XtGem Forum catalog
Quá Sớm

Quá Sớm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324164

Bình chọn: 8.00/10/416 lượt.

phủ lên chúng tôi.

“Diệp Cẩn Du, anh thật đáng ghét.” Tôi xoay người đi vào phòng ngủ.

“Triều Ca.” Cẩn Du bắt lấy cổ tay tôi, “Anh chỉ muốn chúng ta hạnh phúc thôi, em hiểu không?”

Trái tim chợt bùng lên một ngọn lửa vô danh, thù mới hận cũ ào về, tôi lạnh mặt nói: “Hạnh phúc ư? Anh lấy cái gì cho tôi hạnh phúc đây, anh dựa vào cái gì mà muốn tôi với anh sẽ sống hạnh phúc, Diệp Cẩn Du, cho tới bây giờ anh cũng chưa bao giờ tin tưởng tôi.”

Cẩn Du: “Là vì anh quan tâm em…”

“Cẩn Du, bây giờ anh đang chất vấn tôi, anh nghi ngờ tôi, tôi biết; nhưng lần đó thì sao, anh lầm tưởng rằng tôi…” Đôi mắt chua xót, lời nói tiếp theo bởi vì cảm xúc nghẹn ngào mà không thể nói ra, tôi lấy tay che miệng lại, sau đó ngồi xổm xuống khóc.

“Còn nhớ năm ấy cảnh tượng hai chúng ta gặp nhau khi tôi vừa về thành phố Z không, anh cho rằng tôi vì tiền mà cặp với bác anh, ở trong mắt anh tôi là đồ dơ bẩn là loại ghê tởm, anh cho rằng tôi là đứa con gái không biết xấu hổ, hận mình vì sao lại quen biết tôi…” Qua thật lâu sau, tôi ngẩng đầu, gằn từng tiếng.

Khuôn mặt Cẩn Du trắng nhợt, hai tay rũ xuống, im lặng không nói.

A …tôi cắn chặt răng, miệng vết thương tựa như đã vỡ ra.

“Cẩn Du, chúng ta quen biết nhau 12 năm, yêu nhau 3 năm, bây giờ tôi nói cho anh biết, tôi – Tần Triều Ca chưa bao giờ là một người thanh cao cả, nhưng nếu năm ấy tôi thật sự là hạng người không thể chấp nhận như anh nói, vậy thì không cần anh nhắc, Tần Triều Ca tôi có chết cũng sẽ không bao giờ gặp lại anh, biết vì sao không? Bởi vì tôi không hề làm thế, bởi vì tôi sợ nhiễm độc tình yêu trong lòng tôi, sợ sẽ ô uế Diệp Cẩn Du tôi yêu nhiều năm như vậy!!”

Gió nổi lên, trong căn phòng tầng thứ 20, từng cơn gió ấm áp ùa vào cửa sổ, thổi tung rèm cửa sổ, ánh sáng mặt trời chiếu xuống mặt sàn, khiến bên dưới mặt đất phủ đầy ánh sáng.

“Xin lỗi, Triều Ca lúc ấy anh…” Cẩn Du ngồi xổm xuống, thống khổ quay cuồng trong mắt, vẻ mặt anh tràn ngập hối lỗi.

Nước mắt không thể khống chế tràn khỏi mi, ngực đau đến nỗi tôi không thể nào đứng dậy, tay tôi chỉ ra cửa, giận dữ quát: “Cút, đừng bao giờ xuất hiện trước mắt tôi nữa, cút!”

Nhiều năm như vậy, tôi vẫn luôn muốn quên đi vết sẹo này, tôi vẫn luôn nghĩ mình đã có thể thản nhiên đối mặt nhưng hôm nay mới chỉ xé ra một phần đã chứng minh một điều, thời gian chẳng những không làm giảm bớt đau đớn mà ngược lại, còn khiến những kí ức không thoải mái đó càng thêm đau đớn khắc cốt ghi tâm.

Sau khi Diệp Cẩn Du rời khỏi nhà tôi quả nhiên không hề xuất hiện trước mặt tôi lần nào nữa. Tôi nên ăn thì ăn, nên ngủ thì ngủ, lần gặp mặt sau đó của chúng tôi là ở hôn lễ của Lâm Tương với Chung Hiểu Tình.

Từ ngày Hạ Ngang trở về Pháp, giai đoạn này anh vẫn luôn bận rộn nhiều việc, lần này về nước cũng là mua vé khứ hồi, hôm nay về hôm sau đi.

Khi Hạ Ngang gặp tôi, anh nhìn tôi một lát sau đó mặt nhăn mày nhíu nói: “Sắc mặt không được tốt, vì công việc à?”

Tôi sờ sờ mặt: “Chắc là tại bận rộn quá.”

Hạ Ngang: “Cậu ấy không chăm sóc cậu cẩn thận?”

Tôi lấy gương trang điểm ra nhìn mặt mình trong đó, rồi quay đầu nói với Hạ Ngang: “Tớ với anh ấy chấm dứt rồi.”

Hạ Ngang nhìu mi nhìn tôi, vẻ mặt biểu thị “không còn lời nào để nói.”

Hôn lễ được cử hành ở khách sạn cao cấp nhất thành phố Z. Vì Chung Hiểu Tình không thích náo nhiệt nên chỉ mời có vài người bạn thân tới đây, tổng cộng chỉ có năm sáu bàn, cho nên đối với người mà tôi không muốn gặp, chính là cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy.

Cẩn Du ngồi bên cạnh một người phụ nữ khá trẻ tầm 40 tuổi, tôi trông rất quen mắt, ngẫm nghĩ một lát chợt nhớ ra bà chính là mẹ Cẩn Du. Hồi sơ trung tôi đến nhà anh chơi đã gặp bà một lần. Bà không quá xinh đẹp nhưng là người có khí chất tuyệt vời, khi cười rộ lên thì dịu dàng động lòng người.

Khi tôi quay đi luôn cảm thấy có một ánh mắt dừng lại trên người mình, quay đầu nhìn lại, Cẩn Du thu hồi ánh mắt, vẻ mặt bình tĩnh không có nửa phần dao động.

Hôn lễ đơn giản nhưng không hề thiếu ấm áp, MC hỏi chú rể Lâm Tương: “Nghe nói anh với cô dâu yêu nhau từ thời trung học phải không, vậy hai người cũng coi như yêu sớm rồi?”

Lâm Tương nhìn vào mắt Chung Hiểu Tình, cười nói: “Cũng coi là yêu sớm, ở nhà sợ ba mẹ biết, đến trường lại sợ giáo viên phát hiện ra.”

“Áp lực lớn thật đấy.” MC trêu ghẹo, “Vậy có từng gặp chuyện sóng gió gì không?”

“Có chứ, đã đến chỗ giáo vụ hơn 10 lần rồi đấy.” Dứt lời, Lâm Tương lại nhìn về phía Chung Hiểu Tình, cười nói, “Hiểu Tình nhát gan, hồi đó quả thực đã khiến cô ấy sợ chết mất, bây giờ nghĩ lại, dù sao sớm hay muộn thì cũng là vợ của tôi. Bắt đầu từ tối nay, dù thế nào cô ấy cũng không thể trốn thoát.”

Chung Hiểu Tình che miệng lại, cô ấy đang cười nhưng nước mắt lại tuôn rơi.

Tôi cúi đầu, thật lòng vui thay cho bọn họ.

Hôn lễ kết thúc, ở phòng nghỉ của khách sạn, mẹ Cẩn Du lại gần trò chuyện với Hạ Ngang, đến khi bà gặp tôi còn cười hỏi tôi: “Cháu là Triều Ca?”

Tôi kinh ngạc không ngờ mẹ Cẩn Du còn nhận ra tôi: “Con chào dì.”

Mẹ Cẩn Du gật gật đầu sau đó kéo Cẩn Du vẫn đứng ở một bên qua, nói: “Hạ Ngang, l