hi nhìn thấy vẻ mặt có chút co quắp của Hoàn Nhan Khang, Tô Mi cười ngọt ngào, trên gương mặt lây một mảng
mây hồng, “Cám ơn!” Tô Mi đỏ mặt, nhận lấy hoa trong tay Hoàn Nhan
Khang.
“Cái kia, công phu của ngươi thật giỏi! Rất tuyệt! Mới
vừa rồi chiêu thức cũng rất tốt! Nếu không, có thời gian chúng ta tỷ thí một chút nhé?”
Hoàn Nhan Khang nói lời này, khiến cho Mộ Dung
Thất Thất lúc này hận không thể đá cho hắn một phát vào mông. Hẹn hò yêu đương là phải đi ra ngoài dạo phố, tản bộ, xem cuộc vui, nghe hát, ăn
cơm sao. . . . . . Nào có hẹn cô nương người ta đi ra ngoài đánh nhau ?
Vị hoàng tử này bình thường nhìn rất cơ trí , làm sao đến lúc này lại
trở nên ngốc nghếch như vậy chứ?
“Ách –” Tô Mi sửng sốt, lời
mời của Hoàn Nhan Khang thật sự là quá nằm ngoài dự đoán của mọi người.
Nhăn nhó một lát, Tô Mi cũng gật đầu, “Được rồi! Chờ sau khi trở về điện hạ nếu như muốn tỷ thí, ta sẵn sàng phụng bồi.”
Bây giờ, Mộ
Dung Thất Thất coi như là có thể hiểu được, hai người này đúng là tuyệt
phối, Tô Mi thế nhưng thật đáp ứng , xem ra không phải là người một nhà, thì không vào cùng một cửa a!
“Khanh Khanh, bây giờ rất nhàn rỗi nha?” Thấy Mộ Dung Thất Thất một mực
chú ý tới Hoàn Nhan Khang cùng Tô Mi, Phượng Thương có chút khó chịu ,
không nhịn được đem Mộ Dung Thất Thất ôm vào trong lồng ngực của mình.
“Vương gia. . . . . .”
Nhìn thấu sự ghen tức trong mắt của Phượng Thương, Mộ Dung Thất Thất
đầu ngón tay đặt trên môi của hắn, “Vương gia, chúng ta đã hạnh phúc, ta cũng muốn tất cả mọi người cũng phải hạnh phúc a! Mọi người có tốt thì
ta đây mới thật sự tốt! Lại nói, đem các nàng gả đi, chúng ta cũng có
thế giới riêng của hai người a –”
Kời nói vô cùng hấp dẫn kia,
khiến cho Phượng Thương cũng phải động tâm. Phượng Thương liếc mắt về
phía Tố Nguyệt phía sau Tô Mi, dứt khoát nghĩ nhanh đem tìm một nhà khá
mà gả Tố Nguyệt, để cho Tố Nguyệt cũng ổn định cuộc sống, như vậy hắn
mới có thể quấn quít lấy tiểu vương phi của mình một ngày mười hai canh
giờ.
Khi Phượng Thương âm thầm tính toán, bên này, trận đấu thứ hai cũng sắp bắt đầu.
“Vương gia, thật xin lỗi, ta thua.” Lý Vân Khanh đứng trước mặt Long Trạch Cảnh Thiên áy náy ôm quyền.
“Thắng bại là chuyện thường của nhà binh, Vân Khanh, không có chuyện
gì.” Long Trạch Cảnh Thiên biết đây không phải là do Lý Vân Khanh , thật sự là Tô Mi quá mức mạnh, gặp gỡ cô gái như vậy, đến hắn cũng bị đả
kích tinh thần.
“Bạch cô nương, tuyển thủ Bắc Chu quốc rất lợi hại, Bạch cô nương phải cẩn thận!”
Lý Vân Khanh nhắc nhở, khiến cho Bạch Ức Nguyệt vô cùng cảm tạ, “Cám ơn! Ta nhất định sẽ cẩn thận !”
Bạch Ức Nguyệt từng bước từng bước đi lên đài thi đấu, nàng hôm nay như cũ là một thân bạch y, trên đầu vẻn vẹn là một chỉ vẻn vẹn một cây trâm có hoa hải đường, chỉ có người biết chuyện mới biết, đây là Quang Hoa
công tử đưa cho Bạch Ức Nguyệt làm lễ vật, có giá trị liên thành, cũng
là cây trâm Bạch Ức Nguyệt yêu thích nhất , cho nên hôm nay tranh tài
muốn đeo lên.
Như Ý vốn là kỳ vọng đối thủ của mình là Lý Vân
Khanh hoặc là Long Trạch Cảnh Thiên, không nghĩ tới cuối cùng cư nhiên
lại bốc thăm phải Bạch Ức Nguyệt, khiến cho Như Ý có chút thất vọng.
Hắn không muốn cùng nữ nhân đấu kiếm, mà muốn cùng nam nhân có thể
thống khoái mà đánh một trận, nhưng đối phương lại là nữ nhân mà nói…,
hắn thô lỗ như vậy, vạn nhất khiến cho đối phương bị thương, hoặc hủy
dung người ta, vậy thì phiền toái, đặc biệt là Bạch Ức Nguyệt lại là nữ
nhân xinh đẹp như vậy, hạ thủ cũng không tốt.
Đại khái là bởi
vì nguyên nhân trên hắn còn có tỷ tỷ sinh đôi với hắn, Như Ý vẫn tương
đối tôn trọng phái nữ, lại đi theo bên cạnh Phượng Thương, trừ phi nữ
nhân đối với Phượng Thương bất lợi, nếu không hắn là sẽ không dễ dàng
thương tổn phái nữ . Hiện tại tranh tài, đối thủ là nữ , thật làm cho
hắn rối loạn a!
Không đánh thì thua, sẽ mất thể diện, mà đánh
thắng nữ nhân, cũng rất mất thể diện. Mang theo tâm trạng phức tạp như
vậy, Như Ý lên đài.
Mới vừa đi lên, Bạch Ức Nguyệt hướng hắn
gật đầu mỉm cười, Như Ý cười không nổi, nghiêm túc cũng không thể, chẳng qua là khóe miệng kéo ra tượng trưng, cuối cùng cảm thấy vẫn chưa đủ
hữu hảo, rồi hướng về phía Bạch Ức Nguyệt phất phất tay, bộ dáng tiếu
hài khiến cho thính phòng lập tức truyền tới một trận tiếng cười làm cho Như Ý lúng túng đỏ mặt.
Tập võ nhiều năm, Như Ý có vóc người
rất bền chắc, cũng rất cao, mặc dù không có cao bằng Phượng Thương,
nhưng cũng tầm một mét tám, da ngăm đen, một đôi mày rậm, một đôi mắt
sâu, mặc dù vừa mới qua tuổi mười chín, nhưng bởi vì hàng năm đi theo
bên cạnh Phượng Thương nên nhìn qua có vẻ thành thục rất nhiều.
Người này thực đáng yêu! Bạch Ức Nguyệt thầm nghĩ trong lòng. Lúc trước Tô Mi đã “Dọa người” , Bạch Ức Nguyệt còn tưởng rằng Như Ý cũng là như
vậy , không nghĩ tới Như Ý lại bất đồng với Tô Mi.
“Đông –” chiêng trống vang lên, trận đấu bắt đầu.
Vũ khí của Bạch Ức Nguyệt là bảo kiếm, còn của Như Ý lại là một đôi Lưu Kim chùy. Một cái chùy này, ước chừng