Quá Sớm

Quá Sớm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324192

Bình chọn: 7.5.00/10/419 lượt.

âu lắm rồi dì chưa gặp con, đợi lát nữa trở về, hai dì cháu ta cùng đi về cho tiện nói chuyện. Còn Triều Ca, cứ để cho thằng Cẩn Du đưa nó về.”

Hạ Ngang: “Dì…”

Tôi: “…”

Bên ngoài trời, mưa rơi lác đác, bên trong xe rất yên ắng chỉ có tiếng bánh xe ma sát với mặt đường ở bên ngoài. Cẩn Du vừa lái xe vừa vặn nút mở to âm thanh trên chiếc CD.

Là giọng hát của một nữ ca sĩ Bắc Âu, giọng hát êm ái nhẹ nhàng, khiến người nghe mê man.

“Triều Ca, chúng ta lại bắt đầu một lần nữa đi.” Sau một lúc lâu, Cẩn Du mở miệng nói, “Anh cam đoan sẽ đối với em thật tốt, em hãy yên tâm ở bên anh, chờ đến khi em chấp thuận, hai chúng ta sẽ kết hôn giống như Lâm Tương với Chung Hiểu Tình vậy.”

Đúng là một suy nghĩ tốt đẹp nhưng tôi lại không dám đồng ý. Tôi luôn nghĩ trên đời này rốt cuộc có tình yêu nào thiên trường địa cửu không, tôi muốn tìm được đáp án nhưng bây giờ tôi lại không muốn tìm, tìm được thì làm sao, trừ khi được cùng người đó nhắm mắt, như vậy đó mới là thiên trường địa cửu mà tôi muốn. Nhưng đối với một đời tôi cũng không còn tin tưởng nữa, huống chi là thiên trường địa cửu.

“Bắt đầu một lần nữa ư? Nhưng mà Cẩn Du, tôi lại không muốn ở bên anh nữa.” Tôi đáp.

Chiếc xe phanh mạnh dừng lại ở ven đường, tôi theo quán tính ngả về phía trước, dạ dày quặn đau, đau đến mức lòng bàn tay cũng thấm đẫm mồ hôi.

“Tại sao?” Cẩn Du quay đầu, lạnh lẽo trong mắt sắc bén như một khối băng vỡ tan ra, giọng nói cũng không hề giống bình thường, tựa như được trét đầy nhựa.

“Tại sao hả Tần Triều Ca, đừa cợt tôi một lần nữa chính là em, vậy tại sao bây giờ người nói không muốn ở bên tôi nữa cũng là em?”

Tôi: “Thực xin lỗi, Cẩn Du, chẳng qua là…tôi thật sự không muốn tiếp tục dây dưa với anh nữa.”

“Nếu đã không muốn dây dưa, vậy em đừng đùa cợt tôi nữa chứ.” Cẩn Du xiết chặt bờ vai tôi, “Tần Triều Ca, em nói cho tôi biết, khoảng thời gian vừa rồi của chúng ta là cái gì? Tất cả đều là giả sao?”

Tôi hít vào một hơi: “Giả, tất cả đều là giả.”

“A.” Cẩn Du cười lạnh thành tiếng, “Triều Ca, em diễn thật giỏi…”

“Vậy à? Cám ơn.” Nếu xe đã dừng ở ven đường vậy tôi nên sớm xuống xe thì tốt hơn, đương lúc nghiêng người đẩy cửa xe, trong xe chợt vang lên tiếng khởi động.

“Đừng xuống xe, sắp tới rồi.” Dứt lời, Cẩn Du đạp cần ga.

Một đường yên tĩnh, cho tới khi xe dừng lại trước nhà tôi, mở cửa xe, tôi bước xuống, Cẩn Du cũng xuống xe theo. Đi được nửa đường, tôi dừng lại, lúc xoay người còn bắt gặp nét vui vẻ khẽ lướt qua mắt Cẩn Du.

Gió rất to, tôi níu chặt áo khoác: “Cẩn Du, tôi vẫn luôn khó chịu vì sao chúng ta chưa nắm tay nhau được lâu mà đã phải tách ra, không biết làm sao để gỡ được nút thắt này cho nên…” Tôi không nói tiếp, không biết vì sao mấy lời phía sau chợt khó nói nên lời, quá khó để mở miệng, tựa như khi còn bé làm hỏng cây bút máy của cô bạn cùng bàn mà không biết nên giải thích với cô bạn ấy thế nào.

“Cho nên cái em muốn chính là một dấu chấm hết phải không.” Cẩn Du nói ra phần cuối lời tôi muốn nói, khóe miệng anh nhếch lên, nhếch lên thành một nụ cười trào phúng, “Tôi nên đoán được trước chứ, chỉ là tôi đã quá mong đó là thật.”

Trailer “Cảnh và phỉ” được tung ra, bìa trailer là cánh lưng trần của tôi. Vì để quảng bá nên trong này cũng có cảnh giường chiếu của tôi với nam 2, biên tập có kĩ thuật cắt ghét rất tốt, chỉ một vài cảnh thôi cũng đủ khiến người xem mặt đỏ tai hồng.

Đầu hè năm sau sẽ bắt đầu công chiếu phim, Andre bảo lúc đó cũng chính là lần đầu tiên ra mắt của tôi, nhưng trước đó, tôi phải làm sáng tỏ scandal của tôi với Trần Tử Minh đã.

Andre tìm cho tôi một chương trình giải trí có lực ảnh hưởng rất tốt, sau đó thương lượng việc làm thêm phần phỏng vấn về tình cảm, cùng trao đổi với khán giả trong chương trình còn tôi thì cũng nương vào phần này mà làm sáng tỏ scandal với Trần Tử Minh.

Phỏng vấn rất thuận lợi, lúc nói chuyện vui vẻ, chợt có một nam sinh nhận được micro đặt câu hỏi: “Em đã chú ý chị từ lâu, em cảm thấy chị rất quyến rũ.”

“Cảm ơn.” Tôi đáp.

“Em muốn biết chị có yêu cầu gì đối với bạn trai tương lai hay người khác giới không?”

Tôi nghĩ một lát: “Có thể luôn bên chị, thứ người đó yêu là con người của chị, cho dù sau này có ngày chị sẽ không còn những ưu điểm của bây giờ, ví như sẽ không xinh đẹp hay gợi cảm, người đó vẫn yêu chị.”

Nam sinh: “Vậy chị có thích kiểu người như em không?”

Tôi bật cười: “Xin lỗi, chị cũng là người khá khó để tiếp nhận tình chị em.”

Mặc dù lúc quay “Cảnh và phỉ” tôi cảm thấy rất không thoải mái nhưng đúng như Andre nói, đất diễn của Tiểu Mễ tuy không nhiều nhưng cũng là một nhân vật khiến người ta phải nhớ kĩ, điều này rất có lợi đối với danh tiếng của tôi.

Danh tiếng tốt, tin tức nhiều, quảng cáo nhận được cũng nhiều hơn, trong số đó còn có một hợp đồng làm người phát ngôn cho Diệp Mậu.

Khi tôi nhờ Andre từ chối Diệp Mậu, Andre phẩy tay với tôi: “Đối phương ra giá rất cao, cho dù anh có đồng ý, AC cũng không chịu.”

Tôi vào phòng nghỉ gọi điện thoại cho Cẩn Du, điện thoại vừa được nhận, tôi đã quát: “Diệp Cẩn Du, anh đừng ngây thơ như vậy có được k


Teya Salat