay hắn đi, bởi vì, nữ nhân Yên Băng Hàn ta yêu, tuyệt đối không thể bị một chút xíu tổn thương nào!"

Lạc Tuyết lộ vẻ xúc động, "Yến Đại Ca, cám ơn ngươi, cám ơn ngươi đối xử tốt với ta, ta nhất định sẽ sống thật vui vẻ!"

"Những năm tháng không có nàng, ta sống rất cô đơn, không có bất cứ nữ nhân nào có thể làm ta động lòng được nữa, Lạc nhi yêu nàng, là chuyện cả đời." Trong lời nói của Yến Băng Hàn có vô tận cô đơn.

Tim Lạc Tuyết đập mạnh và loạn nhịp, nàng vô ý tổn thương hắn, cũng trong lúc mơ hồ, làm tổn thương toàn bộ. . . . . .

"Bình Dao công chúa, có khỏe không?" Lạc Tuyết đổi đề tài, tránh cho Yến Băng Hàn tiếp tục đau lòng hơn.

"Nàng đã lập gia đình, phò mã rất thích nàng, nà


XtGem Forum catalog