m thấy đại nhân quá quan tâm tình hữu nghị với Di Sa đại
nhân rồi, hôm nay đại nhân bị nhục nhã như vậy, ta rất tức giận, nhưng
là ta biết cái đó không liên quan Mộ Dung Thất Thất. Nhục nhã đại nhân,
là đại nhân tự làm tự chịu!”
Kim Vũ tuổi không lớn lắm, nói ra
lời đó, khiến Già Lam không nhịn được lắc đầu, ánh mắt vẫn rơi vào bóng
lưng của Mộ Dung Thất Thất, cho đến khi nàng biến mất, mới thu trở lại.
Nhìn tay phải mình băng bó kỹ , trước mắt Già Lam bỗng hiện lên vẻ mặt
cười như không cười của Mộ Dung Thất Thất mới vừa rồi . Ai, Di Sa, ngươi lần này đem ta hại thảm! Thật hy vọng Mộ Dung Thanh Liên không phải là
người ngươi muốn tìm, nếu thật không phải, ta đây sẽ đích thân đem nàng
đưa đến tay nàng kia –
Già Lam tay phải cần một khoảng thời gian để khôi phục, mà Mộ Dung Thanh Liên cũng không tốt hơn là bao.
Đại phu trị liệu vừa đụng vào, nàng đã la đau . Mặc dù trật khớp mắt cá chân cùng đầu gối đã chữa khỏi, nhưng những vết thương giống như kim
châm kia lại đau. Nhất là chân trái mới vừa rồi bị Mộ Dung Thất Thất đặc biệt thăm hỏi, cả người không có một chỗ lành lặng , giăng đầy vết
thương.
“Đại phu, nàng như thế nào?”
Hiện tại trong
bốn tuyển thủ Tây kỳ quốc, chỉ có Lý Vân Khanh là bình yên vô sự, cho
nên lúc này công việc chính lại đã dồn lên hắn.
“Là bị thương ngoài da, vô có việc gì .” Đại phu giúp Mộ Dung Thanh Liên bôi thuốc, nhưng
có chỗ không tiện, cho nên chỉ có thể chờ Mộ Dung Thanh Liên tự mình trở về bôi.
Đáng thương cho Mộ Dung Thanh Liên, hiện tại mỗi động
tác hạ xuống, toàn thân đau đến không chịu được. Mặc dù đại phu nói
không sao, nàng chẳng qua là bị thương ngoài da, nhưng toàn thân do mảnh dây đỏ gây ra, rát đau vô cùng, nàng lúc nào mà nếm qua đau khổ như vậy a!
Cũng là do Mộ Dung Thất Thất chết tiệt! Tiện nhân này,
không ngờ hôm nay lại muốn giết nàng! Nếu không phải Già Lam xuất thủ
tương trợ, Mộ Dung Thất Thất nhất nhất định sẽ từng chút đem nàng hành
hạ đến chết !
Nghĩ đến Mộ Dung Thất Thất thủ đoạn ác độc, Mộ
Dung Thanh Liên trong lòng hận không sao chịu được, nàng lại thua ở
trong tay cái phế vật Mộ Dung Thất Thất, trở về còn không biết con bị
chê cười đến cỡ nào. Không được ! Sỉ nhục này nàng nhất định phải tìm Mộ Dung Thất Thất đòi trở lại! Nếu không nàng sẽ không có mặt mũi trở về
Tây kỳ quốc!
Mặc dù trong lòng hận Mộ Dung Thất Thất, nhưng Mộ
Dung Thanh Liên cũng biết nếu không phải Già Lam cứu nàng, nàng nhất
định sẽ chết ở trong cuộc thi, cho nên mặc dù trên người đau, cũng khập
khễnh chuyển đến trước mặt Già Lam, ôm quyền cảm tạ.
“Cảm tạ
thì không cần , ta chỉ là nhận ủy thác của người khác mà thôi.” Già Lam
lười đem mắt nói chuyện với nữ nhân này, vuốt bọc vải trắng ở tay phải,
mang theo Kim Vũ chắn bên cạnh Mộ Dung Thanh Liên.
“Bất kể như thế nào, ta vẫn cám ơn ngươi!” Mộ Dung Thanh Liên ở sau lưng Già Lam duỗi tay bái một cái.
“Ha –” Già Lam cười một tiếng, quay đầu lại nhìn vẻ mặt chân thành của
Mộ Dung Thanh Liên, “Là ngươi Mệnh tốt! Chỉ một lần này thôi! Bất quá,
ta còn phải nhắc nhở ngươi, Mộ Dung Thất Thất ngươi chọc không được,
cũng đấu không lại, như nàng nói, hãy cư xử cho tốt! Đây là lời khuyên
của ta đối với ngươi !”
Bỏ lại những lời này, Già Lam cũng không quay đầu lại mà rời đi.
Thấy Già Lam đối đãi với mình như vậy, Mộ Dung Thanh Liên không nhịn được”Phi” một tiếng.
Lúc này Mộ Dung Thanh Liên hoàn toàn quên mất mình lúc trước như thế
nào đau khổ cầu khẩn Già Lam cứu mình, cũng là Già Lam vì cứu nàng mà bị thương. Tự ái nho nhỏ của nàng bị câu nói cuối cùng của Già Lam kích
thích, người này có ý gì? Làm sao lại cùng Mộ Dung Thất Thất đứng chung
một chiếc thuyền!
“Cái gì chơi không nổi! Còn giáo huấn ta!” Mộ Dung Thanh Liên hừ một
tiếng, một chút cảm kích trong lòng đối với Già Lam cũng không còn sót
lại.
Trong xe ngựa, Mộ Dung Thất Thất nằm trong ngực Phượng Thương, giống như con mèo nhỏ biết điều an tĩnh, khiến cho Phượng Thương có
chút không thích ứng.
“Làm sao vậy?” Phượng Thương đưa tay
xuyên qua mái tóc mềm mại của Mộ Dung Thất Thất, môi nhẹ hôn lên trán Mộ Dung Thất Thất , “Có phải còn phiền lòng chuyện Mộ Dung Thanh Liên hay
không? Nếu không, ta tìm người giết nàng?”
“Không cần.” Mộ Dung Thất Thất lười biếng tựa vào bả vai Phượng Thương , đầu ngón tay đùa
bỡn mái tóc buông lỏng của Phượng Thương, trong mắt lóe ra tia khôn
khéo.
“Ta chỉ là đang nghĩ Già Lam là ai? Cùng Mộ Dung Thanh
Liên có quan hệ gì? Vương gia, ta cuối cùng vẫn cảm thấy lần tranh tài
này, Đông Lỗ quốc ra đề mục có chút không thích hợp,nhất định là sau
lưng có cao nhân vì bọn họ chỉ điểm. Chẳng qua là không biết cao nhân
này có phải là Già Lam hay không –”
“Già Lam là người Bồng Lai đảo.”
Phượng Thương trả lời, Mộ Dung Thất Thất có chút kinh ngạc, nhưng vừa
nghĩ, đây hết thảy cũng là chuyện hợp tình hợp lý. Chẳng qua là Bồng Lai đảo không phải vẫn không nhúng tay vào chuyện của đại lục sao? Lần này
tại sao lại muốn ra tay giúp Đông Lỗ quốc thế?
Thấy Mộ Dung Thất
Thất vừa lâm vào trầm tư,