u nở nụ cười, tạm biệt nhà tạo mẫu tóc rồi trở về.
Trên đường trở về ngang qua trung tâm thương mại Diệp Mậu, dưới ánh đèn rực rỡ là màn hình quảng cáo rất to chiếu không biết bao nhiêu mẫu túi xách, ở bên đường còn có mấy cô gái ăn mặc thời thượng chỉ vào màn hình quảng cáo hăng say thảo luận.
Tầng 16 của Diệp Mậu là cửa hàng chuyên bày hàng cao cấp nhất thành phố Z. Thực ra mấy món đồ cao cấp đó đối với tôi cũng chẳng có ý nghĩa gì lắm, lúc trước không có tiền chẳng có cách nào chạm tới, bây giờ ngoại trừ một số trường hợp phải dùng tới hàng cao cấp, thì tôi vẫn là người không có tiền thôi.
Bước vào một quầy hàng túi xách, cô bán hàng xinh đẹp ân cần chào hỏi tôi, giọng nói vô cùng ngọt ngào.
Tôi đi vào, nhìn người đang đứng cách đó không xa chọn túi xách, trong lòng có chút kinh ngạc.
Hà Tiểu Cảnh xoay người lại, sững sờ chào tôi: “Tiểu Ca?”
Tình địch gặp nhau thì đỏ mắt. Thực ra tôi với Hà Tiểu Cảnh cũng không thể coi là tình địch, chúng tôi chỉ là lộn xộn vì cùng một người con trai mà thôi, hơn nữa thời gian cũng có trước có sau.
“Trùng hợp quá.” Tôi nói.
“Đúng vậy.” Hà Tiểu Cảnh vén tóc ra sau tai. Không giống như lần gặp nhau ở siêu thị, hôm nay cô ấy ăn mặc rất thoải mái, mái tóc xoăn nhẹ nhàng vương sau lưng.
“Cậu cũng thích túi gia công sao?”
Tôi: “Đúng vậy.” Ngẩng đầu nhìn mẫu túi màu nâu dành cho nữ, nhớ trước kia Tần Bạch Liên cực kì thích mấy món đồ gia công này. Thời gian trước tôi còn nhận được tin Tần Bạch Liên tích cực cải tạo ở trong tù nên được giảm nửa năm thời gian thi hành án, tính ra, sang năm là tôi có thể ăn tết dương lịch cùng bà được rồi.
Hà Tiểu Cảnh nhìn về phía chiếc túi xách màu nâu theo tầm mắt của tôi sau đó bảo cô bán hàng mang chiếc túi tới, tôi ngước mắt nhìn cô ấy, cô ấy liền dúi chiếc túi vào tay tôi.
“Chào mừng cậu trở về nước, đây là quà mừng.”
Trong lòng tôi thầm khen Hà Tiểu Cảnh đúng là nhiều tiền, từ nhỏ đến lớn đều thích tặng quà đưa tiễn này nọ, túi đã ở trong tay tôi, dưới ánh mắt hâm mộ của cô gái bán hàng, tôi chợt cảm thấy buồn cười, ngừng một chút, “Quá quý giá, tớ không thể nhận được.”
Hà Tiểu Cảnh: “Không có gì, tớ là khách quen ở đây, được giảm giá khá nhiều.”
Thịnh tình không thể chối từ, tôi mà từ chối thì lại thành không tôn trọng: “Vậy cảm ơn cậu, lần khác sẽ mời cậu ăn cơm.”
Phòng làm việc của Cẩn Du ở tầng 18 của Diệp Mậu, vốn định đi đón anh tan làm nhưng bởi vì trong tay có thêm một cái túi, tôi đã không còn hứng thú.
Trở về nhà trọ, giày còn chưa kịp bỏ ra, điện thoại đã reo.
“Ăn cơm tối chưa?” Là Cẩn Du.
Tôi vừa thay giày vừa đáp: “Không, không có khẩu vị.”
Cẩn Du: “Em có muốn ăn cái gì không?”
Tôi nằm trên sô pha, cười hì hì nói: “Có chứ, em muốn ăn ___cơm rang trứng anh làm cho em lần đó.”
Cẩn Du ở đầu bên kia điện thoại khẽ cười một tiếng, sau đó anh đáp “Được”.
Cúp điện thoại, tôi nằm trên sô pha, không động đậy, mắt nhìn chiếc túi đựng túi xách được đặt ở đối diện, sau đó lại vùi đầu vào trong sô pha.
Chừng nửa giờ sau, “cạch” một tiếng, Cẩn Du mở cửa bước vào.
Anh đi đến bên cạnh tôi, xoa đầu tôi: “Làm sao vậy, có chỗ nào không thoải mái à?”
Tôi mỉm cười: “Đói bụng.”
Cẩn Du cũng mỉm cười, tấm mắt anh dừng lại trên kiểu đầu mới của tôi, rồi tay anh xoa nhẹ tóc mái trên trán tôi: “Sao lại đổi kiểu tóc mới?”
“Đẹp không?” Tôi hỏi.
Cẩn Du yên lặng nhìn tôi một lát, sau đó nói: “Rất đẹp.”
“Nói dối.”
“Không.” Cẩn Du lắc đầu, anh thất thần một lúc, sau đó nhìn cái túi to tôi đặt trên sô pha, cười hỏi tôi, “Hôm nay đi dạo phố à?”
Tôi gật đầu: “Đi dạo, ở Diệp Mậu đó.”
Cẩn Du nghịch tóc tôi, sợi tóc màu đen nhẹ quấn quanh ngón tay anh, rồi anh lơ đãng hỏi tôi: “Hôm nay tiêu bao nhiêu? Anh tiếp tế cho em…”
“Thật không?” Tôi không đứng đắn cười hỏi lại.
Cẩn Du: “Anh có thể nuôi em ….”
Tôi mỉm cười, ngừng một chút rồi nói: “Hôm nay em không tốn một đồng nào, món đồ này là do được một người quen tặng.”
“Ai?”
Tôi: “Hà Tiểu Cảnh.”
Cẩn Du im lặng, một lát sau, anh hỏi: “Là bất ngờ gặp à?”
Tôi: “Ừ, rất trùng hợp.”
Cẩn Du: “Có thời gian em tìm một món đồ nào đó tặng trả lại.”
“Không thể lấy không sao?” Tôi nhìn Cẩn Du nói.
Cẩn Du ôm tôi: “Không tốn tiền của em, lấy thẻ của anh là được rồi.”
Tôi ra vẻ như chợt tỉnh ngộ: “Thì ra là anh muốn mua quà tặng cho Tiểu Cảnh a, vậy thì cứ nói
thẳng, cứ phải lòng vòng qua em làm cái gì?”
Cẩn Du nhíu mi, siết chặt vai tôi: “Triều Ca, em hiểu rõ anh không hề có ý này.”
“Hiểu cái gì cơ?” Tôi đẩy Cẩn Du ra, “Đói bụng rồi, em đi rang cơm.”
~
Tôi rất đau đầu về cảnh gường chiếu trong “cảnh và phỉ”, ngước mắt nhìn sao nam đóng cặp cùng mình, khó trách lần đó gặp anh ta ở bar 7 màu thấy quen mắt, hóa ra anh ta chính là gã đàn ông xin tôi lửa.
“Cắt –“ Đã 4 lần bị cut, rốt cuộc đạo diễn cũng nổi bão, “Thể hiện cảm giác, thể hiện cảm giác có biết không?”
“Không phải vấn đề của tôi, đạo diễn Vương.” Sao nam nằm trên người tôi vô tội ngẩng đầu lên nói,
“Cô ấy cứng đờ như cá ươn, không hề phối hợp với tôi.”
Ngoại trừ đạo diễn, nhân viên có mặt xung quanh đều không nhịn được cườ
