n nắm rõ như lòng bàn tay như
trước kia. Quả nhiên y không phụ lời khen tặng của Phụ hoàng năm đó dành cho y, “Bản tính thông minh, trái tim trong sáng.”
Phạm Thống
vẫn chưa hiểu hoàn toàn, nhưng không hỏi tới, chỉ nói: “Sáng nay Phạm mỗ nhận được thư của Tứ Vương gia do chim bồ câu đưa đến. Trong thư Tứ
Vương gia nói rằng, đường đi qua Lâm Quốc chắc chắn nguy hiểm, nhưng
hoang mạc cũng khó đi không kém. Cho nên mong Hoàng thượng trước tiên
hãy dừng lại ở Ô Quốc một vài ngày, đợi người cử đến một đội quân xuất
phát từ Hoàng Triều đi thử đường hoang mạc, rồi mới nghênh đón Hoàng
thượng thánh giá.”
Mộ Dung Thần Duệ hơi nheo mắt đẹp, thần sắc trở nên thâm trầm lạnh lẽo.
Lộ Ánh Tịch nhìn hắn, biết hắn đang suy nghĩ điều gì, cũng biết hắn đương
nhiên cũng nhìn thấu mọi việc. Đề xuất của Mộ Dung Bạch Lê vừa có lợi
lại vừa có hại. Như vậy cái lợi là chẳng những bọn họ có thể an toàn trở lại Hoàng Triều mà còn có thể kéo dài thời gian. Nếu Mộ Dung Bạch Lê có ý định mưu phản, thì có thêm nhiều thời gian để bày mưu tính kế.
Mộ Dung Thần Duệ không lo âu quá lâu, quả quyết nói: “Quay lại đường cũ, chúng ta chờ ở Ô Quốc.”
Lộ Ánh Tịch nhìn thẳng vào đôi mắt sâu sắc của hắn, khẽ mỉm cười. Nếu như nàng là hắn, nàng cũng sẽ lựa chọn như vậy.
Thế là bão cát lại nổi lên. Tuấn mã và lạc đà cùng song hành xuyên qua ánh
nắng chói chang trên hoang mạc. Đoàn người lưu lại những dấu chân sâu
cạn khác nhau, nhưng rất nhanh lại bị cát che lấp không để lại vết tích.
Nhóm người vì tránh tai mắt gián điệp mà cải trang thành đoàn thương nhân
Lâm Quốc đang dừng chân tại một thành nhỏ tại biên giới.
Đêm đến, Lộ Ánh Tịch và Mộ Dung Thần Duệ thắp đèn tán gẫu trong phòng ở nhà trọ.
“Thần, chàng không lo lắng sẽ phát sinh chuyện soán ngôi sao?” Lộ Ánh Tịch
cười nhìn hắn. Dưới ánh nên lung linh mờ ảo, khuôn mặt khí khái anh hùng của hắn thêm vài phần dịu dàng.
“Cân nhắc thiệt hơn, nhất thiết
phải lựa chọn.” Mộ Dung Thần Duệ nhếch môi cười, lại nói: “Không phải là nàng muốn nghe Trẫm nói rằng, Trẫm vì an toàn của nàng và bé con đó
chứ?”
“Cái đó chỉ là một trong những nguyên nhân, đúng không?” Lộ Ánh Tịch nghiêng đầu nhìn hắn, ý cười dịu ngọt.
“Ừ.” Mộ Dung Thần Duệ cũng không giấu diếm. Hắn trầm mặc trong giây lát,
nhíu mày suy nghĩ kỹ mới nói: “Chỉ là trong lòng Trẫm chập chờn một loại cảm giác. Tiền bối Huyền môn dẫn Trẫm tiếp cận Lâm Quốc, chắc chắn là
có hàm ý sâu xa nào đó, hoặc là Trẫm có chuyện ở đây mà chưa làm xong.”
Lộ Ánh Tịch bất giác nghĩ đến Diêu Lăng. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nàng vẫn không nên đề cập đến thì hơn.
Mộ Dung Thần Duệ thấy nàng chau mày lại, liền đùa giỡn nói: “Nàng không
cần hao tâm tổn sức. Sứ mệnh của nàng chính là dưỡng thai thật tốt.”
Lộ Ánh Tịch từ từ thả lỏng hàng chân mày, mỉm cười nói: “Thế này có được
xem là mẹ quý nhờ con? Bởi vì mang thai mà có được sự yêu thương chăm
sóc của Hoàng thượng?”
“Nàng nghĩ thế hả?” Mộ Dung Thần Duệ chau mày, không thèm trả lời.
Lộ Ánh Tịch giương môi cười một lúc. Ngay sau đó nàng mới dịu giọng hỏi:
“Hoàng thượng có muốn gặp mặt Diêu Lăng một lần để chào tạm biệt?”
“Giống như lời tiền bối Huyền môn đã nói, gặp lại cũng phí công, nên đến đây
mà thôi.” Sắc mặt Mộ Dung Thần Duệ u ám hơn đôi phần, lời nói thở dài
thương xót: “Mặc dù Trẫm không tin vào số mệnh, nhưng vẫn phải thừa nhận thuyết duyên phận. Duyên nông sâu thế nào, dường như đã được định
trước.”
Lộ Ánh Tịch im lặng ngẩng đầu nhìn hắn chăm chú. Nhớ lại
hôm đó, trong lòng nàng luôn thấp thỏm không yên. Nàng luôn tồn tại ý
nghĩ: ‘Tìm người giữa chốn trăm nghìn lượt, bỗng nhiên quay đầu lại,
người đứng dưới ánh lửa đèn tàn nay đã đi đâu?’. Nàng sợ rằng Diêu Lăng
mới là ‘Người nọ’ trong lòng hắn, nhưng trên thực tế đó lại là nàng.
Đi một vòng lớn, hai người cuối cùng cũng tìm thấy đối phương. Cảm giác đó kỳ diệu đến mức khiến cho người ta không khỏi muốn ngâm nga.
Mộ
Dung Thần Duệ ngắm nhìn nàng. Hắn nhận ra tâm tình nàng đang dậy sóng,
liền đưa tay đặt lên mu bàn tay của nàng, siết chặt lại.
Bàn tay to lớn màu đồng nắm bàn tay mảnh khảnh trắng mịn. Hình ảnh này dưới ánh nến lại vô cùng hòa hợp, đẹp mắt.
Trong bầu không khí ấm áp, bên ngoài phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.
“Chuyện gì?” Mộ Dung Thần Duệ nhíu mày, cất giọng hỏi.
Bên ngoài không có tiếng đáp lại, nhưng vẫn duy trì tiếng gõ cửa. Một cái
rồi một cái, tiếng cốc cốc đều đều, không nặng không nhẹ.
“Ai ở
ngoài đó? Là tiểu nhị của quán sao?” Lộ Ánh Tịch và Mộ Dung Thần Duệ đưa mắt nhìn nhau. Cả hai đều cảm thấy bất ổn. Nếu người đến đây là Phạm
Thống hay thị vệ, chắc chắn sẽ lên tiếng, chứ không im lặng kỳ dị như
vậy.
Cốc… Cốc… Cốc…
Người bên ngoài vẫn không trả lời, tiếp tục cố chấp gõ cửa.
Trong màn đêm yên tĩnh, những tiếng cốc cốc có tiết tấu như thế này vang lên lại càng tạo nên cảm giác đặc biệt đáng sợ.
Mộ Dung Thần Duệ đứng dậy, nhỏ giọng dặn dò: “Tịch, nàng trốn sau lưng ta.”
Lộ Ánh Tịch nghe theo, liền đứng dậy ra sau lưng hắn. Hai người từ từ đi về phía cửa phòng.
Tiếng hít thở của người