trận! Cũng do
Di Sa chết tiệt kia gây họa!
Mộ Dung Thất Thất không nghĩ tới
Già Lam vì cứu Mộ Dung Thanh Liên mà làm đến bước này, rốt cuộc có bí
mật gì đây? Điều này khiến cho Mộ Dung Thất Thất tò mò, nhưng nếu đối
phương đã dựa theo yêu cầu của mình mà làm, thì Mộ Dung Thất Thất cũng
không gây khó khăn cho Mộ Dung Thanh Liên nữa.
Chờ tiếng cười nhỏ dần, tâm tình Già Lam cũng bình phục rất nhiều, “Còn hai điều kiện nữa là cái gì?”
“Chưa nghĩ ra, trước cứ để đó, sau này tìm ngươi đòi lại.” Mộ Dung Thất Thất lười biếng quét mắt nhìn Già Lam một cái, xoay mặt, ánh mắt tàn
khốc nhìn về phía Mộ Dung Thanh Liên đang bò lổm ngổm trên mặt đất.
“Mộ Dung Thanh Liên, ngươi nghe kỹ cho ta! Sau này ngươi tốt nhất hãy
cư xử cho tốt, lần sau nếu để cho ta nhìn thấy ngươi vẫn còn nói năng lỗ mãng, ta sẽ đánh tới khi ngươi chết mới thôi! Ngươi không có chuyện gì
thì nên cầu trời khấn Phật, hi vọng sau này mình có số mệnh tốt , có một nam nhân ngu xuẩn nữa tới cứu ngươi!”
Thấy mình bị Mộ Dung Thất Thất nói thành nam nhân “Ngu xuẩn”, Già Lam
cười khổ một tiếng. Di Sa a Di Sa, nếu không phải bởi vì tình nghĩa
huynh đệ với ngươi, nếu không phải ngươi đối với ta có ân cứu mạng, ta
sẽ không làm việc hại mình như vậy –
“Chà!” Không cho Già Lam
suy nghĩ nhiều, Mộ Dung Thất Thất rút hồng sa trong tay Già Lam về. Hồng sa biến mất, Già Lam cảm giác được trong lòng bàn tay một trận đau
nhức, mở bàn tay ra, trong lòng bàn tay đã bị nhiều vết thương nho nhỏ
chồng chéo, sau một khắc, vết thương hé ra, máu tươi cũng tuôn ra .
Thật là nữ nhân tàn nhẫn! Già Lam thất kinh, lập tức điểm huyệt cầm
máu. Chỉ là một đoạn Hồng sa, có thể làm người ta bị thương thành như
vậy! Sao nàng ta có thể làm được đều này? Chẳng lẽ chỉ dựa vào sợi tơ
trong Hồng sa sao?
“A, từ trong tay của ta cứu người, hãy chuẩn bị tốt tâm lý nhận lấy. Già Lam, ta bất kể ngươi là ai, ngươi có mục
đích gì, lần sau ngăn trở ta nữa, cũng không phải là đả thương một cái
tay đơn giản như vậy!”
Mộ Dung Thất Thất rút nhẹ, Hồng sa bay đến mắt cá chân Mộ Dung Thanh Liên,
“A!” Mộ Dung Thanh Liên hét thảm một tiếng, toàn bộ chân bắt đầu huyết nhục mơ hồ.
“Ngươi!” Thấy Mộ Dung Thất Thất lật lọng, Già Lam rất là tức giận, muốn ra tay, thì Mộ Dung Thất Thất đã dừng lại.
“Tốt lắm! Bổn cung cũng nên thu lại binh khí, tâm tình thật sảng khoái! huyết sắc thật đẹp mắt, đỏ au một mảnh, lan tràn ra không khí! Trọng
tài đâu? Có phải nên tuyên bố kết quả hay không! Bổn cung đói bụng, còn
phải trở về ăn cơm đây!”
Lúc trước là ba trận, vô luận thắng
bại, đều ung dung nhiều hơn, mà một trận này đổ máu khắp nơi, khiến cho
mọi người đối với Chiêu Dương công chúa có sự hiểu biết mới .
“Ta tuyên bố, Bắc Chu quốc thắng!”
Thời điểm trọng tài tuyên bố lên, người dân Bắc Chu quốc hoan hô
lên.”Chúng ta thắng! Chúng ta thắng!” Cái loại niềm tự hào dân tộc này,
tràn đầy trong lồng ngực mỗi người, thắng, hai mươi lăm năm qua, Bắc Chu quốc rốt cục cũng trở thành cái tên đầu bảng trong cuộc tranh tài bốn
nước, mùa đông này, đây là tin tức tốt nhất họ đã được nghe!
Thấy mọi người cao hứng như thế, Mộ Dung Thất Thất cũng xuống đài, giẫm
lên bậc thang, đi tới trước mặt Phượng Thương, “Vương gia, chúng ta
thắng!”
“Ừ!” Phượng Thương gật đầu, ôn nhu giúp Mộ Dung Thất Thất phủ thêm áo lông hồ, “Chúng ta đi thôi!”
Mới vừa đi hai bước, Mộ Dung Thất Thất dừng lại, quay đầu lại nhìn
tràng diện cuộc thi, Kim Vũ đang giúp Già Lam băng bó, mà Mộ Dung Thanh
Liên cũng được người ta khiêng xuống đi trị liệu, mặc dù thắng, nhưng bỏ qua cho Mộ Dung Thanh Liên, làm cho nàng lòng có chút khó chịu. Nghĩ
như vậy, Mộ Dung Thất Thất đem Hồng sa trong tay vứt trên mặt đất, “Tô
Mi, đốt cho ta! Nhiễm máu của tiện nhân, hồng sa này đã ô uế!”
“Dạ!” Tô Mi lập tức bắt lấy Hồng sa đem thiêu đốt.
Mộ Dung Thất Thất đem câu “Tiện nhân” truyền tới tai Mộ Dung Thanh
Liên, nàng không nhịn được mà rùng mình một cái. May mắn hôm nay có Già
Lam xuất thủ tương trợ, nếu không nàng nhất định sẽ chết ở trên đấu
trường.
Mà”Tiện nhân” hai chữ truyền tới chỗ Già Lam, hắn cười
khẽ một tiếng. Nữ nhân này, mang thù vô cùng! Hôm nay cứu Mộ Dung Thanh
Liên, lần sau nhìn thấy nàng, sợ là không có sắc mặt tốt để nhìn hắn!
“Đại nhân, ngài không đau sao? Lại còn có thể bật cười!”
Kim Vũ cẩn thận bôi thuốc cho Già Lam, “Nữ nhân kia cũng thật là lợi
hại, Hồng sa lại có thể đả thương người, thật là nhìn không ra ! Nàng so sánh với Mộ Dung Thanh Liên mạnh hơn nhiều! Ta liền cảm thấy đại nhân
hôm nay là tự chuốc lấy ! Vì một người vô dụng , lại đem mình bị thương
thành như vậy, Già Lam đại nhân, ngươi thật là càng lúc càng có khuynh
hướng tự ngược rồi!”
“Kim Vũ, ta bị thương, ngươi còn có chút
hả hê như vậy, cũng không biết đau lòng một chút cho ta sao! Ngươi nhìn
tỳ nữ bên cạnh Mộ Dung Thất Thất kia, tại sao đi theo ta lâu như vậy, mà ngươi mà ngươi thì chẳng khác sói ác nào như thế?”
“Ta còn không
phải là đau lòng cho đại nhân sao, ta tuy nói lời khó nghe, nhưng đều là thật a! Ta cả
