Nàng chỉ muốn đi theo Mộ Dung Thất Thất, chưa từng có nghĩ tới điều gì khác.”Tiểu thư nếu còn nói mò nữa, ta cùng Tô Mi sẽ nghỉ chơi với người!”
“Được được được, ta không nói! Ta giữ
lại ngươi, đem Tô Mi nha đầu kia đuổi gả đi ra ngoài, sau này ngươi hãy
theo ta, không lấy chồng!”
Mộ Dung Thất Thất khoát tay cầu xin
tha thứ, làm ra vẻ đầu hàng , chọc cho Tố Nguyệt nở nụ cười, mà lúc này, trên sàn đấu hai người giằng co đã qua thật lâu. Long Trạch Cảnh Thiên
đứng bất động, Hoàn Nhan Khang cũng không muốn động, tiếp tục nở nụ cười xấu xa, hết nhìn đông tới nhìn tây, phảng phất không phải là đang tranh tài, mà là đang đi giao du.
Thái độ của Hoàn Nhan Khang trực
tiếp kích thích Long Trạch Cảnh Thiên. Tên khốn kiếp này! Hắn đem trận
đấu này xem là cái gì? Thực quá không tôn trọng cuộc thi! Long Trạch
Cảnh Thiên hận không tiến lên được túm lấy cổ của Hoàn Nhan Khang . Hắn
coi Hoàn Nhan Khang còn hơn cả người vô sỉ, người này thật là bại hoại
của hoàng thất!
Đối với sắc mặt khó coi của Long Trạch Cảnh
Thiên, Hoàn Nhan Khang trực tiếp làm như không thấy, một lát lại gãi gãi lỗ tai, một lát lại lười biếng duỗi duỗi lưng mỏi, một lát lại nhìn mây trôi, tóm lại, vô cùng an nhàn thanh thản. Khi thấy Tô Mi đi tới dưới
đài cuộc thi dưới trận, Hoàn Nhan Khang xoay người đối với nàng phất
tay, “Tiểu Mi nhi! Ta ở chỗ này!”
Cơ hội đã tới! Long Trạch
Cảnh Thiên liếc mắt đến Hoàn Nhan Khang “đang không chú ý” , nhảy dựng
lên, hét lớn một tiếng, bảo kiếm đâm về phía sau lưng Hoàn Nhan Khang.
“Cẩn thận!” Thấy Long Trạch Cảnh Thiên sát khí đầy người phi thân xông
về Hoàn Nhan Khang , Tô Mi kêu lên, nhưng là đã trễ, kiếm khí của Long
Trạch Cảnh Thiên đã thẳng ép tới phía sau lưng Hoàn Nhan Khang.
“Điện hạ, giết hắn đi!” Thấy như vậy một màn, Mộ Dung Thanh Liên không nhịn được siết chặt quả đấm, hưng phấn mà kêu lên.
Sau khi bị Hoàn Nhan Khang trêu chọc lâu như vậy , Long Trạch Cảnh
Thiên khóe miệng rốt cục lộ ra vẻ nụ cười tàn nhẫn. Dám trêu chọc hắn?
Thiên hạ này làm gì có chuyện tốt đẹp như vậy. Hắn là Tĩnh Vương Tây kỳ
quốc Long Trạch Cảnh Thiên! Không phải ai cũng có thể đùa bỡn !
Bảo kiếm ở phía sau sáng rực một mảng u quang, chạy phía xương sống sau lưng Hoàn Nhan Khang, Mộ Dung Thất Thất không có kích động như Tô Mi,
nhưng tay nàng nắm chặt bàn tay Phượng Thương , trong lòng cũng rất khẩn trương.
“Không có chuyện gì!” Phượng Thương bình tĩnh hơn
nhiều, bản lãnh của Hoàn Nhan Khang , hắn làm sao không rõ , nếu như vậy mà đã tránh không khỏi, vậy hắn cũng thật sự là quá yếu kém rồi!
Đang lúc bảo kiếm sắp đâm đang sau lưng, Hoàn Nhan Khang lật người một cái, rớt ra khỏi sàn đấu, bám vào tẳng đá lớn bên cạnh.
Một kiếm đâm vào không khí, ngoài dự đoán của Long Trạch Cảnh Thiên,
nhìn đến hai cặp tay kia, bảo kiếm của Long Trạch Cảnh Thiên không chút
lưu tình đối với ngón tay của Hoàn Nhan Khang chém qua, “Loảng xoảng –”
Hoàn Nhan Khang tung mình đi lên, hai chân đá vào bảo kiếm của Long
Trạch Cảnh Thiên , tạo ra một trận kim quang.
Long Trạch Cảnh Thiên lúc này mới phát hiện, mũi giày của Hoàn Nhan Khang có một thanh chủy thủ sáng lạnh.
“Không tốt!” Long Trạch Cảnh Thiên hô to một tiếng, không lường trước
Hoàn Nhan Khang đá hai chân. Thấy một màn như vậy, Mộ Dung Thất Thất mới hiểu Hoàn Nhan Khang lợi hại nhất là cặp chân kia. Mau, ngoan, sắc bén! Hoàn Nhan Khang hai chân không ngừng mà công kích hạ bàn Long Trạch
Cảnh Thiên , đặc biệt là hai chân của hắn. Nhiều chiêu mang theo sát
khí!
“Hô –” thấy thế, Tô Mi rốt cục thở phào nhẹ nhỏm, trong
lòng cũng đem Hoàn Nhan Khang oán giận một trận. Người nầy, thật chỉ
khiến cho người ta lo lắng, một chút cũng không bớt việc! (TC: Mi nhi đổ ùi mà hk chịu thừa nhận)
Chẳng qua là chốc lát, Long Trạch
Cảnh Thiên rơi vào thế bị động, hai chân của hắn vốn là cũng đã đau nhức vô cùng, nhưng bây giờ lại bị Hoàn Nhan Khang công kích như vậy. Dần
dần , theo mỗi bước đi của Long Trạch Cảnh Thiên, trên mặt đất sẽ xuất
hiện một vết máu đỏ lòm, thấy một màn như vậy, mọi người không nhịn được đứng lên.
Không thể như vậy! Không thể thua! Long Trạch Cảnh
Thiên cắn răng. Hắn là Tĩnh Vương Tây Kỳ quốc, sao có thể bại bởi hoàng
tử Bắc Chu quốc đây! Vậy mặt mũi của hắn ở đâu !
Chờ Hoàn Nhan Khang đột kích lần nữa, Long Trạch Cảnh Thiên không trốn không tránh, “Vụt –” trên hai chân bị đánh hai đao.
“Vương gia!” Mộ Dung Thanh Liên kinh hô lên, nhưng Long Trạch Cảnh
Thiên tựa hồ cũng không có cảm giác được đau, không có cơ hội thở dốc,
hắn một kiếm đâm về Hoàn Nhan Khang. Để cho Hoàn Nhan Khang đâm trúng
mình, chính là muốn tìm kiếm đi một lần cơ hội hắn tới gần! Hiện tại hắn đã đem Hoàn Nhan Khang dẫn tới bên mép sân thi đấu, hiện tại chờ chính
là cơ hội!
Long Trạch Cảnh Thiên nếu lấy hy sinh hai chân làm cái giá, chính là
muốn tìm cơ hội cho mình,khiến cho Hoàn Nhan Khang có chút kính nể, mà
một kiếm đột kích của hắn, khiến hắn tránh né không kịp, không thể làm
gì khác hơn là giơ tay trái, một phát bắt được bảo kiếm của Long Trạc