là chất vấn, Úc Tử Ân hít một hơi thật sâu, ngước mắt nhìn
về phía Dịch Khiêm, giống như đang hỏi anh, có nên vận dụng quyền lực
tổng tài hay không. Con người Dịch Khiêm Mạch thật đúng là nói gió thì có mưa, nói chuyển là chuyển qua ở luôn, mới vừa cơm nước xong thì căn dặn quản gia đem tất
cả đồ dùng hằng ngày của anh đóng gói đưa tới, ngủ trưa tỉnh lại, Úc Tử
Ân đi ra phòng ngủ, liếc nhìn mấy rương hành lý để trong phòng khách,
không khỏi sửng sốt!
Tầm mắt dời đi, cuối cùng rơi vào bóng dáng xem văn kiện trên ghế sa lon trong phòng khách, cảm thấy có chút nhức đầu, nhìn trận chiến này, anh
thật đúng là quyết định đến chỗ cô thường trú rồi!
Nghe được tiếng bước chân, Dịch Khiêm Mạch ngẩng đầu lên từ trong tài
liệu, thấy là cô, nửa cười vẫy vẫy tay, trên gương mặt tuấn tú loáng
thoáng còn lưu lại vẻ nghiêm túc lúc xử lý công việc, "Tới đây."
Dụi dụi con mắt, Úc Tử Ân nhấc chân đi lên trước, đặt mông ngồi xuống
bên cạnh anh, trên mặt mệt mỏi còn mang theo một chút buồn ngủ, tựa vào
trên vai anh, cô đưa tay lấytài liệu trong tay anh nhìn xem, phát hiện
mình xem không hiểu, trực tiếp ném lên trên bàn, rồi lật người nằm ngửa
trên đùi anh, gối đầu trên bắp đùi của anh, miễn cưỡng ngước mắt nhìn
anh: "Dịch tiên sinh, động tác dọn nhà của ngài cũng thật là có hiệu
suất! Anh không kịp chờ đợi muốn ở chung với em đến thế à?"
Giơ tay lên sờ sờ mặt của cô, Dịch Khiêm Mạch yêu thương nhìn người phụ
nữ nhỏ lười biếng trước mặt, khẽ mỉm cười, "Không phải không thể chờ
đợi, mà là đã muốn rất lâu rồi."
"Xem ra anh đã sớm mưu đồ bất chính đối với em rồi!" Cầm lấy tay anh, cô nhìn gương mặt tuấn tú cúi xuống của anh, nhìn kỹ một chút, ngũ quan
người đàn ông này thật đúng là đẹp mắt, không nhu nhược cũng không quá
mạnh mẽ, thọat nhìn là người khiêm tốn, dịu dàng như ngọc, ngược lại rất khó khăn liên tưởng anh với thương nhân sát phạt quyết đoán trên thương trường.
"Anh chỉ mưu đồ, không phải tạm thời còn chưa có hành động bất chính
sao?" Nhưng nếu thật phải làm chuyện bất chính, vào lúc này anh hướng về phía bộ dạng mê người của cô chỉ sợ cũng không khống chế nổi.
"Nói cũng đúng! Vậy anh nói xem trước khi cưới hai ta có cần ba điều quy ước hay không nhỉ? Nói thí dụ như, chưa cho phép, không cho phép làm
loạn."
"Chuyện như vậy cũng không cần phải sử dụng ba điều quy ước của luật Lao Động chứ? Nếu chuyện em không muốn làm anh cũng sẽ không miễn cưỡng em, đây là nguyên tắc của anh." Nếu thật sự làm ba điều quy ước, đó chẳng
khác nào khiêu khích nhân cách của anh!
"Vậy cũng tốt!" Trừng mắt nhìn, cô làm như nghĩ tới điều gì, "Em giả vờ
xin tổng giám Hạ nghỉ lại ở nhà lười biếng ngủ một buổi chiều, anh nói
xem cô ấy có thể tức giận hay không? !"
"Làm sao có thể, bây giờ em là công thần lớn của Thụy Nhĩ, bọn họ khen
ngợi em còn không kịp nữa là! Chỉ là, buổi chiều lười biếng có thể, buổi tối có Lễ chúc mừng, em không thể vắng mặt."
"Vậy anh cũng sẽ tham dự sao?" Lễ chúc mừng chẳng qua là uống chút rượu
huyên náo, gần đây bận chuyện chuẩn bị thiết kế so tài mà đã vày ngày cô đều không được nghỉ ngơi tốt, bây giờ không có tinh lực náo loạn cùng
với bọn họ.
"Bình thường lễ chúc mừng như vậy đều do CEO hoặc là Phó tổng thay anh
tham dự, tuy nhiên em là vị hôn thê của anh, nếu anh không tham dự, đoán chừng buổi tối em sẽ bị bọn họ chuốc say. Hơn nữa. . . . . ." Nhớ tới
Lam Mộ Duy cũng ở đây, nếu anh không tham dự, làm ầm ĩ chuyện ra ngoài,
anh cũng sẽ không tha thứ cho mình.
"Hơn nữa cái gì?" Lời nói một nửa, treo ngược khẩu vị của cô, cô tò mò nhìn anh, nhất quyết không tha.
"Hơn nữa chỗ nhiều người, anh phải đi làm hộ hoa sứ giả một lần. Có anh ở đây, bọn họ không dám liều mạng rót rượu cho em."
"Em sợ đến lúc đó em phải bảo vệ hộ hoa sứ giả! Anh không thể uống rượu, được em che chắn cho anh!"
"Sao anh có thể không biết xấu hổ như vậy chứ?" Anh nửa cười, hình như
rất thích thấy bộ dạng cô bao che cho con, để cho anh cảm giác hết sức
thành công!
"Phải phải, Dịch tiên sinh không cần khách khí!"
". . . . . ."
——《 quân môn sủng hôn 》——
Vì ứng phó lễ chúc mừng buổi tối, Dịch Khiêm Mạch cố ý mang Úc Tử Ân đi
Thập Tam Lâu ăn cơm tối trước mới thoải mái nhàn nhã đi hướng Kim Cung.
Ngồi ở trong xe, Úc Tử Ân đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, quay đầu nhìn
về phía người đàn ông bên cạnh, "Chuyện anh cầu hôn với em hiện tại đoán chừng toàn bộ người thành phố C đều biết, tờ báo ngày mai còn có thể ra bài viết, anh định nói với cha em thế nào đây?"
"Anh đã từng nói với bên bác trai rồi, ngày mai anh sẽ chính thức tới
cửa thăm hỏi." Quay đầu, anh nhẹ tay véo cô, mặt cười đến dịu dàng.
Nghiêng đầu, cô quan sát anh một lúc lâu, "Sẽ không phải là đã sớm tiền trảm hậu tấu chứ?"
"Xem như thế đi, chỉ là chuyện cầu hôn lớn như vậy, có lẽ vẫn muốn tự
mình tới cửa nói với bác ấy, nếu không người vãn bối như anh sẽ quá thất lễ." Ngừng tạm, anh nhìn chằm chằm vào cô, "Đi đến nhà em thăm hỏi
xong, em cũng phải theo anh về Bắc Kinh thăm hỏi cha mẹ anh đấy."
"Hả? Nhanh như vậy? ! Em. . . . . . Em còn