n hai cái.
“Tiểu thư, có phải người nói với hắn biện pháp này hay không?” Tô Mi
thấy Hoàn Nhan Khang như vậy, nhịn không được nở nụ cười , “Hắn cũng
không đầu óc thông minh như vậy!”
Mộ Dung Thất Thất cười không
có trả lời, cứ theo cái đà này, Long Trạch Cảnh Thiên không còn chịu
đựng được được bao nhiêu lâu nữa. Nàng chưa bao giờ để ý việc dùng một
ít thủ đoạn “Ti tiện” để chiến thắng đối thủ, chỉ cần có thể thắng, quản khỉ gió cái gì công bằng với không công bằng!
Công bằng, chẳng qua là cái mũ mà giai cấp thống trị muốn áp đặt trên đầu dân chúng mà
thôi, nếu là công bằng, cũng sẽ không có chênh lệch giàu nghèo rồi! Nếu
thực có công bằng, vậy khi Long Trạch Cảnh Thiên nhìn nàng bằng ánh mắt
khinh thị, cho rằng nàng là phế vật, đó là công bằng đối đãi sao?
Long Trạch Cảnh Thiên trầm mặc, hai mắt nhìn chằm chằm vào Hoàn Nhan
Khang, nỗi đau đớn truyền đến từ chân khiến hăn không nhin được phải chú ý. Vết thương kết vảy , hiện tại lại rách ra, đau đớn từ chân bắt đầu
lan tràn, kích thích đầu óc của hắn.
“Đưa ra vũ khí của ngươi, đường đường chánh chánh, giống như những người đàn ông với nhau cùng ta đánh một trận xem sao!”
Ý khiêu khích trong lời nói của Long Trạch Cảnh Thiên, đối với người
khác là hữu dụng,nhưng đối với Hoàn Nhan Khang một chút hiệu quả cũng
không có. Hắn cũng là nhận lầm người rồi! Vị hoàng tử này chưa bao giờ
có bận tâm tới mặt mũi những thứ này, hắn mà quan tâm mặt mũi, thì hắn
đã không phải là vị hoàng tử khiến hoàng đế và hoàng triều Bắc Chu nhức
đầu rồi!
“Làm sao bây giờ, ta còn chưa khởi động xong a. Còn
nữa, ta mới mười tám tuổi! Còn chưa có đại hôn! Ngay cả tình nhân đều
không có! Không có trải qua tình yêu, có chỗ nào có thể gọi là nam nhân ! Xin gọi ta tiểu nam sinh đi! Ta còn là rất thuần khiết !”Khi Hoàn Nhan
Khang nói lời này, quay đầu hướng Tô Mi vứt một cái mị nhã.
“Phốc –” Tô Mi sém chút nữa phun máu, người này thật là, trong trường
hợp nghiêm túc như vậy , thế nhưng nói những lời lạc đề này! Vừa nghĩ
tới nội dung trong lời nói của hắn , quả thực là hư nha! Thật không hổ
là đăng đồ tử!
Ngược lại với Tô Mi, Mộ Dung Thất Thất càng ngày càng thưởng thức Hoàn Nhan Khang, hắn quả nhiên là một “kỳ quan” trong
hoàng thất, là một “loại” khác. Da mặt đủ dày! Cũng không biết Long
Trạch Cảnh Thiên gặp phải loại người như vậy sẽ như thế nào !
Quả nhiên, Long Trạch Cảnh Thiên bị Hoàn Nhan Khang làm cho có chút phát điên, người này thật sự là hoàng tử Bắc Chu hoàng thất sao? Tại sao
không biết điều như vậy? Da mặt quả thực so sánh với thành tường còn dày hơn! Tại sao Bắc Chu quốc lại sinh ra một hoàng tử quái vật như vậy!
Hoàn Nhan Khang đã trực tiếp bị Long Trạch Cảnh Thiên quy là loại
người”Nói chuyện không đâu”, nói chuyện với người không hiểu ngôn ngữ
loài người như vậy, không bằng trực tiếp động thủ cho thống khoái!
Đã nghỉ ngơi một lát, Long Trạch Cảnh Thiên mặc dù mặt ngoài như cũ bày ra một bộ bộ dáng rất mệt mỏi , nhưng là tay nắm bảo kiếm lại âm thầm
vận công. Nhất định phải một lần đem đối phương đánh gục! Để cho hắn
không thể lớn lối được nữa!
Tâm tư Long Trạch Cảnh Thiên , Hoàn Nhan Khang làm bộ không có nhìn thấy, ngược lại tiếp tục vứt cho Tô Mi
một cái mị nhãn, phảng phất đây không phải là hắn võ đài, mà là nơi hắn
lấy lòng mĩ nhân.
“Tên hỗn đản! Rốt cuộc có thi đấu hay không
thế!” Thấy mọi người rối rít hướng bên này nhìn, Tô Mi gương mặt như bị
lửa thiêu đốt , trợn mắt nhìn Hoàn Nhan Khang một cái, nhưng là trong
lời nói oán giận nhưng mang theo chút vị ngọt.
“Ai, có người thương yêu ! thật là tốt!”
Mộ Dung Thất Thất không nhịn được cảm thán , lại bị Phượng Thương kéo
vào trong ngực, “Khanh Khanh rất hâm mộ A Khang cùng Tô Mi sao? Chẳng lẽ ta đối với Khanh Khanh không tốt sao? Vì sao hâm mộ người khác chứ?”
Phượng Thương lại bắt đầu không có chuyện gì liền tìm dấm chua ăn, Mộ
Dung Thất Thất dứt khoát khinh bỉ hắn , “Vương gia, người ta chẳng qua
là cảm thán một chút thôi! Tô Mi đi theo ta đây nhiều năm, hiện tại con
gái lớn không dùng được, ta đều có một loại ý nghĩ như gả nữ nhi vậy!”
Nghe được Mộ Dung Thất Thất cùng Phượng Thương nói chuyện, Tô Mi đứng
lên, “Tiểu thư xấu quá! Ta không để ý tới tiểu thư nữa!” dậm chân, Tô Mi quay thân rời đi khỏi khán đài.
“Hì hì!” Tố Nguyệt che miệng
cười, không ngờ lại bị Mộ Dung Thất Thất bắt được rồi, “Tố Nguyệt, Tô Mi có người thương rồi, ngươi cũng cố gắng lên a! Ta còn chờ ăn bánh kẹo
cưới của ngươi đây! Đến lúc đó các ngươi cùng nhau xuất giá, vậy thật là tốt a!”
“Tiểu thư!” Tố Nguyệt xấu hổ , “Tiểu thư trêu chọc Tô
Mi, lúc này lại đem ta tới đùa giỡn! Ta sẽ không lập gia đình, ta đây cả đời cũng sẽ đi theo tiểu thư, hầu hạ tiểu thư!”
“ách ách –”
thấy Tố Nguyệt như vậy, Mộ Dung Thất Thất không nhịn được chẹp miêng hai tiếng, “Chờ ta gả đi, ngươi chẳng lẻ muốn làm nha đầu hồi môn*?”
(*thường thì nha đầu hồi môn phải phục vụ cả chồng của tiểu thư nhà họ)
“Tiểu thư!” Tố Nguyệt mặt hoàn toàn đỏ bừng rồi, nàng mới không cần làm nha đầu hồi môn đâa!
