cùng ta có giao hảo, Như Ý nhường cho
nàng, cũng là cho ta một cái nhân tình, ta còn muốn cảm tạ Như Ý đây!
Tại sao có thể trách phạt hắn đây!”
Mộ Dung Thất Thất “Giải
vây” , khiến cho Phượng Thương sắc mặt rốt cục cũng dễ nhìn một chút,
“Được rồi, ngươi đi xuống nghỉ ngơi đi! Hôm nay cực khổ rồi!”
Chờ Như Ý vẻ mặt đau khổ quay đi, Phượng Thương mới cười ra tiếng, “Như
thế nào, Khanh Khanh, ta đây vẻ mặt giả trang như thế nào?”
“Rất tuyệt! Vô cùng tốt !”
Thật ra thì, Phượng Thương cũng không có ý trừng phạt Như Ý, hắn hiểu
tính cách Như Ý, trừ phi gặp phải nữ sát thủ,lúc đó sẽ hạ thủ vô tình,
bình thường cũng là rất khiêm tốn, không có tư tưởng chủ nghĩa đại nam
nhân, hiện tại để cho hắn đánh nhau với một cô nương như hoa như ngọc,
đúng là làm khó hắn.
Bạch Ức Nguyệt chờ sau khi Như Ý đi thì
một mực nhìn hắn, sợ bởi nguyên nhân vì nàng, Như Ý bị Phượng Thương
trách phạt, cũng may nhìn Phượng Thương vẻ mặt rất hòa ái, Bạch Ức
Nguyệt cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhỏm, người cũng mềm nhũn, ngồi phịch ở trên mặt đất. (TC: đổ lun….)
“Là đấu khí hao hết khí lực,
cho nên thân thể có chút mỏi mệt ,không có gì đáng ngại!” đại phu canh
giữ ở bên cạnh lập tức tiến lên, giúp Bạch Ức Nguyệt băng bó lại vết
thương, lại bắt mạch kiểm tra, xác định không có chuyện gì rồi, mọi
người mới yên tâm lại.
Hai trận tranh tài, một Thắng một thua, Bắc Chu quốc cùng Tây Kỳ quốc tạm thời hòa nhau.
Hiện tại đến phiên trận đấu thứ ba rồi, trước khi Hoàn Nhan Khang ra
sân, Mộ Dung Thất Thất ở bên tai Hoàn Nhan Khang dặn dò mấy câu, Hoàn
Nhan Khang có chút giật mình, “Biểu tẩu, không phải chứ? Ngươi thật muốn như vậy?”
“Dĩ nhiên!” Mộ Dung Thất Thất gật đầu, “Ngươi trả lời ta, cái này ngươi rốt cuộc là giúp, hay là không giúp?”
“Cái này. . . . . .” Hoàn Nhan Khang nhíu mày, lại nhìn một chút Tô Mi, cuối cùng mới đứng lên, “Nếu là biểu tẩu nói như vậy, ta đây không thể
không đồng ý rồi! Giúp!” Chờ Hoàn Nhan Khang lên trên đài thi, Mộ Dung Thất Thất lui trở về sau,
tựa vào trong ngực Phượng Thương, lười biếng nhìn Long Trạch Cảnh Thiên.
“Không cho nhìn!” Nhận thấy được ánh mắt Mộ Dung Thất Thất vẫn luôn lượn vòng quanh Long Trạch Cảnh Thiên, Phượng Thương đem khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộ Dung Thất Thất quay lại đối mặt với mình, “Trừ ta,
không cho nhìn nam nhân khác, đặc biệt là hắn!”
“Vì sao — vì
sao hắn là “đặc biệt” a?” Nhìn ra trong mắt Phượng Thương có nồng đậm
ghen tức, Mộ Dung Thất Thất làm bộ cái gì cũng không biết, mở to một đôi mắt nai con vô tội, chớp chớp nhìn Phượng Thương, “Vương gia, chàng
giải thích cho ta hiểu đi!”
“Xì –” thấy tiểu thư nhà mình làm
nũng với cô gia, Tô Mi cùng Tố Nguyệt phì cười thối lui phía sang một
bên, vợ chồng son người ta muốn nói chuyện riêng tư thân mật nha.
“Không được chính là không được!”
Phượng Thương không thích ánh mắt Long Trạch Cảnh Thiên nhìn Mộ Dung
Thất Thất, mặc dù ánh mắt Lý Vân Khanh nhìn tiểu nữ nhân này cũng không
được bình thường, nhưng hắn ta chỉ để lộ vừa phải, không giống với Long
Trạch Cảnh Thiên. Ánh mắt của Long Trạch Cảnh Thiên, như ánh mắt thợ săn nhìn con mồi, mang theo tính muốn chiếm hữu, huống chi lúc trước hắn ta cùng Mộ Dung Thất Thất còn từng có hôn ước, nếu không phải nửa đường
xảy ra chuyện , hắn ta viết 《 Thư từ hôn 》, thì hiện tại Mộ Dung Thất
Thất đã là Tĩnh Vương phi của hắn rồi.
Vừa nghĩ tới việc tiểu
nữ nhân đáng yêu trong ngực này từng thiếu chút nữa là trở thành tân
nương của người khác, trong lòng Phượng Thương vô cùng không thoải mái.
Huống chi Long Trạch Cảnh Thiên hiện tại tựa hồ phát hiện những điểm tốt của Mộ Dung Thất Thất, bắt đầu chú ý nàng, càng khiến cho Phượng Thương càng thêm cẩn thận, cảnh giác. Nữ nhân của hắn, bị người khác nhớ
thương, tư vị này thật không dễ chịu!
“Khanh Khanh, mới vừa rồi nàng nói gì với A Khang vậy?” Phượng Thương dán chặt môi vào tai Mộ
Dung Thất Thất, nhẹ nhàng mà cắn vành tai của nàng, “Nói đi , nói cho ta biết đi, các ngươi hàn huyên cái gì? Có phải có liên quan đến Long
Trạch Cảnh Thiên hay không?” (TC: Hình như ta ngửi thấy mùi dấm chua…..)
“Hì hì hì–” Khí nóng bên tai cộng thêm việc của Phượng Thương
đang dùng răng nanh mà gặm cắn khiến cho Mộ Dung Thất Thất run người một trận, nàng vội vàng đẩy Phượng Thương ra, “Vương gia, ở đây nhiều
người! Vương gia phải chú ý một chút hình tượng của mình!”
“Ừ! Khanh Khanh, nếh nàng nói cho ta biết bí mật nhỏ giữa nàng và A Khang, ta liền bỏ qua cho nàng!”
Phượng Thương cũng không dễ dàng chịu buông tha như vậy, Long Trạch
Cảnh Thiên là khúc mắc trong lòng hắn, cho nên hắn phải biết rõ ràng vấn đề này mới được.
“Được –” thấy Phượng Thương chấp nhất như
vậy, Mộ Dung Thất Thất chấp tay thành một vòng, kề sát bên tai Phượng
Thương, lặng lẽ nói thầm mấy câu.
“Thật?” Phượng Thương mặt mày mỉm cười, “Khanh Khanh thật là lợi hại!”
“Hừ! Đó là đương nhiên!” Mộ Dung Thất Thất khiêu mi, “Lúc trước, nam
nhân này từng vũ nhục ta. Vương gia chẳng lẽ không biết, trên đời này nữ tử cùng tiểu nhân là khó dạy nhấ