hận ý với Mộ
Dung Thất Thất, nào chú ý tới việc Cát Tường núp trong bóng tối quan sát nhất cử nhất động của nàng?
“Biểu ca, biểu tẩu thật mạnh a. . . . . .” Đã băng bó kỹ tay trái , Hoàn Nhan Khang mở to mắt, bất khả tư
nghị nhìn Mộ Dung Thất Thất.”Biểu ca, vậy còn đâu là biểu tẩu ôn nhu
thiện lương, hòa ái dễ gần của ta? Tại sao cảm giác đáng sợ như vậy a!”
“Không tốt sao? Ta rất thích.” Phượng Thương đút một viên mứt táo vào trong miệng, “Nàng như vậy mới là đẹp nhất . . . . . .”
“A a a! Hai người các ngươi cũng thật là biến thái!” Nghe Phượng Thương nói…, Hoàn Nhan Khang vội vàng vọt đến vừa nói, “Biểu ca cùng biểu tẩu
cùng biến thái! Các ngươi thật là tuyệt phối!”
Phượng Thương
quay mặt sang, hướng Hoàn Nhan Khang cười một tiếng, “Ngươi nói thêm câu nữa, đợi nàng xuống tới, ta liền đem lời ngươi mới vừa nói, nói cho
Khanh Khanh, bộ dáng tuấn mĩ của ngươi không biết có cùng Mộ Dung Thanh
Liên giống nhau, biến thành đầu heo đây?”
Phượng Thương trên
mặt nở nụ cười tà ác khiến cho Hoàn Nhan Khang rùng mình một cái, lập
tức bồi thếm một khuôn mặt tươi cười, “Biểu ca, chúng ta là huynh đệ,
lời này cũng đừng có nói cho biểu tẩu! Ngươi nhìn, ta còn muốn dựa vào
gương mặt này để theo đuổi Tiểu Mi nhi đây! Biểu ca hạ thủ lưu tình a!”
“A –” không để ý đế vẻ mặt Hoàn Nhan Khang , Phượng Thương ánh mắt lần nữa đuổi theo hình bóng Mộ Dung Thất Thất.
Trên đài cao, Mộ Dung Thất Thất một thân hồng sắc tiên diễm, ở nói trời đông giá rét yên tĩnh nãy, giống như mặt trời ấm áp, chiếu sáng ánh mắt mọi người.
Ở trong mắt mọi ngươi, không có gì ngoài tiếng thét thảm thiết của Mộ Dung Thanh Liên , đây không phải là một cuộc tranh
tài, mà là một cuộc múa đơn hoa lệ. Mộ Dung Thất Thất hồng sa trong tay
vũ động, đứng tại chỗ hết lần này tới lần khác nhảy múa, nàng đem Hồng
sa làm thành đạo cụ múa, trên không trung quơ, tạo thành những đường
vòng cung thanh lệ, mà vòng eo mảnh khảnh của nàng lại chập chờn trong
gió lạnh, hoàn toàn là một hình ảnh đẹp không sao tả xiết.
“Cô gái này là kỳ nhân.” Già Lam lẳng lặng yên nhìn Mộ Dung Thất Thất.
Không có người có thể đem việc giết người thành một vẻ nghệ thuật như
thế, mặc dù Mộ Dung Thất Thất trên người tản ra sát khí rét lạnh, nhưng
trên mặt nàng lại nở nụ cười, mỉm cười ngọt ngào, mặt mày ôn hòa, căn
bản là không giống như đang giết người, phảng phất lại giống như đang
hoàn thành một tác phẩm nghệ thuật.
Cô gái như vậy, khiến cho
người phải nhịn không được muốn tìm tòi nghiên cứu nàng hết thảy. Không
nghĩ tới lần này tới đại lục, còn có thể thấy được cô gái như Mộ Dung
Thất Thất vậy . Chẳng qua là, Mộ Dung Thất Thất muốn giết Mộ Dung Thanh
Liên, chuyện này hắn không thể khoanh tay đứng nhìn. Nếu như Mộ Dung
Thanh Liên thật là người Di Sa muốn tìm, nếu như nàng chết, hắn làm sao
hướng Di Sa bẩm báo đây?
Mộ Dung Thanh Liên chật vật không chịu nổi gục trên mặt đất, trên người nàng đau đến không có ngôn ngữ có thể
hình dung ,hồng sa của Mộ Dung Thất Thất chẳng qua là quật ở trên người
của nàng, nhưng là những nơi bị đánh kia toàn là nơi chủ chốt. Hiện tại, hai chân mắt cá chân đã trật khớp, bắp chân cũng trật khớp, trừ hai
cánh tay còn có thể động, nàng căn bản cũng không có biện pháp đứng lên.
Nữ nhân này thật sự là đáng sợ! Mộ Dung Thanh Liên rốt cục
cũng hiểu, Mộ Dung Thất Thất là người không thế chọc, nàng lúc trước có
hành động lỗ mãng kia là hoàn toàn không có đầu óc, trong đầu hoàn toàn
là phân, nàng làm sao có thể làm chuyện ngu xuẩn như vậy?
Trước khi tới Bắc Chu quốc, ca ca Mộ Dung Tuấn của nàng đã dặn dò nàng không
nên đi tìm Mộ Dung Thất Thất gây phiền toái, lúc ấy nàng còn khinh
thường, cảm thấy Mộ Dung Tuấn là chuyện nhỏ xé ra to, một phế vật thì có thể có tác dụng gì, bây giờ biết được thực lực chân thật của Mộ Dung
Thất Thất, nàng thật hối hận! Thật sợ hãi!
“Thanh Liên, nhận
thua đi , không cần kết quả!” Ngồi xem cuộc thi,Long Trạch Cảnh Thiên đã nhận ra Mộ Dung Thất Thất có ý muốn giết Mộ Dung Thanh Liên , lập tức
ra lệnh với Mộ Dung Thanh Liên, “Mau, xuống đài đi!”
“A –” thấy Long Trạch Cảnh Thiên đối với Mộ Dung Thanh Liên ra lệnh, nghĩ lần nữa
muốn cứu nàng, Mộ Dung Thất Thất cười. Từ trong tay nàng cứu được lần
một lần hai, bây giờ còn nghĩ muốn cứu lần thứ ba nữa sao? Lần này Diêm
vương tới cũng không cứu được nàng!
Trận chung kết tranh tài
quy định là đem đối thủ đánh rớt xuống sân, hoặc là tự mình rời đấu
trường nhận thua, nếu không tranh tài sẽ vẫn tiếp tục.
Mà Mộ
Dung Thất Thất chính là bắt được điểm này, vừa rồi mục tiêu mới vẫn nhằm vào chân, mắt cá chân cùng bắp chân của nàng, chính là làm cho nàng
không có cách nào rời đi khỏi đấu trường, như vậy, tranh tài sẽ vẫn kéo
dài, cho đến khi nàng bị đánh chết.
Long Trạch Cảnh Thiên nói
lời đó Mộ Dung Thanh Liên nghe được rất rõ ràng, nàng cũng biết Mộ Dung
Thất Thất đích thị là muốn tìm cơ hội lần này muốn giết mình, cho nên
mặc dù hai chân nàng bị trật khớp, nhưng nàng vẫn cố gắng bước về phía
ngoài sân . Một bước, hai bước, ba
