khoảng hai mươi cân, hai cái hợp
lại bốn mươi cân, thấy trong tay Như Ý có lưu Kim chuy, Bạch Ức Nguyệt
lại cười một tiếng. Người nam nhân này thật ngây ngốc, rất hợp với một
đôi chùy này, trên người lộ ra khí thế, thật sự lại càng đáng yêu hơn.
Bạch Ức Nguyệt nở nụ cười, khiến cho Như Ý trong lòng lại có chút không thoải mái, hắn cho là mình trên mặt mình có vết dơ, mới khiến dẫn tới
mỹ nhân cười trộm, cho nên cầm lấy tay áo đưa lên trên mặt lau hai cái,
không ngờ động tác này lại càng chọc người khác buồn cười, Bạch Ức
Nguyệt thậm chí còn hoài nghi Như Ý thật sự là tới tranh tài sao? Vì sao một chút cũng không giống vậy!
Một cuộc tranh tài, mỹ nhân cười, cùng một nam nhân “Ngốc” bắt đầu.
Kiếm pháp của Bạch Ức Nguyệt vô cùng tốt, mặc dù là nữ tử, nhưng nàng
từ thuở nhỏ đã tập võ, kiến thức cơ bản vô cùng chắc, hơn nữa Bạch Ức
Nguyệt có tính cách thành thục, kiếm thuật cũng giống như tính cách của
nàng, vững vàng ổn trọng, nhiều chiêu chính xác hướng về điểm yếu của
Như Ý.
Hay cho một Tiểu nha đầu lợi hại! Mặc dù lúc trước Như Ý đối với Bạch Ức Nguyệt trong ấn tượng là hình dáng của một cô gái ôn
nhu, lúc này hắn coi như là đã thấy được nữ nhân này cũng rất lợi hại.
Vừa mới lên đã công kích, mặc dù không giống với Tô Mi mãnh liệt, nhưng
lại chắc chắn, thận trọng, trong lúc nhất thời cũng khiến cho Như Ý lâm
vào bị động.
“Ách, biểu ca, Như Ý thối kia rốt cuộc là có ý gì
a? Có phải hay không bởi vì đối phương là mỹ nhân, hắn không đành lòng
hạ thủ a?” Hoàn Nhan Khang đã trở lại trên khán đài, vừa thấy bộ dạng
của Như Ý, một bên trêu chọc nói, “Như ý bình thường đi theo biểu ca,
bản thân ta là cũng không có nhìn ra, hắn còn là một người thương hương
tiếc ngọc nha! Hôm nay coi như là đã thấy được!”
“Ngươi không
nói lời nào không ai bảo ngươi câm đâu!” Phượng Thương nhàn nhạt trả lời một câu, Hoàn Nhan Khang le lưỡi, biết biểu ca thích che chở người của
mình, nay lại cùng Mộ Dung Thất Thất vừa xứng một đôi , hai người đều
không cho người khác nói xấu trêu chọc người của mình.
Chờ Như Ý phục hồi tinh thần, đã bị Bạch Ức Nguyệt bức đến dọc theo cuối đài thi, chân đạp vào tảng đá, Như Ý trong đầu “Oang –” một tiếng, liền thanh
tỉnh lại.
Hắn đây là đang làm cái gì? Đây là cuộc thi tranh
tài, tại sao có thể khiêm nhượng đây! Nếu là ở chiến trường, địch nhân
là phái nữ hay nữ tướng quân ra trận, vậy hắn không phải là muốn bỏ vũ
khí đầu hàng sao? Như vậy sao được!
“Binh binh bàng bàng!” Như Ý vung Lưu Kim chuy, nện vào bảo kiếm trong tay Bạch Ức Nguyệt, khiến
người Bạch Ức Nguyệt tê rần, thối lui qua một bên, Như Ý vừa lúc lại
tung người trở lại nơi sân giữa.
Mới vừa rồi một búa kia của
Như Ý có lực rất lớn, Bạch Ức Nguyệt tay phải khẽ run, tay cầm bảo kiếm
nhiễm một màu đỏ. Người nam nhân này quả nhiên là khó đối phó! Bạch Ức
Nguyệt cắn răng, tiếp tục nghênh chiến.
Bạch Ức Nguyệt trong
lòng rất rõ ràng, Như Ý vốn là vốn hạ thủ lưu tình, nếu không, lấy lực
lượng của hắn, nhất định có thể dễ dàng đánh bại nàng, đến lúc đó đừng
nói tranh tài, nếu không kịp thời chữa trị, tay nàng cũng sẽ bị phế bỏ.
Chẳng qua là, trong lòng mặc dù cảm tạ Như Ý thủ hạ lưu tình, nhưng
Bạch Ức Nguyệt rõ ràng tầm quan trọng của tranh tài lần này. Mới vừa rồi Lý Vân Khanh đã thua, nếu nàng cũng thua nữa, vậy Tây Kỳ quốc thua cả
hai hiệp, muốn hai bên hòa nhau cũng quá khó khăn.
Nghĩ được như
vậy, Bạch ỨcNguyệt thúc dục đấu khí trên người, một vòng màu xanh nhạt
lượn quanh Bạch Ức Nguyệt, hiển nhiên, nàng đang ở giai đoạn màu xanh
ngũ đoạn, hơn nữa màu xanh ngũ bao quanh lại yếu kém cho thấy nàng mới
vừa tiến vào ngũ đoạn không được bao lâu.
Rõ ràng tay bị
thương, nhưng vẫn còn muốn tranh tài, thậm chí còn thúc dục đấu khí,
Bạch Ức Nguyệt mạnh mẽ cùng quật cường khiến cho Như Ý không nhịn được
kính nể. Cô gái này không tệ! Ít nhất, có tinh thần bất khuất rất tốt!
(TC: đổ ùi, đổ ùi)
“Ngươi không cần đấu khí?” Bạch Ức Nguyệt
thấy Như Ý như cũ không sử dụng đấu khí, có chút kinh ngạc. Vì sao nàng
muốn lựa chọnđấu võ tiếp, mà đối phương lại không muốn thúc dục đấu khí ? Nếu không có đấu khí, Như Ý chẳng lẽ tính toán muốn thua sao ?
“Ta không cần!” Như ý lắc đầu. Hắn sở dĩ không cần đấu khí, bởi vì khi
hắn xuống đài, hắn còn phải bảo vệ Phượng Thương. Thân là thiếp thân thị vệ của Phượng thương, nếu hiện tại sử dụng đấu khí, vậy ít nhất phải tu dưỡng năm ngày mới hồi phục, mà trong năm ngày này, ai hầu hạ Phượng
Thương đây chứ? Cho nên Như Ý lựa chọn văn đấu.
Bạch Ức Nguyệt thúc dục đấu khí, Như Ý cũng không dùng đấu khí, điều này làm cho mọi người rối rít nghị luận, như vậy Như Ý không phải là rõ
ràng thua sao? Như Ý là có ý gì?
Về phần Phượng Thương, sao lại không biết ý nghĩ của Như Ý chứ, người này tính tình quật cường, một
khi lựa chọn cũng sẽ không bao giờ thay đổi. Bất quá, Phượng Thương cũng không lo lắng, lấy năng lực của Như Ý, cho dù không cần đấu khí, Bạch
Ức Nguyệt cũng không phải là đối thủ của hắn.
Bạch Ức Nguyệt sử dụng đấu khí, cả người tản ra mộ