h
Cảnh Thiên .
“A –” thính phòng có người kêu lên.
“Vụt
–” Long Trạch Cảnh Thiên không có thu tay lại, bảo kiếm như cũ hướng
phía trước đâm vào, mà Hoàn Nhan Khang nắm bảo kiếm trong tay, thì bị
bảo kiếm xuyên qua. Lúc này, hai người mặt đối mặt, khoảng cách chỉ có
một ngón tay .
“Ha hả –” Hoàn Nhan Khang bỗng nhiên nở nụ cười, khiến cho Long Trạch Cảnh Thiên trong lòng dâng lên một cổ dự cảm xấu,
“Tĩnh Vương, không phải là chỉ có ngươi mới hiểu được một tay để bảo
toàn cho mình!”
Nói xong, Hoàn Nhan Khang hữu quyền kết kết
đánh vào bộ ngực của Long Trạch Cảnh Thiên .”phụt!” Long Trạch Cảnh
Thiên buông tay, ngửa ra phía sau rơi xuống đài cuộc thi .
Hoàn Nhan Khang đã mất bảo kiếm trong tay, nghiêm túc nhìn Long Trạch Cảnh
Thiên, trên bàn tay máu tươi từng giọt nhỏ trên mặt đất.”Ngươi thua! Bất quá ngươi là một đối thủ đáng giá kính nể !”
Chờ Hoàn Nhan
Khang xuống đài, Tô Mi lập tức nghênh đón, nắm tay của hắn, nhìn ngón
tay hăn bị mũi kiếm làm bị thương, còn lộ ra xương trắng, Tô Mi đau lòng nước mắt rớt xuống.”Ngươi ,thằng ngốc này !”
“Tiểu Mi nhi,
nước mắt của nàng là vì ta mà rơi sao?” Hoàn Nhan Khang ngón tay nhẹ
nhàng mà lau đi nước mắt Tô Mi đặt ở miệng, nếm. “Nước mắt là khổ sở ,
ta không thích! Sau này cũng không muốn nàng rơi lệ! Ta thích nhìn bộ
dáng cay cú của nàng hơn!”
Hoàn Nhan Khang nói ra lời nói dịu dàng
vậy…, khiến Tô Mi nước mắt rơi càng thêm nhiều hơn, “Ngươi là tên khốn
kiếp, chẳng lẽ ngươi không biết người ta lo lắng sao!”
“Ai nha
nha!” Bị Tô Mi mắng, Hoàn Nhan Khang tâm tình rất tốt, nhưng làm ra vẻ
mặt thống khổ , “Tiểu Mi nhi, nàng nếu là không để cho ta chữa thương,
ta đây tay sau này sợ là bị phế đi!”
Tô Mi lúc này mới nhớ tới chuyện tay Hoàn Nhan Khang bị thương, vội vàng mang hắn đi băng bó.
Bên này, Long Trạch Cảnh Thiên cũng trở về. Thấy đại phu giúp Long
Trạch Cảnh Thiên băng bó vết thương bắp chân và chân, nước mắt của Mộ
Dung Thanh Liên đảo quanh hốc mắt.”Không có thương tổn gân cốt, chẳng
qua là bị thương ngoài da!” Mặc dù đại phu nói như thế, nhưng là Mộ Dung Thanh Liên vẫn cảm thấy bộ ngực mình đau quá.
Nếu như không
phải bởi vì mình sợ chuột, không chạy qua xích sắt kia, Long Trạch Cảnh
Thiên căn bản sẽ không bị thương, cũng sẽ không ở trên đấu trường bị tên khốn Hoàn Nhan Khang kia khi dễ.
“Đừng khóc, chuẩn bị một
chút, hảo hảo tranh tài!” Long Trạch Cảnh Thiên vẻ mặt có chút mỏi mệt , thua ở cuộc tranh tài này, hắn bắt đầu cảm thấy không còn chút hứng thú với cuộc thi Tứ quốc tranh bá này nữa. Mộ Dung Thanh Liên đấu với Mộ
Dung Thất Thất, hắn có trực giác rằng Mộ Dung Thất Thất sẽ thắng.
Mộ Dung Thanh Liên cũng không biết trong lòng Long Trạch Cảnh Thiên đã
chuẩn bị sãn tư tưởng thua cuộc, ngược lại bởi vì hắn nói những lờ này
mà lòng tự tin gấp trăm lần, “Vương gia yên tâm, ta nhất định sẽ thắng
!”
Mộ Dung Thanh Liên một lòng nghĩ thắng Mộ Dung Thất Thất vì
Long Trạch Cảnh Thiên báo thù, Mộ Dung Thất Thất lại chậm rãi cởi áo
lông cáo, chậm rãi bước lên đài thi.
Hôm nay là tranh tài, nàng vận một bộ hồng y. Màu sắc cũng không quá sặc sỡ, lại khiến cho Mộ Dung Thất Thất càng linh động thoát tục, uyển chuyển cao ngạo như đóa hồng
mai tuyết, nở rộ trông mùa đông khắc nhiệt này .
Thời điểm Mộ Dung Thanh Liên màng một bộ mặt thù hận sâu lên sân thi đấu, Mộ Dung Thất Thất khẽ cười một tiếng, “Tới rồi!”
Nhìn Mộ Dung Thất Thất phong đạm khinh vân trước mặt, Mộ Dung Thanh
Liên nhất thời phát hỏa, “Vụt –” rút ra nhuyễn kiếm, đấu khí cũng trong
nháy mắt phát ra bên ngoài.
“Ơ, còn nghiêm túc như vậy? Ngươi đã nghiêm túc vậy, ta đây cũng tốt theo cùng ngươi!”
Giống như khi đánh nhau cùng với Cổ Lệ , Mộ Dung Thất Thất chọn vũ khí
như cũ là một đoạn Hồng sa, thấy Mộ Dung Thất Thất bình tĩnh như vậy,
Già Lam không nhịn được gật đầu, “Khí phách không tệ! Không biết kết quả như thế nào!”
“Già Lam đại nhân, ngài cảm thấy người nào sẽ thắng?” Kim Vũ đứng ở bên cạnh Già Lam, ngó chừng hai nữ tử trên trận đấu.
“Mộ Dung Thất Thất.”
“Vì sao?” Già Lam trả lời khiến cho Kim Vũ cảm thấy bất ngờ.
“Trực giác.”
“Nhưng là chúng ta ở tầng thứ sáu tìm được Trân Châu, theo như chứng
minh, là một chuỗi dây chuyền Trân Châu, dây chuyền đó là của Mộ Dung
Thanh Liên a!” Kim Vũ thanh âm tràn đầy nghi ngờ.
“A, nàng có thể qua cửa, cũng không có nghĩa trong cuộc thi tranh tài nàng sẽ thắng, chờ xem đi!”
Mộ Dung Thất Thất cùng Mộ Dung Thanh Liên đã không còn nể mặt tỷ muội , lúc này cũng không nói những lời khách sáo kia nữa, chờ chiêng trống
vừa vang lên, hai người thực sự xuất chiêu.
Đây là trận cuối
cùng của cuộc thi Tứ quốc tranh bá, cũng là trận mấu chốt nhất của một
cuộc tranh tài. Lúc trước Bắc Chu quốc đã thắng hai trận vượt lên dẫn
đầu, hiện tại nếu Mộ Dung Thanh Liên thắng, hai nước chính là ngang tay, vậy thì còn phải mở một cuộc so tài nữa.
Tuyển thủ hai nước , tất
cả mọi người đều thấy rõ ràng. Mộ Dung Thanh Liên là màu xanh ngũ đoạn,
lấy nàng là mười lăm tuổi so sánh, đã cấp bậc như vậy, rất k
