. Thật nhanh! Lý Vân Khanh trong lòng cả kinh, đây tuy chỉ luận võ, nhưng trong Huyền Nguyệt Loan đao rõ ràng có cất giấu sát khí âm lãnh, rõ ràng là vũ khí giết người lợi hại
a!
Lý Vân Khanh phi thân, xoay tròn trên không trung, Huyền
Nguyệt Loan đao rơi xuống chỗ Lý Vân Khanh vừa mới đứng lúc nãy, “Hàng!” Mũi đao va thật mạnh xuống mặt đất, tạo nên một mảnh kim quang.
Nguy hiểm thật! Yết hầu mọi người không ngừng lên xuống, âm thanh hút
khí không ngừng phát ra, Tô Mi vừa ra tay đã sử dụng sát chiêu, khiến
người vừa xem đã ghiền, lại ngừng thở, nhìn chằm chằm vào sàn đấu.
Việc Lý Vân Khanh tránh đòn hoàn toàn nằm trong dự kiến của Tô Mi,
không đợi Lý Vân Khanh hai chân rơi xuống đất, Tô Mi túm lấy dây xích
sắt đang bay trên không trung, kéo huyền nguyệt loan đao về phía tay
mình, đi tới một nửa lại bị Tô Mi ném ra ngoài thật mạnh.
“Rầm
—-!” Xích sắt va chạm, phát ra âm thanh chói tai, Huyền Nguyệt Loan đao
mới vừa rồi còn xoay ngang bay về phía Tô Mi lúc này lại giống như có
mắt mà phanh lại, bay về phía Lý Vân Khanh.
“Vụt vụt vụt –”
Huyền Nguyệt Loan đao trên không trung phát ra âm thanh dữ tợn, cực kỳ
chói tai, lưỡi đao sắt bén kia giống như đã cắt không trung thành một lỗ hổng.
“Không tốt!” Lý Vân Khanh không nghĩ tới Tô Mi hạ thủ
lại nhanh như vậy, Huyền Nguyệt Loan đao tựa như có mắt, bám riết lấy
hắn.
“Oanh!”… Huyền Nguyệt Loan đao một lần nữa nện xuống trên
mặt đất bên người Lý Vân Khanh, kim quang chói mắt, giống như một đốm
lửa đang bừng sáng, rơi vào vạt áo xanh biếc của Lý Vân Khanh.
“Dùng đấu khí a! Dùng đấu khí!” Mộ Dung Thanh Liên vô cùng để ý đến việc thắng hay bại trận này, vừa thấy Lý Vân Khanh mới lên đã bị Tô Mi chế
trụ, lập tức đứng lên, hướng Lý Vân Khanh hô.
“Ngồi xuống!”
Long Trạch Cảnh Thiên đối với tạp âm bên tai khó chịu, nhíu nhíu mày,
“Im lặng quan sát trận đấu!” Long Trạch Cảnh Thiên biết, Lý Vân Khanh
không phải là không muốn dùng đấu khí, mà là không thể, vừa lên sàn đấu, Tô Mi căn bản liền không cho hắn cơ hội phát đấu khí.
Chính
xác, chiến lược của Tô Mi chính là mãnh liệt đánh, mau chóng công. Ở
trong mắt của nàng, trừ phi chết, nếu không công kích mới là biện pháp
tốt nhất. Điều này cũng có liên quan tới tính cách nóng như lửa của Tô
Mi, cũng là lý do khiến nàng quyết định trở thành một võ giả chuyên công kích.
Lý Vân Khanh là Thất đoạn cao thủ, nếu khiến hắn xuất ra đấu khí, nhất định phải phí một phen công phu mới có thể chế trụ được
Lý Vân Khanh, như vậy thật sự là lãng phí thời gian, hơn nữa cũng quá
phiền toái. Tô Mi muốn tốc chiến tốc thắng, nhanh chóng hạ Lý Vân Khanh, sau đó tranh thủ thời gian, tận lực một ngày liền lấy được kết quả,
tránh khiến cho Mộ Dung Thất Thất căng thẳng trong lòng, ngủ cũng không
an ổn. Vẫn là sớm một chút để cho tiểu thư cùng cô gia ở chung một chỗ,
như vậy mới tốt!
Lý Vân Khanh tự nhiên không biết Tô Mi như vậy là vì Mộ Dung Thất Thất,
hiện tại, hắn trừ kinh ngạc vẫn là kinh ngạc, trong lòng tràn đầy kinh
dộng. Nếu như hắn nhớ không lầm, thiếu nữ áo tím trước mặt này này là tỳ nữ của Mộ Dung Thất Thất , nhưng nếu nàng chẳng qua chỉ là tỳ nữ bình
thường, vì sao lại có năng lực như vậy?
Không đợi Lý Vân Khanh
suy nghĩ cẩn thận, Huyền Nguyệt Loan đao lần nữa bay đến trước mặt hắn,
“Vụt –” loan đao màu bạc xoay tròn trên không trung, khuấy trộn không
khí, phát ra âm thanh tiêu điều, ý cười trên khóe miệng Tô Mi khiến Lý
Vân Khanh cả kinh, tựa hồ nàng hiện tại căn bản không phải là một tỳ nữ
nho nhỏ, mà là cường giả đã nắm chắc phần thắng .
Quy tắc thắng bại của trận đấu rất đơn giản, chỉ cần đem đối thủ ép hạ xuống đài là
được. Việc Tô Mi cần làm hiện tại chính là ép cho Lý Vân Khanh chủ động
đi xuống. Chỉ thấy, lưỡi đao màu bạc, vô cùng sắc bén, tản mát ra ánh
sáng u lãnh, hướng tới cổ họng của Lý Vân Khanh .
Cẩn thận! Tất cả mọi người ngừng thở, nhìn Lý Vân Khanh làm thế nào mới tránh thoát
một kiếp này. Lý Vân Khanh lui về phía sau, hai cánh tay che ở trước
ngực, Bích Ngọc tiêu trực tiếp chống lại Huyền Nguyệt loan đao trong tay Tô Mi, “Kinh –” một thanh âm chói tai truyền đến, mọi người còn chưa
kịp phản ứng, Bích Ngcoj tiêu đã bị Huyền Nguyệt loan đao tước thành hai đoạn.
“Đi!” Lý Vân Khanh nghiêng người, tránh thoát khỏi Huyền Nguyệt loan đao đang đuổi theo sau đó, “Vụt –” mặc dù Lý Vân Khanh né
người tránh, nhưng vạt áo phiêu dật của hắn lại không tránh khỏi kiếp
nạn này, bị Huyền Nguyệt Loan Đao trực tiếp cắt thẳng một đường, bay lả
tả trên không, vươn vãi trên mặt đất.
“Thật mạnh mẽ a!” Hoàn
Nhan Khang miệng đã mở ra thành chữ “O” , thật là bất khả tư nghị! Hoàn
Nhan Khang hoàn toàn bị thủ đoạn bạo lực của Tô Mi làm cho sợ ngây
người. Bình thường hi hi ha ha với Tô Mi thành thói quen, hiện tại nhìn
thấy công phu đích thực của nàng, trên đầu Hoàn Nhan Khang toát ra một
tầng mồ hôi lạnh.
Làm sao bây giờ? Cô gái mạnh mẽ như vậy, muốn hàng phục, sợ là phải phí một phen công phu rồi! Hơn nữa, nếu sau này
đắc tội với nàng, hoặc phải thật tâm xin lỗi nà